Để c/ắt đ/ứt liên hệ với tôi, cậu ấy thậm chí còn đi gay bar.
Thà là người khác, cũng không phải là tôi.
Khi tôi kéo cậu từ quán bar về nhà, thật sự chỉ muốn nuốt chửng cậu, hoặc tốt nhất là xích cậu lại.
Như vậy, cậu sẽ không chạy theo “trai lạ”, sẽ mãi mãi là của tôi.
Nhưng tôi không dám. Cũng không nỡ.
Tôi sợ cậu buồn, càng sợ cậu rời xa.
Tôi tắm cho cậu, thay quần áo cho cậu.
Khi cậu cúi xuống hôn, tôi đẩy ra, vì sợ lại không kiềm chế được mình mà làm tổn thương cậu lần nữa.
Haha, tôi đúng là một “người tốt” đến nực cười.
15/07/2023
Tôi lại đưa cậu ấy về hòn đảo này.
Hôm x/á/c lập mối qu/an h/ệ, chúng tôi từng đến đây, ngắm mặt trời mọc và lặn, hôn nhau trong hoàng hôn.
Hôm nay quay lại, giữa hai người như có một làn sương mỏng, chỉ còn những lời khách sáo.
Cậu vẫn như xưa — nhìn thấy sóng biển là cười:
“Biển là người nghĩa khí nhất. Phiền n/ão ném xuống là cuốn trôi hết, đời người chỉ còn lại niềm vui.”
Tôi từng nghĩ, Lâm Tư Niên là người vui vẻ như thế, làm gì có phiền muộn?
Nếu có, chắc là vì gặp tôi.
Biển thật thiên vị, cuốn theo cả phiền n/ão lẫn ký ức của cậu ấy đi mất, chỉ để tôi lại trên bờ.
Hôm nay là sinh nhật cậu.
Hôm đó, sau nụ hôn đầu tiên, cậu từng nói tôi là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất mà ông trời tặng cậu.
Hôm nay, tôi cũng chuẩn bị một món quà cho cậu.
Tôi muốn tặng cậu — sự tự do.
Lâm Tư Niên, từ nay về sau, tôi sẽ không giữ cậu bên mình nữa.
Chỉ mong cậu, mãi mãi vui vẻ.
17
Nhật ký dừng lại ở đây.
Ở cuối sổ, kẹp một tấm ảnh cũ — dưới ánh hoàng hôn, hai cậu thiếu niên dựa vai nhau, cười rạng rỡ đến mức ánh sáng tràn đầy trong mắt.
Mặt sau tấm ảnh có dòng chữ đã mờ:
"15/07/2018 – Thẩm Diên Văn, em muốn mãi mãi ở bên anh."
Đó là… nét chữ của tôi.
Cạch — tiếng cửa mở.
Tôi cứng đờ cổ quay đầu lại.
Thẩm Diên Văn đứng ở cửa, tay cầm một chiếc hộp nhỏ màu xanh, đ/ốt ngón tay trắng bệch.
"Sao khóc?" – giọng anh trầm khàn, mang theo tiếng thở dài.
Tôi lắc đầu, lau mặt, nhưng càng lau nước mắt càng tuôn.
Anh bước lại gần một bước:
"Em bị dọa à?"
Khuôn mặt đầy lo lắng, như đang cân nhắc nên nói dối như thế nào lần nữa:
"Thật ra thì..."
Tôi không để anh nói hết, nhào vào lòng anh, chặn tất cả những lời chưa kịp thốt ra.
Lâm Tư Niên luôn có khả năng khiến tôi xót xa.
Cậu ấy không cần nói gì, chỉ cần đứng đó, tôi cũng sẵn sàng bỏ qua mọi thứ… chỉ muốn ôm lấy cậu.
"Xin lỗi…"
Xin lỗi vì người từng hứa mãi mãi ở bên anh, lại để anh cô đơn trong ký ức.
Xin lỗi… vì em vẫn chưa thể nhớ lại.
Tay anh lơ lửng giữa không trung vài giây, rồi chậm rãi ôm lấy tôi:
"Không cần xin lỗi, em không làm sai gì cả."
Tôi lắc đầu, không dám tưởng tượng — nếu người mình yêu bị chính mình lãng quên, sẽ đ/au đến thế nào.
Điều tà/n nh/ẫn nhất chính là: anh vẫn nhớ từng chi tiết tình yêu, nhưng lại không có tư cách tiếp tục yêu.
Tôi ngẩng lên:
"Em đọc nhật ký rồi… vẫn chưa nhớ ra."
"Không sao —"
Tôi đặt tay lên miệng anh:
"Nghe em nói. Dù không nhớ… nhưng điều đó không ngăn được em yêu anh."
"Đừng nói tự do nữa, em cần tự do làm gì? Em chỉ cần anh thôi."
"Đã hứa là mãi mãi, ai cũng không được nuốt lời."
Tôi chợt thấy sợ… nếu không phải tình cờ đọc được nhật ký này, chúng tôi đã thực sự bỏ lỡ nhau.
18
Cuối cùng không rõ tôi đã khóc bao lâu, Thẩm Diên Văn kéo tôi ngồi xuống ghế sofa, nhét vào tay tôi một chiếc hộp nhỏ:
"Chúc mừng sinh nhật."
Lúc này tôi mới nhận ra anh cũng đã khóc — vành mắt đỏ hoe, trên má còn hằn rõ hai vệt nước mắt.
Tôi sững người vài giây, trong lòng thầm m/ắng mình một câu: Đến nước này rồi mà còn thấy người ta khóc đẹp.
Tôi vươn tay định lau nước mắt cho anh, nhưng anh nghiêng đầu né đi, giọng khàn khàn:
"Mở ra xem đi, có thích không?"
Bên trong lớp vỏ bọc đơn giản là một chuỗi vòng tay trầm hương được đặt làm riêng.
Thẩm Diên Văn trước giờ vẫn dùng chiêu này để tặng quà mà không khiến tôi thấy áp lực.
Mấy cái cớ thường dùng thì vẫn là: “khách hàng tặng nhưng không thích”, “m/ua nhầm size”, “phần thưởng cho nhân viên” — vụng về đến mức buồn cười.
Nhưng tôi chưa từng nghi ngờ.
Nếu lần này không đọc được cuốn nhật ký kia, tôi cũng không biết anh sẽ lại dùng lý do gì để tặng quà nữa.
Tôi đeo chuỗi vòng lên cổ tay trái, nước mắt lại dâng trào.
Mẹ kiếp, hóa ra tôi vẫn là một tên mít ướt thật à?
Đột nhiên nhớ đến hình ảnh trong nhật ký, tôi kéo anh chạy ra ngoài.
"Đi đâu?" — anh bị tôi kéo nghiêng cả người.
"Ra hoàng hôn hôn nhau!" — giọng tôi khàn khàn vì khóc, nhưng khí thế thì vẫn rất lớn.
Thẩm Diên Văn ngẩng đầu chỉ ra ngoài cửa sổ:
"Ngoài kia đang mưa, không có hoàng hôn đâu."
Tôi bỗng cụp xuống, trong lòng ngập tràn hụt hẫng, miệng méo xệch, lại muốn khóc tiếp.
Anh xoay người đóng cửa lại, cúi đầu ghé sát bên tai tôi, giọng nhỏ chỉ đủ hai người nghe:
"Vậy thì… hôn ở đây cũng được."