Tôi vẫn chưa nghĩ ra nên nói với Bạc Diễn thế nào, hay là lấy lý do “có Dịch Tân thì không có tôi, mà có tôi thì không có Dịch Tân.”
Nhưng nếu tôi làm khó anh kiểu đó, chắc chắn người bị bỏ lại sẽ là tôi thôi.
Hay là cứ giả c.h.ế.t nhỉ? Gặp chuyện không giải quyết được thì cứ bỏ mặc đã.
Tôi nhấc điện thoại lên, tắt ng/uồn ngay lập tức. Không ngờ chỉ giây sau đó, cửa phòng mở ra.
Bạc Diễn bước vào, đằng sau là quản lý khách sạn cúi gập người đóng cửa lại, nở nụ cười niềm nở đầy nịnh nọt.
Khách sạn kiểu gì thế này? Đến an ninh cơ bản cũng không giữ nổi.
Anh nhìn quanh căn phòng một lượt, sau khi chắc chắn chỉ có mình tôi, khí thế căng thẳng trên người anh mới dịu xuống đôi chút.
“Chỉ vì anh không diễn kịch chia tay với em mà em lại gi/ận đến mức bỏ đi thế sao?”
Đến nước này, anh vẫn cho rằng tôi bỏ đi chỉ vì điều đó.
Một cơn gi/ận không có chỗ trút bùng lên trong lòng. Tôi bực bội định gạt tay anh ra khi anh đưa tay về phía tôi, nhưng lại bị anh giữ ch/ặt lấy cằm.
Bị ép phải đối mặt với anh, tôi có thể cảm nhận ánh mắt anh dần trở nên nóng bỏng.
“Sáng nay thấy đồ em vứt trong thùng rác… Xin lỗi, tối qua anh bận quá không để ý đến cảm xúc của em. Giờ bù lại vẫn kịp mà, đúng không?”
Vừa nói, anh vừa ép tôi vào tường, thành thục sử dụng những chiêu thức khiến tôi không thể nào chống cự được. Anh chỉ cần nhẹ nhàng ôm lấy eo tôi kéo lại gần, tôi đã ngoan ngoãn ôm lấy anh, như một con tôm mềm oặt không xươ/ng.
“Thỉnh thoảng không ở nhà, cũng thú vị đấy chứ.”
Chỉ vì chuyện này thôi sao? Trên điện thoại thì giọng điệu như muốn chất vấn, thế mà gặp nhau lại chỉ có vậy?
Anh hôn tôi đến mức tôi không thở nổi, tranh thủ lúc anh bế tôi lên giường, tôi vất vả đẩy anh ra một chút.
“Đợi đã…”
“Không đợi được.”
“Anh không muốn hỏi em điều gì khác à? Ví dụ như chuyện giữa em và Tề Tịnh…”
Bạc Diễn nắm lấy hai cổ tay tôi, ép ch/ặt xuống chiếc giường mềm mại.
Anh nhìn tôi từ trên cao, khẽ cười, giọng anh trầm xuống, mang chút khàn khàn vì d/ục v/ọng: “Chuyện đó à… Anh không quan tâm.”
Anh không quan tâm.
Bốn chữ ấy làm ngọn lửa trong tôi vụt tắt, dòng lạnh buốt từ tim lan khắp cơ thể.
Tôi bỗng nhiên tỉnh táo.
Người bình thường nào chẳng để tâm đến chuyện quá khứ của người yêu mình.
Nhưng tôi đã quên mất một điều: tôi không phải là người yêu của anh.
Mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi được xây dựng trên tiền bạc, địa vị, sự trao đổi và d/ục v/ọng, nhưng không có tình yêu.
Kẻ lún sâu vào là tôi, là tôi đã thật sự yêu anh mất rồi.
"Em không muốn nữa."
Tôi vùng vẫy, gi/ật tay ra khỏi sự kiềm chế của anh. Bị tôi đẩy bất ngờ, trên mặt anh thoáng hiện vẻ bối rối.
"Sao thế, anh làm em đ/au à?"
Tôi xoay cổ tay, gạt phăng tay anh khi anh định nắm lấy tôi lần nữa.
“Anh đi mà tìm Dịch Tân. Em không làm nữa.”
Bạc Diễn cau mày: “Việc này thì liên quan gì đến cậu ta?”
Tôi sững lại một chút. Hay lắm, giờ đã bảo vệ đến mức ấy rồi. May là tôi đã chủ động rời đi, nếu không thì đến lúc đó chắc sẽ nh/ục nh/ã lắm.
Tôi thậm chí có thể hình dung ra cảnh tượng nếu còn ở đó, Dịch Tân sẽ ôm lấy Bạc Diễn, kiêu ngạo sai quản gia ném đồ của tôi ra ngoài.
“Tôi nói là tôi không làm nữa, anh tìm ai khác tôi cũng không quan tâm, hiểu không? Tôi không chơi nữa, chúng ta kết thúc rồi.”
Vừa nghe thấy thế, mặt Bạc Diễn lập tức sa sầm lại, ánh mắt u tối, giọng nói như một lời cảnh cáo.
“Giới hạn thôi, Dư Dự. Đừng diễn quá đà.”
Nói rồi anh giữ lấy mặt tôi, cúi xuống hôn mạnh.
Nụ hôn này không còn là sự dịu dàng trêu chọc như trước, mà mang theo sự chiếm đoạt th/ô b/ạo như muốn nuốt trọn lấy tôi.
Tôi cố gắng hớp lấy chút không khí ít ỏi, cảm giác như phổi mình sắp n/ổ tung, đầu óc quay cuồ/ng.
Môi tôi như không còn là của mình nữa, tay chân rã rời, nhưng với chút sức lực cuối cùng,
tôi cắn mạnh vào đầu lưỡi của anh.
Mùi m.á.u tanh lập tức tràn ngập trong miệng, Bạc Diễn khựng lại.
Anh nhìn tôi chằm chằm với vẻ không tin nổi, lồng n.g.ự.c phập phồng: "Em nghiêm túc đấy à?"
Tôi quay mặt đi, ngón tay r/un r/ẩy chỉ về phía cửa: "Anh đi đi."
Không biết bao lâu sau, cánh cửa bị anh đóng sầm lại, tôi từ từ ngồi thụp xuống sàn.
Đầu óc vẫn đ/au nhức, từng câu “không quan tâm” của anh cứ vang vọng trong tâm trí tôi.
Cuối cùng cũng chỉ là một giấc mộng đẹp.
Là do tôi vượt giới hạn, là do tôi ngộ nhận, là do tôi tự mình đa tình mà thôi...
7
Bộ dạng phờ phạc của tôi khiến người quản lý phải gi/ật mình.
“Trời ơi tổ tông ơi, cậu như thế này tôi nào dám cho lên hình!”
Chỉ là tôi mất ngủ một đêm thôi mà.
Tôi mở to mắt, cuối cùng cũng hiểu rõ tâm trạng rối bời của mình. Tôi muốn tiếp tục mối qu/an h/ệ này, nhưng lại khao khát rằng Bạc Diễn sẽ yêu tôi và chỉ yêu một mình tôi. Mong muốn đó mâu thuẫn với bản chất của mối qu/an h/ệ chúng tôi.
Chính vì vậy mà tôi cứ cảm thấy bất mãn, đ/au khổ, lúc nào cũng bứt rứt và dằn vặt.