Một thời gian sau, ông tôi bảo có người đầu tư xây dựng đường cao tốc vào làng.

 

“Giờ thì không chỉ chiếc ba gác của nhà mình mà cả xe tải cũng có thể vào làng. Nông sản làng mình có thể b/án ra bên ngoài rồi! Nghe nói ông chủ đầu tư nói ông ấy thích ăn dưa hấu làng mình, muốn đưa dưa hấu của làng mình đi khắp nơi trong cả nước!” Ông vui vẻ nói.

 

Quá tuyệt vời!

 

Tuy tôi quyết tâm xây dựng quê hương, dẫn nước về làng, làm đường xá.

 

Nhưng nếu có thể hoàn thành sớm, người làng Cống Nước Đục sẽ được hưởng lợi sớm hơn.

 

Đúng là một tin vui lớn!

 

Khi tôi trở về làng vào kỳ nghỉ đông, con đường trong làng đã xây xong.

 

Xuống tàu, tôi không còn phải đi bộ mấy chục dặm nữa mà có thể đi xe buýt mới mở.

 

Lời người xưa thật có lý: “Muốn giàu thì phải xây đường trước.”

 

Với con đường nhựa được làm mới, làng nhỏ vốn cô lập của chúng tôi cuối cùng cũng kết nối với thế giới bên ngoài, khuôn mặt ai cũng tràn đầy nụ cười hy vọng.

 

Nghe nói người hảo tâm giấu tên ấy đang có kế hoạch phát triển khu nghỉ dưỡng tại làng.

 

Như vậy, các chú các bác sẽ không cần phải đi làm xa nữa, ở nhà cũng có thể ki/ếm tiền lớn!

 

Trong kỳ nghỉ đông, tôi tình nguyện tham gia vào công tác quy hoạch khu nghỉ dưỡng, tất bật khắp nơi, cảm thấy thật ý nghĩa.

 

Đêm giao thừa, khắp làng tràn ngập không khí tưng bừng.

 

Nửa năm không liên lạc, Sơ Diêu đột nhiên nhắn tin cho tôi: “Chúc mừng năm mới.”

 

Tôi chợt nhận ra rằng khi tất bật ở làng, trong lòng tôi luôn nghĩ rằng khi đường làm xong, chiếc Land Rover của Sơ Diêu có thể lái đến tận cửa nhà tôi.

 

Khi làng có nước máy, nếu Sơ Diêu đến, anh ấy có thể tắm thoải mái.

 

Khi nhà tôi có điều kiện m/ua tủ lạnh, lần tới anh ấy đến, tôi có thể làm nước ép dưa hấu ướp lạnh từ dưa của ông.

 

Bất giác tôi đã nghĩ đến bao nhiêu điều về Sơ Diêu.

 

Nhưng giờ đây, đối mặt với câu chúc mừng năm mới bình thường đến mức không thể đọc ra cảm xúc nào, tôi không dám nói gì cả.

 

Có lẽ, anh ấy chỉ gửi tin nhắn cho tất cả mọi người thôi.

 

Tôi nghĩ đến cậu bạn học đưa cà phê cho anh ấy, lúc anh ấy nhìn cậu ta, ánh mắt không còn lạnh lẽo như trước, mà là sự dịu dàng, chiều chuộng.

 

Có lẽ, anh ấy đã quên hết rồi.

 

Người thành phố vốn thoáng trong chuyện tình cảm mà!

 

Đến chơi một đêm rồi thôi, chẳng phải cũng nhiều người như vậy sao?

 

Nghĩ thế, tôi nhắn lại một cách khô khan: “Chúc mừng năm mới.”

 

Đêm đó, tôi nằm trằn trọc mãi trên giường không ngủ được.

 

Điện thoại bỗng đổ chuông.

 

Nhìn vào màn hình, hai chữ “Sơ Diêu” hiện lên.

 

Tôi hồi hộp đến tim đ/ập lo/ạn nhịp.

 

Cố bình ổn hơi thở, đảm bảo giọng mình không run, tôi mới dám bắt máy: “Alo, Sơ Diêu?”

 

Đầu dây bên kia im lặng.

 

Chỉ có tiếng thở đều đều.

 

“Sơ Diêu, sao không nói gì? Gọi điện cho em làm gì?”

 

Một lúc sau, giọng anh ấy vang lên, có chút say: “Xin lỗi, gọi nhầm số.”

 

“Ồ.” Nỗi thất vọng chua xót tràn ngập trong tôi.

 

“Vượng Tử, chúc mừng năm mới, gửi lời hỏi thăm của anh đến ông bà em nhé.”

 

“Ừ.”

 

Sau đó là một khoảng lặng kéo dài.

 

“Sơ Diêu, ra đây đ/ốt pháo hoa nào!” Có ai đó gọi anh ấy từ đầu dây bên kia, là một giọng nam nhẹ nhàng, chính là cậu bạn cầm cà phê đó.

 

“Vậy anh cúp máy trước nhé.” Sơ Diêu nói.

 

“Ừ.”

 

Tôi nghe thấy tim mình tan nát.

 

11

 

Sơ Diêu lớn hơn tôi hai khóa, nên anh ấy tốt nghiệp trước tôi hai năm.

 

Sau khi tốt nghiệp, anh ấy đi đâu là một ẩn số.

 

Người ta nói anh ấy sang phố Wall ở Mỹ, thỏa sức trên thị trường tài chính.

 

Có người lại nói anh ấy về nhà tiếp quản công ty, trở thành một tổng tài bá đạo.

 

Nhưng ông tôi lại nói rằng ông đã gặp Sơ Diêu vài lần ở làng Cống Nước Đục.

 

Hỏi anh ấy làm gì, anh chỉ bảo tiện đường đi công chuyện.

 

Mối liên hệ duy nhất giữa tôi và Sơ Diêu giờ đây chỉ còn là một lời chúc Tết mỗi năm.

 

Tôi càng ngày càng tin rằng đó chỉ là tin nhắn gửi hàng loạt, dù gì anh ấy cũng không buồn viết tên tôi trong đó.

 

Sau khi tốt nghiệp với thành tích xuất sắc, trưởng làng mời tôi trở về để cùng phát triển dự án khu nghỉ dưỡng.

 

Giờ đây, dự án khu nghỉ dưỡng của làng đã có hình dáng ban đầu, nhưng vẫn còn rất nhiều vấn đề cần cân nhắc, trưởng làng đã lớn tuổi, đôi khi sức khỏe và trí lực không còn theo kịp.

 

Tôi về làm trợ lý cho trưởng làng.

 

Ngày xưa, học phí của tôi là nhờ các gia đình gom góp giúp tôi, nên trở về quê hương là lựa chọn tôi chưa bao giờ nghi ngờ.

 

Chúng tôi phát triển nhiều hạng mục trong làng như nhà nghỉ gia đình, khu tự hái dưa hấu, khu cắm trại và khu trượt thác mạo hiểm.

 

Mùa hè năm nay, khu nghỉ dưỡng Cống Nước Đục sẽ đón lượng khách đông chưa từng có trong lịch sử.

 

Hôm nay, tôi đang dạy khách du lịch cách chọn dưa hấu chín trong ruộng.

 

Bỗng nhận được điện thoại từ trưởng làng: "Vượng Tử, mau đến đây! Chẳng phải cháu luôn muốn gặp vị đại gia đã đầu tư cho làng mình sao? Hôm nay ông ấy bất ngờ đến rồi. Mỗi lần đến, ông ấy chỉ trao đổi với bác thôi. Lát nữa cháu có thể lén nhìn từ phòng bên trong."

 

Tôi vội bỏ quả dưa xuống, chạy về ủy ban làng.

 

Những năm qua, người dân Cống Nước Đục đã dần có cuộc sống khấm khá hơn nhờ vào người hảo tâm này.

 

Không dám tưởng tượng nếu đợi đến lúc tôi tốt nghiệp và tự mình xây dựng, chẳng biết bao giờ con đường ở Cống Nước Đục mới xong? Người dân sẽ còn phải chịu đựng bao nhiêu năm vất vả nữa.

 

12

 

Tôi trèo qua tường vào sân của ủy ban, lén núp sau cửa sổ sau.

 

Ngồi đối diện trưởng làng là một người đàn ông cao ráo, chân dài.

 

Người ấy mặc áo sơ mi đen, quần tây, gương mặt nghiêm nghị, phong thái quý phái bẩm sinh.

 

Khi trưởng làng báo cáo về tiến độ xây dựng khu nghỉ dưỡng, anh ta chỉ gật đầu, giọng trầm ổn: "Cảm ơn bác rất nhiều."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm