Họ chính thức ở bên nhau. Tần Chấp thực sự làm như lời, dùng thế lực nhà họ Tần giúp Lục Thanh Tự dẹp mấy rắc rối.

 

Nhưng chưa kịp trả xong n/ợ, nhà Tần đã tuyên bố phá sản.

 

Cha Tần Chấp bị phanh phui l/ừa đ/ảo thương mại hàng chục tỷ, chứng cứ rõ ràng, không chối cãi.

 

Ông vào tù, tài sản nhà Tần đem bồi thường cũng không đủ, công tử hào môn phút chốc thành kẻ trắng tay gánh n/ợ.

 

Cây đổ khỉ tan, tường đổ người đẩy – bạn bè từng nịnh bợ giờ tránh như tránh hủi.

 

“Chúng ta chia tay đi.”

 

Trong căn phòng thuê tối tăm, Lục Thanh Tự quay lưng thu đồ, giọng lạnh không chút tình.

 

“Cậu nói gì?” Tần Chấp c.h.ế.t lặng nhìn bóng lưng cậu, lảo đảo bước tới nắm tay:

“Cậu biết mình đang nói gì không?!”

 

“Tôi không muốn tiếp tục cuộc sống này.” Lục Thanh Tự dứt khoát gạt tay anh.

 

“Cậu nông cạn vậy sao? Chỉ coi trọng tiền bạc?” Tần Chấp đỏ mắt:

“Yên tâm, sau này tôi sẽ làm lại, cho cậu cuộc sống tốt hơn…”

 

“Nhưng tôi không đợi được nữa.”

 

Lục Thanh Tự cầm balo, định đi, bị Tần Chấp ôm ch/ặt.

 

“Tôi không cho cậu đi!”

 

Tần Chấp vùi đầu vào cổ cậu, giọng nghẹn:

“Đừng đi… tôi không thể thiếu cậu…”

 

“Xin lỗi.”

 

Lục Thanh Tự gỡ tay anh, dứt khoát rời đi, để lại Tần Chấp ngồi sụp xuống đất, h/ồn lìa phách tán.

 

Tôi nhìn Tần Chấp rơi từ thiên đường xuống địa ngục, mất tất cả, nhìn anh hèn mọn c/ầu x/in tình yêu tôi.

 

Nước mắt chảy đầy mặt, tim như bị bàn tay vô hình bóp ch/ặt, đ/au không thở nổi.

 

Tôi muốn ôm anh, nói rằng tôi cũng yêu anh, nhưng biết đây chỉ là mơ, tôi chỉ là kẻ ngoài cuộc, không làm gì được.

 

Tỉnh dậy, gối ướt đẫm, tôi mở mắt nhìn trần quen thuộc, phân không rõ mơ hay thực.

 

Lúc ấy, một cơ thể ấm áp ôm tôi từ phía sau, khẽ kéo vào lòng:

“Sao khóc? Ác mộng à?”

 

Tần Chấp…

 

Tôi quay đầu, anh ngái ngủ nhìn tôi, thấy tôi quay liền khẽ hôn khóe mắt:

“Mơ gì? Kể anh nghe.”

 

“Không có gì, chỉ nhớ lại vài chuyện không vui.” Tôi nhắm mắt, ôm ch/ặt cơ thể rắn chắc của Tần Chấp:

“Đều qua rồi. Giờ, anh là tất cả của em.”

 

Nghe vậy, Tần Chấp khựng lại, rồi ôm tôi ch/ặt hơn:

“Anh yêu em, Lục Thanh Tự.”

 

“Em cũng yêu anh, Tần Chấp.”

 

Đạn mạc nói cậu ấy không có tôi không được – Ngoại truyện 2.0 (Góc nhìn Tần Chấp)

 

1.

Tần Chấp lần đầu gặp Lục Thanh Tự không phải ở đại học, mà sớm hơn – thời cấp ba.

 

Cậu nghịch, hay trốn học. Hôm đó cũng như mọi ngày, trèo tường ra ngoài, đi qua một con hẻm tối.

 

Vô tình nhìn thấy một chàng trai mặc sơ mi trắng tựa lưng vào tường, áo đồng phục vắt hờ trên vai, một chân giẫm lên lưng kẻ khác.

 

Cậu ấy cúi đầu, vẻ mặt thản nhiên, xa cách, nhưng lại khiến người ta không dám động đậy.

 

Lục Thanh Tự đứng đó, nhận ra ánh nhìn của cậu, chỉ hờ hững ngẩng mắt đối diện.

 

Khoảnh khắc ấy, tim Tần Chấp bỗng run, như bí mật giấu kín bị vạch trần, m.á.u sôi lên.

 

Nhưng đối phương chỉ thờ ơ rời mắt, bỏ chân xuống, bước ra khỏi hẻm.

 

Như chưa từng thấy Tần Chấp.

 

2.

Gặp lại là ở đại học.

 

Tần Chấp hiếm khi tham gia hoạt động trường, hôm đó hứng lên ghé phòng triển lãm bên thư viện.

 

Hóa ra triển lãm tranh nhỏ của khoa Mỹ thuật.

 

Quét một vòng, toàn tranh trừu tượng khó hiểu. Đang định ra thì khóe mắt thấy một bức tranh đen trắng thành phố, góc phải ký tên –

 

“Lục Thanh Tự”.

 

Bước chân bất giác dừng. Trong tranh là thành phố bê tông xám xịt, duy nhất chút sắc đỏ nơi ráng chiều xa xăm.

 

Nét vẽ không phô trương, thậm chí kiềm chế, nhưng lại xuyên qua giấy chạm thẳng tim.

 

Sau triển lãm, Tần Chấp hỏi khắp nơi, lần mò ra khoa và chuyên ngành của Lục Thanh Tự, còn nghe nói cậu ta là “kẻ khó gần”.

 

Nhưng Tần Chấp nghĩ, nếu có thể để người như vậy vẽ cho mình một bức, chắc thú vị lắm.

 

Cậu đọc hết các bài trên diễn đàn về Lục Thanh Tự, xem từng bức tranh cô đ/ộc đầy phong cách, càng xem càng say.

 

Đến khi tình cờ gặp ngoài đời, nhớ ngay tới ánh nhìn trong con hẻm năm xưa, tim lại đ/ập như muốn nhảy ra.

 

Cậu nghĩ mình tiêu rồi, chắc phát đi/ên mất.

3.

 

Tần Chấp nộp đơn xin chuyển ký túc xá, dọn sang giường bên cạnh Lục Thanh Tự.

 

Để tạo ấn tượng tốt với cậu, đêm trước khi chuyển phòng, Tần Chấp thức trắng cả đêm để nghiên c/ứu đủ kiểu “chiến lược tiếp cận”.

 

Sáng hôm sau, trước khi qua phòng mới, cậu còn đặc biệt chọn bộ đồ bảnh nhất trong tủ.

 

Kết quả là, vừa đẩy cửa ra đã chạm ngay ánh mắt sâu thẳm của Lục Thanh Tự, đầu óc Tần Chấp bỗng dưng trống rỗng, lời nói và hành động sau đó hoàn toàn là phản xạ bản năng chưa qua n/ão.

 

Cậu thầm nghĩ: Ch*t chắc rồi, lần này tiêu thật rồi…

 

May mà Lục Thanh Tự không để bụng.

 

Trước sự đeo bám dai dẳng của Tần Chấp, ban đầu Lục Thanh Tự đúng là chẳng mấy hứng thú, ánh mắt lạnh nhạt xa cách như viết rõ hai chữ “Tránh ra”.

 

Nhưng về sau, không rõ là bị làm phiền đến phát mệt hay thực sự bị cảm động, Lục Thanh Tự bắt đầu chịu mở miệng nói chuyện với cậu.

 

Thỉnh thoảng, khóe mắt còn khẽ cong lên nụ cười nhè nhẹ – dù mờ nhạt đến mấy, nhưng trong mắt Tần Chấp lại đẹp hơn mọi điều xa hoa trên đời.

 

Đôi lúc, Tần Chấp không kiềm được mà nghĩ: Liệu Lục Thanh Tự cũng thích mình? Giống như mình thích cậu ấy vậy?

 

Nhưng cậu chẳng bao giờ dám chắc, càng không dám tùy tiện thổ lộ.

 

Mãi cho đến khi, trước ngày tốt nghiệp không lâu – nhà Lục Thanh Tự xảy ra chuyện.

 

Tần Chấp tận mắt nhìn người luôn điềm tĩnh, luôn giữ vẻ thờ ơ ấy… lần đầu tiên đôi mắt đỏ hoe.

 

Cậu siết ch/ặt nắm đ.ấ.m – rồi làm ra chuyện mà cả đời này cậu hối h/ận nhất.

 

hết

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
47.37 K
3 Áp lực cực cao Chương 13
6 Chồng chung Chương 11
10 Nam Hoa Nổi Danh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gặp nhầm người thương

Chương 6
Kẻ thù không đội trời chung vì muốn trêu chọc tôi mà cố tình lập một tài khoản nhỏ để hẹn hò qua mạng với tôi. Ngày gặp mặt ngoài đời, anh ta cười nhạo tôi: "Trên mạng gọi tôi là chồng ngọt xớt, sao vừa gặp mặt ngoài đời đã lật mặt không nhận người quen thế?" Tôi tức giận chặn mọi phương thức liên lạc của anh ta, tuyên bố từ nay về sau không bao giờ nhìn mặt nhau nữa. Để làm hòa, anh ta nói sẽ đền cho tôi một đối tượng là cực phẩm mỹ nam có bờ vai rộng, đôi chân dài, 8 múi bụng và khả năng giường chiếu mạnh mẽ. Ngay trong ngày hôm đó, nam thần học đường u ám đã tìm đến tận cửa. Tôi kiểm tra hàng, quả nhiên vô cùng mạnh mẽ. Sau này, khi tôi túm cổ áo nam thần học đường, ép cậu ấy vào tường để hôn thì tình cờ chạm mặt kẻ thù không đội trời chung kia. Tôi thỏa mãn lau khóe môi, mỉm cười với anh ta: "Cảm ơn vì đối tượng anh đền bù nhé, tôi rất hài lòng." Kẻ thù không đội trời chung lại sụp đổ: "Cái tên khốn nạn mặt dày này từ đâu chui ra vậy?! Mẹ kiếp, đối tượng ông đây định đền cho cô chính là bản thân ông đây!!!"
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0