Người trẻ thì ham chơi, tôi cũng vui vẻ phối hợp. Đã ra ngoài chơi thì phải chơi cho đã, chứ kiểu do dự không hợp với tính tôi.
Chỉ là hôm nay vận xui, chơi trò so lớn nhỏ mà chẳng thắng được ván nào.
Không biết họ gọi loại rư/ợu gì, tôi mới uống được chút xíu mà đầu đã bắt đầu choáng váng.
Có lẽ thấy sắc mặt tôi không ổn, Văn Yến liền gi/ật lấy ly rư/ợu trong tay tôi, không cho tôi uống nữa.
Mấy người khác thấy vậy cũng không ép, liền nhao nhao đề nghị đổi trò chơi.
Thua sẽ chơi thật lòng hoặc mạo hiểm.
Tôi nghe xong thì rất hào hứng.
Tôi cũng không nhớ mình đã bao nhiêu năm không chơi trò này, cười một hồi rồi dưới sự thúc giục của mọi người chọn “thật lòng”.
Hạ Dương như thể bắt được cơ hội, ghé sát vào tôi, bí mật hỏi: “Anh Giản, anh có phải là cái này không?”
Tôi nhìn ngón tay cong vẹo như giun của cậu ta cùng ánh mắt nghiêm túc, không nhịn được cười, một lúc sau mới gật đầu.
Thích người cùng giới giờ không còn là chuyện gì to t/át, nhất là trong đám sinh viên cởi mở như thế này.
“Tại sao? Ngại à?” Tôi cười nhẹ, thuận miệng hỏi.
Hạ Dương lắc đầu: “Sao lại thế! Chỉ là thích đàn ông thôi, có phải phạm pháp đâu. Tự do cá nhân mà. Chỉ tiếc là lại thêm một trai đẹp bị nội bộ tiêu hóa rồi!”
Lại một người? Tôi không khỏi nhướn mày.
Nghe như thể xung quanh cậu ta có không ít gay?
Chẳng lẽ Hạ Dương cũng là? Tôi vô thức đ/á/nh giá cậu ta một lượt, rồi lặng lẽ thu lại ánh mắt.
Không nhìn ra.
Nhưng có một điều chắc chắn — Văn Yến nhất định là trai thẳng.
Hồi nhập học, biết bao người đến bắt chuyện, bất kể nam hay nữ, cậu ta đều không có chút phản ứng nào.
Tôi nghi ngờ không chỉ là thẳng, mà còn lãnh cảm.
Tôi dùng khuỷu tay khẽ chọc vào người cậu ta, nghi hoặc hỏi: “Cậu không thấy bất ngờ à?”
“Thật ra em biết từ lâu rồi.”
?
Là ý gì?
Văn Yến liếc nhìn tôi một cái, lạnh nhạt nói: “Lần trước em dùng máy tính của anh, ổ D có một trăm năm mươi GB, hơn năm nghìn bộ.”
Má ơi!!
“Cậu... cậu... cậu xâm phạm quyền riêng tư của tôi đấy!” Mặt tôi đỏ bừng, mãi mới nghẹn ra được một câu.
Có chuyện gì còn mất mặt hơn việc bị em trai phát hiện ra kho phim mình giấu trong máy tính không?
A! A! A! Hình tượng anh trai ấm áp của tôi, tiêu tan rồi!
Để che giấu sự lúng túng, tôi bốc ly trên bàn lên uống một hơi, hoàn toàn không để ý đến độ mạnh của rư/ợu.
Hậu quả của việc uống quá chén là bị Văn Yến vác như bao tải, khiêng về nhà.
Vừa về đến nhà, tôi liền ngã lăn ra ghế sofa.
Có lẽ Văn Yến cũng biết tôi tạm thời không dậy nổi, liền tự mình vào phòng tắm.
Không biết qua bao lâu, tiếng nước dừng lại.
Tôi cố gắng ngồi dậy khỏi sofa, vừa ngẩng đầu liền thấy một cực phẩm mỹ nam mới tắm bước ra.
Văn Yến không mặc áo, chỉ dùng một chiếc khăn tắm nhỏ lỏng lẻo quấn ngang hông, trông như sắp tuột đến nơi.
Cơ bụng tám múi, n.g.ự.c nở đầy đặn, thân hình hình chữ V chuẩn chỉnh.
Tóc còn chưa lau khô, giọt nước nhỏ giọt từ đuôi tóc, theo xươ/ng quai xanh chảy xuống, cuối cùng biến mất trong lớp vải trắng.
Tôi không nhịn được mà nuốt nước bọt, thân hình này đúng chuẩn "cực phẩm trong giới gay".
Mượn men rư/ợu, gan tôi cũng to hơn không ít.
Hoàn toàn quên mất quy tắc bất di bất dịch trong giới — đừng động vào trai thẳng.
Tôi lắc đầu cho tỉnh táo, nghiêm trang nhìn cậu ta: “Giữa ban ngày ban mặt, ăn mặc lôi thôi, không giữ đạo đức đàn ông! Tôi... hôm nay nhất định sẽ thay trời hành đạo trừng ph/ạt cậu!”
Văn Yến nhếch môi cười, một tay đặt ở eo siết ch/ặt khăn tắm lại, trông rất nghiêm túc.
Nghe tôi nói xong, cậu ta cười câu h/ồn, nhưng vẫn ra vẻ ngây thơ, chớp mắt hỏi: “Thật sao? Vậy... anh muốn trừng ph/ạt em kiểu gì?”
Cổ họng tôi nghẹn lại, ánh mắt bắt đầu lảng tránh, rồi như có m/a xui q/uỷ khiến, tôi vươn tay về phía cậu ta, miệng nói ra lời đại nghịch bất đạo: “Tôi muốn cậu...”
Lời vừa dứt, Văn Yến ngây ra, sau đó mặt đỏ bừng, cả làn da dưới tay tôi cũng nóng lên theo.
Ánh mắt cậu ta như dính ch/ặt vào tôi, không kiềm chế được mà tiến lại gần, lúc môi chúng tôi gần như chạm nhau, Văn Yến lại quay mặt sang chỗ khác, lùi lại một bước.
?
“Anh à, em không ngoan như anh tưởng đâu.” Văn Yến siết ch/ặt hai tay, đuôi mắt ửng đỏ, như đang vật lộn nội tâm mãnh liệt.
“Anh sẽ hối h/ận đấy.”
Mặt tôi đỏ bừng — thằng nhóc này đang nói cái gì thế!
Cậu ta làm sao biết tôi sẽ hối h/ận?
Men rư/ợu dâng lên, tôi cũng mặc kệ, loạng choạng tiến đến gần cậu ta, lưỡi líu lại mà nói: “Không thử sao biết!”
7
Buổi chiều hôm sau tỉnh dậy, vừa mở mắt ra, tôi lập tức kéo cái thân thể đ/au nhức rã rời của mình lao vào phòng tắm.
Tôi mở vòi sen, nước nóng dội từ đầu xuống, tôi cử động thân thể, không cảm thấy điều gì khác thường, lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Khi tôi còn đang vui mừng vì mình đã giữ được cái thân trai tân hơn hai mươi năm, thì... cửa mở ra!
“Anh, anh không... sao chứ?”
Giọng của Văn Yến đột ngột im bặt, tôi ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau.
Cậu ấy cao, lúc này từ góc nhìn của cậu ấy xuống, áo sơ mi ướt đẫm dính sát vào người tôi, cảnh xuân gần như lộ hết.
A! A! A! C/ứu tôi với! Đây là cảnh xã hội c.h.ế.t hẳn còn gì!