Thứ làm tôi khó chịu hơn là cảm giác kỳ lạ đang âm ỉ trong người.

 

Dạo gần đây toàn nói chuyện mấy chuyện của con trai với nhau, khiến tôi bị kí/ch th/ích không ít.

 

Tôi liền bật một bộ “phim nhỏ” lên, nằm trên giường làm “cơ trưởng”.

 

Nhưng x/ấu hổ thay, trong đầu toàn là hình ảnh của An Tử Viễn.

 

Tôi cố gắng gạt đi, nghĩ rằng ai cũng được, chỉ cần đừng là anh ta!

 

Vì nếu thật sự ở bên anh ta, tôi không dám tưởng tượng sẽ bị quản đến mức nào.

 

Đúng như Lạc Phương Minh nói, nếu ở với anh ta, tôi chính là kiểu bị vợ quản c.h.ế.t luôn.

 

“Cạch—”

 

Cửa phòng tôi lại bị mở ra mà không hề báo trước.

 

“Á!”

 

Tôi hét lên một tiếng, ngẩng đầu xem là ai không có mắt đến phá tôi lúc này.

 

Ừm, ngoài An Tử Viễn ra còn ai vào đây?

 

Tôi phát đi/ên lục tìm điều khiển để tắt cái máy chiếu đang phản chiếu lên tường.

 

Gấp quá thành lo/ạn, tôi vốn chẳng trầm tĩnh.

 

Thế là lỡ tay ấn vào nút tăng âm lượng.

 

Ti/ếng r/ên rỉ khó nói kia lập tức vang khắp phòng.

 

Cả tôi lẫn An Tử Viễn đều nghe rõ rành rành.

 

Cuối cùng, tôi chỉ còn cách trùm chăn bò dậy tự tắt máy chiếu, rồi r/un r/ẩy nhìn anh ta.

 

“Anh định làm gì? Anh đi/ên rồi à? Mau ra ngoài ngay!”

 

Anh ta nở một nụ cười x/ấu xa, nhìn tôi.

 

“Ban đầu anh đổi ý, định vào ăn bánh trôi với em. Không ngờ lại được xem cảnh hay thế này. Lâm Kính, cần gì phải như vậy? Anh giúp em nhé?”

 

Nói rồi, anh ta thẳng chân bước lên giường tôi.

 

Tôi vội ôm ch/ặt chăn, không rảnh tay để đẩy anh ta ra.

 

Giây tiếp theo, nụ hôn nặng nề của anh rơi lên mặt tôi.

 

Ngay lúc anh ta định tiến thêm bước nữa, tôi chẳng quan tâm chăn có rớt hay không, giơ tay lên t/át anh một cái thật mạnh.

 

“Anh đi/ên thật rồi!”

 

An Tử Viễn bị tôi đá/nh lệch cả đầu, anh ta dùng lưỡi l.i.ế.m chỗ sưng, rồi nở một nụ cười hơi thất vọng.

 

“Em ra tay mạnh thật. Nhưng nghĩ kỹ cũng tốt, ít ra không ai khác dám đụng vào em.”

 

Sau đó anh ta từ từ rời khỏi giường, ra đến cửa thì quay lại:

 

“Thật ra anh chỉ định nói với em là tối nay ba mẹ sẽ về.”

 

Nói xong liền đi mất, còn tử tế đóng cửa lại.

 

Tôi đúng là hoảng h/ồn không dám xem “phim nhỏ” nữa.

 

Tôi cảm thấy trong lòng có thứ gì đó đang thay đổi, nhưng tôi không muốn đối mặt.

 

Tôi không muốn thừa nhận mình có những suy nghĩ đáng x/ấu hổ với An Tử Viễn.

 

Vừa rồi bị anh ta làm đến vậy mà tôi còn mong chờ anh ta làm tiếp.

 

Tôi thấy x/ấu hổ vô cùng, chui vào chăn trùm kín đầu, mặc kệ những ý nghĩ lo/ạn xì ngầu cứ đ/ập tới.

 

6

 

Tôi với An Tử Viễn bắt đầu chiến tranh lạnh triệt để.

 

Chuyện anh ta giả làm người yêu mạng tôi còn chưa tính sổ, giờ còn dám phá lúc tôi yếu đuối nhất.

 

Tinh thần tôi hiện tại như Tôn Ngộ Không vậy—bực không tả nổi.

 

Tôi không biết phải đối mặt với anh ta kiểu gì, nên dứt khoát là tránh mặt luôn.

 

Chỉ cần anh ta ở nhà, tôi sẽ ru rú trong phòng.

 

Đợi anh ta ra ngoài tôi mới dám ra ban công hít khí trời.

 

Ba mẹ tôi về rồi, thấy tôi như vậy thì rõ ràng rất bất mãn.

 

Mẹ tôi: “Tiểu Kính, Tử Viễn chững chạc hiểu chuyện, còn con suốt ngày làm gì? Không giúp được gì thì ít ra đừng gây rối!”

 

Ba tôi: “Đúng rồi, có thể học theo anh con chút không? Mai bắt đầu thực tập ở công ty, làm trợ lý cho Tử Viễn, việc nhà phải giao cho con anh mới yên tâm.”

 

Trợ lý cho An Tử Viễn? Tôi sợ chưa kịp ngồi ấm ghế thì cái móc của tôi cũng không còn!

 

Thật ra tôi không sợ cái đó, mà sợ nhất là nếu bị anh ta đ/è ra thật, tôi sẽ bị quản ch/ặt như cua đóng thùng.

 

Đó mới là thứ tôi không chịu nổi.

 

Thế là tối đó, tôi bắt đầu giả đ/au bụng.

 

Chiêu này rất hiệu quả. Mỗi lần không muốn học thêm tôi đều dùng để lừa ba mẹ và cả An Tử Viễn.

 

Rồi lại được nghỉ vài hôm.

 

Hôm sau vừa uống xong th/uốc dạ dày mẹ đưa, Lạc Phương Minh gọi tới.

 

Nói là có một anh cực phẩm muốn giới thiệu cho tôi, hẹn gặp tại quán trà sữa.

 

Tôi vui như mở hội, lập tức báo với ba mẹ và An Tử Viễn là tôi đi viện truyền nước, dặn họ đừng lo.

 

Mặc kệ họ cản, tôi gọi xe đi luôn.

 

Lâu lắm rồi chưa uống trà sữa, vừa đến nơi tôi gọi liền một ly to đẫm đ/á, uống ừng ực.

 

Sau đó gọi thêm hai ly, ngồi chờ người hẹn hò đến.

 

Khoảng mười phút sau giờ hẹn, một người bước vào quán.

 

Nhưng không phải đối tượng hẹn hò—

 

Là chồng nuôi nhà tôi.

 

An Tử Viễn?

 

Trời đất ơi, sao anh ta lại ở đây?

 

Sao mỗi lần tôi làm chuyện mờ ám là anh ta lại xuất hiện?

 

Tôi bị dính thể chất hút m/a q/uỷ hay gì thế?

 

Anh ta vừa thấy tôi, mắt liền lóe lên lửa gi/ận.

 

Thấy đống ly trà sữa rỗng bên cạnh tôi, anh ta càng gi/ận hơn.

 

Tôi như đứa trẻ phạm lỗi, đứng lên lí nhí: “An, An Tử Viễn?”

 

Trước còn nói với tôi vài câu, giờ thì khỏi, anh ta túm gáy tôi vác lên xe luôn.

 

Cái thói bám gáy này bao giờ mới bỏ được đây?

 

Anh ta còn “chu đáo” thắt dây an toàn cho tôi—không đúng, là trói thì đúng hơn.

 

Liếc mắt nhìn tôi: “Đi truyền nước hả?”

Tôi chưa kịp nghĩ lời giải thích, nhìn thấy mắt anh hơi đỏ, cổ họng nghẹn lại.

 

“Vì muốn tránh anh, em sẵn sàng bỏ mặc cả công ty của nhà mình. Vì né anh, em dám hẹn hò với người chưa từng gặp mặt. Vì thoát khỏi anh, em giả b/ệnh để trốn. Lâm Kính, em gh/ét anh đến mức đó sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7