"Không không, cậu ấy là khách mới của tôi!"

 

Tôi vừa giải thích vừa bị Kỳ Liên kéo đi.

 

Tôi lại nói với Kỳ Liên:

 

"Cậu sinh viên khi nãy là khách cũ của tôi đấy, sao cậu lại gh/en dữ vậy?"

 

Mà cậu ta còn định m/ua cả một học kỳ nữa cơ mà.

 

"Vậy bao trọn gói thì giá thế nào?"

 

"M/ua đ/ứt luôn?"

 

Kỳ Liên định học mấy kỳ?

 

Có thi lấy chứng chỉ không?

 

Giọng cậu ấy nhỏ dần:

 

"Ý là… không dạy ai nữa, chỉ… dạy mình tôi thôi."

 

"Không được, tôi muốn ki/ếm nhiều tiền hơn."

 

Kỳ Liên cúi đầu, cắn môi:

 

"Muốn nhiều tiền đúng không, tôi hiểu rồi."

 

Tôi gật đầu chắc nịch:

 

"Ừ, ừ, ừ! Rất cần tiền!"

 

Khi gọi món, Kỳ Liên gọi cho tôi rau hẹ, thận heo và hàu sống.

 

"Thường ngày cậu ăn mấy món bổ như thế này à? Có chịu được không đấy?"

 

"Cậu ăn đi."

 

Cậu ta trả tiền trước, còn mình thì gọi một bát cơm trắng.

 

"Tôi khoẻ, không cần bồi bổ."

 

Nói ai yếu đấy?

 

Cậu ta thực sự như Nam Phối nói, chỉ ăn cơm trắng.

 

Nhưng đối xử với bạn bè thì tốt thật, tôi cũng thấy áy náy.

 

"Ăn xong mình đi đá/nh bóng chuyền nhé!"

 

Tôi sẽ dạy thật kỹ, tăng thêm thời gian cho cậu ấy!

 

Kỳ Liên ngẩng lên, ánh mắt sáng rỡ như không tin nổi:

 

"Cậu đang… mời tôi à?"

 

"Đúng vậy."

 

Mời cậu đến lớp bóng chuyền 1 kèm 1 mà cậu đã trả tiền rồi.

 

Đôi mắt cậu ta bỗng chùng xuống:

 

"Nhưng lát nữa tôi có việc, không rảnh, để hôm khác được không?"

 

"Tất nhiên rồi."

 

Tiền đã trả rồi, cậu ấy là thượng đế.

 

Vừa ăn cơm, tôi vừa lướt điện thoại, thấy dòng trạng thái mới của Kỳ Liên:

 

【Tôi sẽ chuộc cậu về.】

 

Chuộc ai vậy?

 

Kỳ Liên ngoài cơm trắng thì chẳng ăn gì.

 

Tôi gắp đồ ăn cho cậu ấy, cậu ấy cũng không lấy, nói là tối qua tôi vất vả rồi.

 

Tôi lắc đầu:

 

"Tôi không mệt đâu."

 

Chỉ là kéo cậu ta lên giường thôi mà.

 

"Tôi hay vận động, chút hoạt động đó với tôi chẳng đáng gì, quen rồi!"

 

Kỳ Liên không nói gì. Tôi lại hỏi:

 

"Ngày nào cũng ăn cơm trắng à?"

 

"Ừ, dạo này phải tiết kiệm."

 

Cậu ấy đúng là không có tiền thật.

 

Mà cũng chẳng biết đang cố tiết kiệm để "chuộc" món gì quý giá.

 

Tôi lén nhét lại số tiền mặt cậu ấy đưa vào túi áo khoác.

 

Thân thiết thế rồi, tôi không nhận tiền nữa.

 

Sau bữa trưa, Kỳ Liên rời đi, quên luôn áo khoác.

 

Tôi đuổi theo đến cổng trường, lại thấy Kỳ Liên – người mà tôi nghĩ là nghèo rớt mồng tơi – bước lên một chiếc xe sang giá hàng triệu.

 

Một người phụ nữ quyến rũ mở cửa xe đón cậu ta.

 

14

 

Trong nhà vệ sinh khi đang rửa mặt, tôi không nhịn được mà kể với Nam Phối:

 

“Quả thật Kỳ Liên toàn ăn cơm trắng thôi.”

 

Nam Phối gật đầu đồng tình:

 

“Đúng vậy! Kỳ Liên chính là kiểu nam thần đẹp trai lạnh lùng, gia cảnh bi thảm trong tiểu thuyết, kiểu nhân vật chính khiến người ta thương xót nhất.”

 

Cậu ta thở dài lắc đầu:

 

“Không giống tôi, từ cái tên đến ngoại hình đều tầm thường, chỉ hợp làm nam phụ.”

 

“Tư duy của cậu sai rồi.”

 

“Tôi có thể làm nam chính á?”

 

Tôi trợn mắt:

 

“Tôi nói Kỳ Liên cơ mà. Cậu ấy thực ra rất giàu. Vừa nãy tôi thấy mẹ cậu ấy lái Bentley đến đón.”

 

“Cậu ấy phải là kiểu con trai nhà giàu danh gia vọng tộc mới đúng.”

 

Nam Phối đổ chậu nước, vắt tất:

 

“Nói linh tinh gì vậy? Chắc cậu nhìn nhầm rồi. Cậu quên cậu ấy là trẻ mồ côi à? Không cha không mẹ không người thân, thế mới đúng kiểu ‘mỹ cường thảm’ (đẹp – giỏi – bi thảm) trong truyện học đường.”

 

“Sao cậu biết cậu ấy là trẻ mồ côi?”

 

“Chính cậu ấy nói trong ký túc xá mà.”

 

“Lúc đó tôi không có mặt…”

 

Vậy người đó không phải là mẹ cậu ấy?

 

Điện thoại "ting ting" một tiếng.

 

Kỳ Liên chuyển tiền cho tôi.

 

【Làm thêm được tiền rồi, cho cậu tiêu nè.】

 

Làm thêm?

 

Nam Phối nghe tiếng liền quay lại theo phản xạ.

 

Tôi vội vàng che màn hình điện thoại, hai hàm răng lập cập.

 

Không thể để Nam Phối biết được…

 

Nam thần cao lãnh của trường chúng tôi – Kỳ Liên – bị phụ nữ lớn tuổi bao dưỡng rồi!

 

15

 

Một tin nhắn khác đến — có người muốn đăng ký lớp bóng chuyền.

 

Không có thời gian nghĩ ngợi về chuyện Kỳ Liên nữa, tôi xách đồ ra ngoài nhận đơn gấp.

 

Lâu rồi không đi dạy, vận động xong cả người thấy sảng khoái.

 

Tối quay lại ký túc, thấy mặt tôi sưng như mặt chó ong chích, Kỳ Liên nhìn thấy liền làm rơi bát cơm trắng xuống đất.

 

“Cậu… cậu đi đâu vậy? Mặt cậu sao thế?”

 

Mặt nóng rát, không cần soi gương cũng biết sưng cỡ nào.

 

Nhưng tôi không bận tâm.

 

“Vừa đi làm thêm về.”

 

Kỳ Liên tiến đến nâng mặt tôi lên, vẻ mặt căng thẳng.

 

“Khách làm à?”

 

Gọi là khách hàng thì nghe hợp lý, sao nghe “khách” mà kỳ vậy?

 

Tôi thản nhiên:

 

“Không sao, khách hôm nay hơi dữ, tính nóng một chút.”

 

“Nhưng cũng không thể… Tôi phải đi tìm hắn.”

 

Tôi kéo Kỳ Liên lại:

 

“Không cần, không phải cố ý đâu. Còn nhỏ mà, đã bồi thường tiền rồi.”

 

Khách hôm nay là một đứa trẻ.

 

Nó không muốn học bóng chuyền mà muốn chơi yoyo, cãi nhau với mẹ, ném bóng bay trúng mặt tôi.

 

Mẹ nó xin lỗi tôi, rồi bồi thường hai nghìn tệ.

 

Không làm gì mà được bảy nghìn, tôi vui c.h.ế.t mất!

 

Kỳ Liên nhìn tôi đầy xót xa:

 

“Sao cậu lại tiếp tục làm cái công việc đó? Tôi cho cậu tiền.”

 

Tôi bĩu môi:

 

“Có tiền mà không ki/ếm là đồ ngốc đấy.”

 

Cậu ấy hỏi tôi:

 

“Vì sao không nhận tiền của tôi?”

 

Rồi lại cúi đầu thì thầm:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 10 năm vây hãm Chương 10
9 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngừng che ô cho người, tôi tự mình tỏa sáng

Chương 9
Ngày tôi chuyển nhà liên tỉnh, mưa trút xuống tầm tã. Tôi đứng bên vệ đường canh giữ hơn chục thùng giấy, nhưng bạn trai lại lái thẳng xe tải đi mất. Giọng anh ta trong điện thoại đầy vẻ bực bội: "Tầng hầm Nian Nian thuê bị dột, chẳng lẽ anh lại trơ mắt nhìn đồ đạc của một cô gái nhỏ như cô ấy ngâm nước hết sao?" "Em tìm cửa hàng tiện lợi nào trú tạm đi, đợi mưa nhỏ rồi tự gọi xe khác." Điện thoại bị hở âm, giọng Su Nian vang lên đầy vô tội: "Đồ đạc của chị ấy nhiều thế kia, chắc chắn là có cách tự chuyển thôi, không như em chỉ biết trông cậy vào anh." Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ vừa khóc vừa dầm mưa chuyển hết đống đồ, rồi chờ anh ta quay lại giải thích. Nhưng hôm nay, nhìn những thùng giấy bị nước mưa làm cho bở nát, tôi bỗng chốc tỉnh ngộ. Tôi không trú mưa, mà quay người gọi thợ thu mua đồ cũ, bán sạch đống hành lý vốn định mang về căn nhà tân hôn đó như phế liệu. Sau đó, tôi gọi điện xác nhận lệnh điều chuyển đến trụ sở nước ngoài mà vì muốn chiều lòng anh ta, tôi vừa mới từ chối. Kể từ đó, dù mưa giông bão tố hay trời quang mây tạnh, tôi chỉ che ô cho chính mình.
0