Hôm đó đã rất muộn, trong lớp chỉ còn lại hai chúng tôi.

 

Nên chẳng ai nghe được cuộc trò chuyện buồn cười này.

 

Diễn Tập đặt tay lên mặt bàn bị khắc đầy chữ bằng d/ao: “Kẻ g.i.ế.c người”, “Sao mày không đi c.h.ế.t đi”, “Đồ b/ê đ/ê”, “Đít nát”...

 

Cậu ấy bỗng quay sang nói với tôi: “Tất cả mọi người đều chờ xem chúng ta thất bại, nên Trương Dự, chúng ta càng phải nhảy ra khỏi vũng bùn này, bước ra một thế giới rộng lớn hơn.”

 

Tôi sững người nhìn cậu ấy.

 

Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu lên gương mặt nghiêng của Diễn Tập , nét mặt ấy đã thấp thoáng vẻ cứng cáp của một người đàn ông.

 

Cậu ấy vậy mà lại dùng từ “chúng ta”... Chúng ta...

 

Tôi nghiêm túc nói: “Được.”

 

Dù đã đồng ý với Diễn Tập , nhưng ngoài việc học nghiêm túc hơn trên lớp, tôi thật sự không biết nên cố gắng như thế nào.

 

Ngược lại, Diễn Tập lại lên cho tôi một kế hoạch học tập cực kỳ nghiêm ngặt.

 

“Chỉ toàn là đề Toán?” Tôi nghi ngờ nhìn cậu ấy.

 

Toán là môn tôi giỏi nhất, các môn Tự nhiên tôi cũng không tệ, nhưng Ngữ văn và Tiếng Anh thì không qua nổi.

 

Đặc biệt là tiếng Anh, điểm số mỗi lần thi hoàn toàn phụ thuộc vào may mắn hôm đó.

 

Mà tôi thì chưa bao giờ may mắn cả, thường thì không vượt quá 30 điểm.

 

“Không phải nên bổ sung những môn yếu sao?” Tôi hỏi cậu ấy.

 

Cậu ấy bình tĩnh nói: “Thời gian quá ngắn, mà chỗ yếu của cậu thì quá yếu, không thể bù nổi.”

 

“Tôi đã xem tất cả bài kiểm tra Toán của cậu học kỳ trước, có những dạng đề giáo viên chưa dạy, cậu vẫn có thể tự giải được.”

 

“Mà quốc gia này sẽ không để một học sinh trung học có năng khiếu Toán phải bỏ lỡ cơ hội vào đại học.”

 

Cậu ấy đưa tôi một tờ đơn đăng ký.

 

“Cậu đã lỡ mất kỳ thi học sinh giỏi Toán, bây giờ chỉ còn một con đường là ‘Kế hoạch Lãnh đạo’. Vòng sơ khảo sẽ diễn ra sau ba ngày. Ngày mai chúng ta sẽ lên thành phố thi. Trong mấy ngày này, cậu phải nắm thật chắc quyển đề này.”

 

Cậu ấy lại đưa ra một tập đề dày như quyển 5-3.

 

Tôi nhìn mà nuốt nước bọt: “Ba… ba ngày, xem còn chưa xong chứ đừng nói làm hết…”

 

Nhưng Diễn Tập bất ngờ mỉm cười với tôi, đưa tay véo má tôi: “Cậu làm được mà, Trương Dự. Vì muốn xem bài thi của cậu, tôi đã thức trắng ba đêm liền. Cậu sẽ không khiến tôi thất vọng, đúng không?”

 

Giọng cậu ấy nhẹ nhàng, dịu dàng, nụ cười ấy lọt vào tầm mắt tôi.

 

Ngón tay nóng hổi chạm vào má tôi khiến đầu tôi như n/ổ tung, mặt đỏ bừng.

 

“T-tất nhiên rồi! Tôi nhất định sẽ không làm cậu thất vọng!”

 

Tôi bị cậu ấy dụ đến mức chẳng phân biệt được phương hướng nữa, vội vàng đồng ý.

 

Nhưng ba ngày thực sự quá ngắn, tôi chỉ có thể cố nuốt một số dạng bài trọng tâm.

 

Ngày thi xong, tôi ỉu xìu bước ra khỏi phòng thi, vừa nhìn đã thấy Diễn Tập trong đám đông.

 

Mắt tôi đỏ hoe: “Xin lỗi, chắc là tôi làm không tốt… có nhiều câu tôi không làm được…”

 

Khi chúng tôi về trường, không biết bằng cách nào tin tôi đi thi vòng sơ khảo của “Kế hoạch Lãnh đạo” bị lộ ra ngoài.

 

Chúng tôi ngay lập tức trở thành trò cười của cả khối.

 

“Thằng ẻo lả đó cũng không biết lượng sức mình, dám đi thi cái kế hoạch lãnh đạo gì đó? Đít mọc lên đầu à?”

 

“Đúng thế, thật là nực cười!”

 

“Kỳ thi này phải tự bỏ tiền ra mà? Nó không phải là hộ nghèo sao? Sao có tiền lên thành phố thi?”

 

“Tiền đó là Diễn Tập trả cho nó. Nghe nói trước khi ba Diễn Tập mất có để lại cho cậu ấy một khoản lớn!”

 

“Ồ~ tiền boa sau khi ngủ với Diễn Tập à?”

 

Một đám con trai cười một cách tục tĩu.

 

Tôi đi ngang đúng lúc nghe được, càng thêm đ/au lòng, hai tay nắm ch/ặt.

 

Diễn Tập rõ ràng chưa từng ngủ với tôi!

 

 Chương 11

 

Những người đó thấy tôi cũng không hề kiêng dè.

 

Từ khi Diễn Tập bắt đầu tập trung học, rất nhanh đã trở lại hạng nhất khối.

 

Họ không tìm được điểm yếu nào khác ngoài cái chân của cậu ấy, nên liền lôi tôi ra làm bia đỡ đạn.

 

Toàn trường lan đầy những tin đồn bẩn thỉu về tôi và Diễn Tập .

 

Tôi rụt rè nhìn Diễn Tập bên cạnh: “Hay… tôi đi giải thích với họ nhé?”

 

“Giải thích gì?”

 

“Giải thích rằng cậu là trai thẳng, không ngủ với tôi.”

 

Diễn Tập nhướng mày nhìn tôi: “Cậu trông có vẻ thất vọng lắm.”

 

Tôi sờ sờ mặt: “Nhìn rõ vậy à?”

 

Cậu ấy cười, nhưng không nói gì.

 

Đúng lúc đó, thầy giáo dạy Toán thở hổ/n h/ển chạy vào lớp.

 

“Trương Dự đâu?!”

 

Tôi phản xạ tự nhiên: “Có ạ!”

 

Thầy nhìn thấy tôi thì mắt sáng lên, bước nhanh đến, vỗ vai tôi: “Em qua được vòng sơ khảo rồi!”

 

Tôi lập tức tròn mắt, tiếng xì xào quanh lớp cũng ngay lập tức biến mất.

 

Những nam sinh cười nhạo tôi ban nãy cứng đơ mặt, hỏi thầy: “Thầy… là vòng sơ khảo gì vậy?”

 

Tôi nghe thấy trong giọng hắn ta đầy mong đợi.

 

Có lẽ hắn hy vọng tôi là vượt qua vòng sơ khảo thể d.ụ.c gì đó.

 

Nhưng thầy Toán phá tan hy vọng đó bằng một tràng cười to: “Tất nhiên là vòng sơ khảo của ‘Kế hoạch Lãnh đạo’! Đây là học sinh đầu tiên trong ba năm qua của huyện ta qua được vòng này!”

 

Nghe đến đó, tôi theo phản xạ nhìn về phía Diễn Tập , cậu ấy cũng đang nhìn tôi.

 

Khóe môi cậu ấy khẽ nhếch, tôi lập tức cảm thấy choáng váng.

 

Cậu ấy thật đẹp trai, thật giỏi.

 

Cậu ấy nói tôi có thể qua được, và tôi thực sự đã làm được.

 

Sau vòng sơ khảo, tôi bắt đầu chuẩn bị cho vòng phỏng vấn.

 

Diễn Tập nói: “Vòng sơ khảo là để kiểm tra năng khiếu Toán, cậu bắt đầu muộn nên mới vừa kịp qua. Còn vòng phỏng vấn không chỉ cần năng khiếu, mà còn cần nền tảng lý thuyết vững. Cậu thua thiệt hơn người khác nhiều, nên càng phải cố gắng.”

 

“Cố lên, Trương Dự. Cuối năm nay, chúng ta sẽ cùng nhau ăn cơm ở căng-tin Thanh Hoa.”

 

Tôi nghiêm túc gật đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
3 Lấy ác trị ác Chương 12
6 Mượn Âm Hậu Chương 5
11 Làm Kịch Chương 10
12 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

vết nứt li ti

Chương 5
Trong chiếc cặp công vụ của chồng, tôi phát hiện một chiếc quần lót nữ. Đó là kiểu quần lót ren bình thường, chất liệu mỏng manh điểm những đường vân đen kín đáo. Nó nằm im lìm giữa đống hồ sơ hỗn độn, như một kẻ xâm nhập không đúng chỗ. Tôi nhận ra nó - đã từng thấy kiểu dáng tương tự trong album bạn bè của một người nào đó. Nhưng chiếc quần này không phải của tôi. "Vợ à, em nghe anh giải thích..." Trần Mặc cổ họng lộ rõ cục yết hầu lăn một vòng, như bị thứ gì đó vô hình chẹn lại. Ngón tay anh ta đơ cứng giữa không trung, chiếc khóa kéo cặp vẫn há hốc như một trò cười không kịp che đậy. Tôi lạnh lùng cúi xuống, dùng đầu ngón tay nhón chiếc quần lên. Nó không nên xuất hiện trong nhà tôi, càng không nên xuất hiện trong chiếc cặp công vụ của chồng tôi.
Hiện đại
Gia Đình
Nữ Cường
0