【Giang Dĩ, cậu xem tớ làm vậy đã đúng chưa?】
Vừa gửi đi xong.
Giang Dĩ rep ngay:
【Tớ về ngay. Đợi tớ.】
Cậu ấy cũng chưa ngủ?!
Nhưng nửa đêm quay về ký túc làm gì?
Dù tòa nhà đồng ý, cửa đồng ý, thì cô quản lý ký túc cũng không đồng ý!
Tôi nhắc nhở:
【Bây giờ là ba giờ sáng rồi, ký túc khóa cửa rồi đó, cậu vào không được đâu.】
Và giây tiếp theo—
Giang Dĩ gọi video tới.
【Mở xem đi.】
12
Tôi lập tức tắt ngay.
【Cậu muốn xem gì? Tớ đang tắm mà.】
Giang Dĩ nhắn lại:
【Nhìn mặt thôi, không nhìn gì khác. Tớ chỉnh cho cậu động tác.】
Giang Dĩ muốn giúp tôi sửa khẩu hình!
Tức là… cậu ấy không gi/ận tôi nữa rồi?!
Giang Dĩ thật tốt bụng.
Nửa đêm vẫn chịu mở video dạy tôi luyện tập.
Tôi đúng là không biết quý trọng, phụ lòng cậu ấy.
Nghĩ vậy, tôi vội vàng chấp nhận cuộc gọi video.
Tóc tôi ướt, mặt cũng đầy nước.
Tôi ngậm viên đ/á, bắt đầu luyện khẩu hình như video.
Giang Dĩ nhìn chăm chú, chỉnh sửa rất nghiêm túc.
Phía bên kia tối om, chỉ nghe tiếng vải sột soạt như đang xoay trở người.
Giọng cậu ấy khàn khàn dần.
“Lại gần chút… không thấy rõ lắm.
Ừm… đúng rồi, tiếp tục…
Trình Triết…”
Màn hình tối đen vang lên một ti/ếng r/ên khe khẽ.
“Giang Dĩ?”
Âm thanh cọ xát dừng lại, Giang Dĩ không nói gì.
Tôi chớp mắt:
“Tớ làm đúng chưa?”
Vài giây sau, cậu ấy mới điều chỉnh lại nhịp thở, khàn khàn trả lời:
“Khá… khá tốt rồi.”
Có lẽ cậu ấy buồn ngủ.
Tôi cảm thấy hơi ngại:
“Cảm ơn cậu, Giang Dĩ. Vậy tớ tắt máy nhé.”
Nhưng Giang Dĩ nói thêm:
“Khá tốt rồi, nhưng… vẫn còn có thể nâng cao hơn.”
“Nâng cao? Là sao?”
Sáng hôm sau, Trương Tử Hàn đi chạy bộ.
Giang Dĩ lập tức lao về ký túc.
Tôi vừa mở cửa cho cậu ấy, cậu ấy đã ôm lấy mặt tôi, hôn xuống.
Tôi đơ người.
Vội ngửi mặt cậu ấy—
Không có mùi rư/ợu?
Tức là lần này cậu ấy không say!
Thế thì hôn tôi làm gì?!
Tôi còn chưa hiểu, cậu ấy đã hôn sâu hơn.
“Nửa đêm gửi loại video đó cho tớ…”
À!
Tôi hiểu rồi!
Giang Dĩ đang nói video tối qua.
Thì ra bây giờ cậu ấy trực tiếp dạy bằng miệng!
Thì ra lần trước hôn tôi cũng là vì quá kỳ vọng, không nhịn được!
Nghĩ thông rồi, tôi lập tức phối hợp.
Sau một trận "khẩu hình nâng cao", Giang Dĩ đỏ mặt hỏi:
“Cậu hiểu ý tớ chưa?”
Giang Dĩ hôn đến mức thở hổ/n h/ển.
Cậu ấy nghiêm túc dạy thế này—
Tôi cũng phải cố gắng, để tham gia biện luận thật tốt!
Tôi vừa xoa đôi môi sưng tều, vừa gật đầu:
“Em hiểu rồi, thầy Giang.”
13
Sau khi được Giang Dĩ “cho phép”, tôi ôm cậu ấy mỗi ngày luyện khẩu hình nâng cao.
Giang Dĩ cuối cùng cũng bắt đầu hướng dẫn tôi luyện đọc thật sự, không chỉ ngậm đ/á nữa.
Mỗi ngày, cậu ấy vẫn đều đặn đút tôi ăn đ/á.
Vừa đút đ/á, Giang Dĩ vừa thì thầm rằng cậu rất mong chờ điều gì đó.
Tôi không hiểu, bèn hỏi:
“Cậu mong chờ cái gì vậy?”
Giang Dĩ cưng chiều cốc nhẹ mũi tôi một cái:
“Cậu biết mà.”
Tôi hiểu rồi—
Chắc chắn cậu ấy mong chờ kỳ thi lại môn tiếng Phổ thông của tôi!
Vào ngày thi lại, Giang Dĩ đích thân đưa tôi tới phòng thi.
Cậu nhìn chằm chằm cổ họng tôi, ánh mắt mang chút mong đợi, như đang cố kiềm chế gì đó.
“Mau vào thi đi, thi xong thì cuối cùng cũng có thể rồi. Cuối cùng cũng không sợ làm hỏng giọng nữa.”
Tôi không hiểu “có thể” là có thể làm gì…
Nhưng sắp tới giờ thi rồi, tôi cũng không nghĩ nhiều, chỉ gật đầu rồi chạy vào lớp.
Sau khi thi xong, Giang Dĩ không đến đón tôi.
Ngay trước cổng giảng đường, tôi gặp Trương Tử Hàn – cũng vừa thi lại xong.
Cậu ấy huých tay tôi:
“Này, Giang Dĩ hình như bận việc ở studio rồi, tụi mình có nên ghé qua cảm ơn không?”
Cậu ấy vừa nói xong thì Giang Dĩ từ nhà vệ sinh bên cạnh bước ra.
“Ai bảo tớ đi làm? Tớ đang đợi Trình Triết, chỉ vào WC một lát thôi.”
Giang Dĩ kéo tôi đi.
Tôi hơi không vui.
“Cậu thi không tốt à?”
Cậu ấy nghiêng đầu hỏi.
“Không phải.”
Tôi cúi đầu lí nhí.
“Giang Dĩ… tớ biết cậu mở studio ki/ếm tiền.
Nhưng cậu có thể… có thể đừng đút đ/á cho người khác nữa không?
Tớ… tớ không muốn…”
Giang Dĩ phì cười.
“Sao có thể được chứ?”
Cậu nắm ch/ặt vai tôi:
“Tớ chưa từng đút đ/á cho ai ngoài cậu hết.”
Ờ ha.
Nhiều người như vậy, Giang Dĩ làm sao đút nổi từng người?
Tâm trạng tôi tốt hẳn lên.
“Giang Dĩ, tớ cảm giác lần này thi chắc chắn tốt hơn lần trước nhiều! Tự thấy rất ổn!”
Giang Dĩ đưa tôi ra ngoài ăn mừng.
Tôi hỏi: “Nếu về trễ thì sao đây?”
Giang Dĩ ôm eo tôi, cười khẽ:
“Tất nhiên là phải ngủ lại ngoài rồi.”
Tôi hớn hở cầm xiên thịt nướng:
“Chơi tới bến luôn!”
Giang Dĩ lại nhéo eo tôi, cúi sát tai:
“Nói nhỏ chút, tối nay cậu tha hồ chơi tới bến.”
Tôi không hiểu… nhưng vẫn cười theo.
Cười hề hề.
“Giang Dĩ, từ giờ tớ sẽ không phải ngậm đ/á nữa rồi.”
Ánh mắt Giang Dĩ tối lại:
“Ừ.”
Lần đầu thấy Giang Dĩ vui đến vậy.
Chắc là do cậu ấy mừng cho kết quả thi của tôi.
Tôi cảm động lắm.
Chỉ là… tôi không hiểu vì sao Giang Dĩ lại đặt phòng một giường đôi.
14
“Giường đôi hả?!”
Tôi đứng ở quầy lễ tân khách sạn, ngây ra như phỗng.
Từ nhỏ tới lớn tôi chưa từng mở phòng giường đôi với “anh em tốt” nào cả.
Trước đây có lần đi chơi với bạn trong làng, tụi tôi toàn đặt phòng hai giường đơn, ngủ yên tĩnh, không ai đụng ai.
Hai thằng con trai ngủ chung giường… ngủ có đ/á nhau không?!
Nhưng Giang Dĩ thì không thấy có gì lạ.
“Có sao đâu?”
Thấy cậu ấy tự nhiên như vậy…
Chắc ở thành phố, trai với trai ngủ chung giường là bình thường?
Nếu tôi nói chưa từng thế bao giờ, sẽ bị cho là nhà quê mất.
Tôi ngẩn ra, đưa căn cước ra quầy.
Còn không quên mạnh miệng:
“Không sao, tụi mình phải ngủ giường đôi chứ!”
Vừa bước vào phòng—
Giang Dĩ đã nóng lòng mở cúc quần.
Tôi bật cười:
“Giang Dĩ, cậu thoải mái gh/ê ha~”
Tôi tưởng cậu ấy sẽ vào WC thay đồ ngủ.
Ai ngờ cậu ấy xô tôi ngã xuống giường.
Tôi vẫn còn đang cười ngơ ngác…
Thì cậu ấy thò tay chạm vào cạp quần tôi.
“Sắp tới sẽ còn thoải mái hơn đấy.”
“?!”
15
“Cậu cậu cậu! Cậu định làm gì hả?!”
Tôi ôm mông, lăn một vòng trên giường vì hoảng.
“Giang Dĩ, cậu có ý gì?!”
Cậu ấy cau mày:
“Thì là ý trên mặt chữ đấy, bảo bối.”
“Cái gì mà bảo bối?! Cậu muốn làm gì tôi?!”
“Tớ muốn…”