“Lúc nghe nói mẹ anh lại đến tìm em, trên đường chạy về từ mấy nghìn cây số, em có biết anh nghĩ gì không?”

 

“Anh nghĩ làm sao bẻ g/ãy chân em, làm sao giam em lại mãi mãi!”

 

Những lời nghe rợn người, nhưng chẳng ai biết, tôi đã mong chờ bao lâu: “Được.”

 

“Duẫn Quyết, anh muốn làm gì cũng được.”

 

Tôi giống như một tuần qua, ôm lấy Cố Duẫn Quyết, vỗ nhẹ lưng anh.

 

Chỉ là lần này, người đàn ông trước mặt không dụi đầu vào vai tôi làm nũng, dẫu tôi có vỗ thế nào, cũng không thể xoa dịu nỗi bất an trong lòng anh.

 

“Tại sao?”

 

“Tại sao giữa bao nhiêu đối tác, anh lại chọn Khôn Bằng? Tại sao hôm đó, lại đúng lúc xuất hiện ở bữa tiệc có em?”

 

“Lâm Hựu, em biết hết phải không?”

 

Tôi run giọng, không phủ nhận: “Biết.”

 

Con thú vừa như phát đi/ên ban nãy dần dần bình tĩnh lại.

 

Lần nữa mở miệng, giọng anh vừa gi/ận vừa tủi thân.

 

“Em biết hết, nên mới phối hợp diễn trò với anh thời gian qua, để làm anh vui.”

 

“Tại sao? Vì thấy áy náy với anh à?”

 

Cố Duẫn Quyết mắt đỏ hoe, kéo tay áo lên, vuốt ve vết s/ẹo cũ trên cổ tay tôi: “Em rõ ràng vẫn còn yêu anh.”

 

“Hãy nói cho anh biết được không? Hãy kể hết tất cả, bất kể là lý do gì, anh sẽ bỏ qua hết quá khứ, chỉ cần em chịu nói.”

 

“Đây là cơ hội cuối cùng giữa chúng ta, Lâm Hựu.”

 

“……”

 

Năm đó, cậu thiếu niên từ bỏ sự bảo hộ của gia đình, tay trắng không có gì.

 

Khi biết tôi nhận tiền, anh không nổi gi/ận, chỉ ôm lấy tôi c/ầu x/in.

 

Đừng buông tay, hãy đợi anh thêm một chút.

 

Tôi luôn chờ đợi, luôn đợi anh.

 

Cuối cùng cũng đợi được ngày anh có đủ bản lĩnh.

 

Nhưng thời gian lấy đi rất nhiều thứ, chỉ không lấy được tôi.

 

Vì thế, ba năm sau, hôm nay, tôi chỉ có thể lặng lẽ nhìn người đàn ông trước mặt, khắc sâu hình bóng anh vào trong tim.

 

Bàn tay đang nắm vai tôi buông lỏng, ánh mắt đen kịt của Cố Duẫn Quyết hoàn toàn tắt lịm.

 

Giọng anh khàn đục, từng chữ như x/é ruột x/é gan.

 

“Lâm Hựu, em không có tim.”

 

12

 

Lâm Hựu, em không có tim.

 

Ngay cả người duy nhất có thể kéo em ra khỏi bùn lầy, em cũng từ bỏ.

 

Lâm Hựu, em không có tim.

 

Hết lần này đến lần khác tổn thương người duy nhất trên thế giới này yêu em.

 

Tại sao em không c.h.ế.t đi?

 

Giống như trong bóng tối, người đàn ông trung niên chất vấn đứa trẻ trước mặt:

 

“Tại sao mày không c.h.ế.t đi!”

 

“Tại sao mày không xuống dưới mà theo mẹ mày!”

 

Con d.a.o sắc nhọn vẫn còn nhỏ m/áu, mọi người đang cố sức giữ người đàn ông lại.

 

Chỉ có đứa trẻ bất chấp tất cả lao đến, khóc lóc quỳ dưới chân người đàn ông:

 

“Ba ơi, con là Tiểu Hựu mà.”

 

“Con xin ba tỉnh lại, nhìn con đi.”

 

Xung quanh có người không ngừng c.h.ử.i rủa.

 

M/ắng rằng quả nhiên là con của kẻ đi/ên, đến mạng cũng không cần nữa.

 

Nhưng họ không biết rằng, kẻ đi/ên mà họ tránh như rắn đ/ộc, chính là người thân duy nhất còn lại trên đời của đứa trẻ.

 

Đứa trẻ mỗi ngày đều cầu nguyện, cầu mong những người kia hãy trả lại ba cho cậu.

 

Ba cậu không có b/ệnh, sẽ sớm tỉnh lại thôi.

 

Có lẽ ông trời nghe được lời nguyện của đứa trẻ, một đêm nọ, ba cậu thật sự trở về.

 

Đứng bên giường cậu, mỉm cười gọi tên thân mật: “Tiểu Hựu.”

 

Đứa trẻ vui mừng đến phát cuồ/ng.

 

Nhưng chưa kịp nhìn rõ khuôn mặt của ba, con d.a.o đ.â.m xuống đã phá tan mọi hy vọng.

 

“Không được!”

 

Đứa trẻ ra sức giãy giụa.

 

Khi cậu khó khăn mở mắt ra, thì đã vùng vẫy suốt mười lăm năm.

 

“Tỉnh rồi à?”

 

Tôi cố gắng ngồi dậy, nhưng lại bị thứ gì đó trói kéo trở lại.

 

Là cặp c/òng tay quen thuộc.

 

Toàn Dụ ngắn gọn: “Tôi xem hồ sơ khám của cậu, đã hơn hai tháng không đến lấy t.h.u.ố.c rồi.”

 

“Hôm đó tôi tình cờ đi ngang, lên tìm cậu thì thấy cậu ngất trên sàn phòng khách.”

 

Tôi thở phào: “Lại n/ợ cậu một ân tình nữa rồi.”

 

Hai năm trước Toàn Dụ vừa mới tốt nghiệp, tình cờ tôi trở thành b/ệnh nhân đầu tiên của anh ấy.

 

Theo lời anh kể: so với mấy b/ệnh nhân yêu gà yêu vịt yêu ngỗng kia, thì gặp được tôi là tổ tiên nhà anh đội mồ sống dậy.

 

Nhưng lần này Toàn Dụ không vui vẻ gì: “Thời gian này tại sao không uống th/uốc?”

 

Trí nhớ sau khi tỉnh dậy vẫn còn lộn xộn.

 

Mất một lúc lâu, tôi mới lọc ra được đoạn liên quan đến Cố Duẫn Quyết.

 

“Tôi chỉ là muốn, khi ở bên cạnh anh ấy, thử làm một người bình thường.”

 

Hiểu được hết mọi chuyện, Toàn Dụ cười gi/ận.

 

“Biết rõ anh ta là nguyên nhân chính gây ra ảo giác cho cậu, mà vẫn dám chơi cái trò bao dưỡng với anh ta.”

 

“Đúng là bẩn thật đấy, mấy người có tiền.”

 

Tôi: “……”

 

Ch/ửi đúng thật.

 

“Đợi đến khi anh ta ‘không còn ở đây’, chúng ta sẽ tiến hành điều trị giai đoạn tiếp theo.”

 

Tôi cụp mắt: “Anh ấy sẽ không còn ở đây nữa.”

 

Cố Duẫn Quyết quay lưng dứt khoát như vậy, chắc cũng không muốn xuất hiện trong giấc mơ của tôi nữa.

 

Sớm biết hôm đó không nên cố ý đổi chỗ với đồng nghiệp để tham gia bữa tiệc.

 

Giống như bảy năm trước, khi cậu thiếu niên rụt rè hôn tôi và nói “Tôi thích cậu”, tôi không nên cố tình dập tắt nhịp tim và lạnh lùng từ chối.

 

Nhưng những hình ảnh “không nên có” ấy, suốt ba năm qua, từng khung từng khung khắc vào xươ/ng, hòa vào m/áu, trở thành chất dinh dưỡng duy nhất nuôi sống tôi lay lắt qua ngày.

 

Điều duy nhất tôi tiếc nuối là, ba năm qua “Cố Duẫn Quyết” đã ăn không biết bao nhiêu món tôi nấu, nhưng đến giờ vẫn không biết hương vị ra sao.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi đã tìm thấy người công nhân mất tích trong những thước phim dưới nước

Chương 10
Sau khi mất tư cách lặn do chấn thương giảm áp, tôi đặt tất cả hy vọng vào cơ hội tái cấp chứng chỉ cuối cùng, xem việc chuyển sang huấn luyện điều khiển thiết bị lặn không người lái (ROV) chỉ là bước đệm để quay lại đội lặn trước đây. Trong kỳ sát hạch chính thức đầu tiên, tôi lại nhìn thấy mũ bảo hộ và quần áo bảo hộ lao động của công nhân mất tích ở ngoài khu vực tìm kiếm mà công ty đã loại trừ. Nếu tiếp tục sát hạch, tôi vẫn có thể kịp lấy lại chứng chỉ; nếu kích hoạt quy trình bảo toàn hiện trường vụ tai nạn, bài thi sẽ lập tức bị hủy bỏ, nhưng lại có thể lưu giữ được trọn vẹn hình ảnh gốc. Tôi chọn dừng sát hạch, sử dụng lực căng cáp, sonar liên tục, vị trí tàu và dải phản quang trên mũ bảo hộ để định vị lại, cuối cùng tìm thấy người công nhân vẫn đang bị mắc kẹt trong khoang khí của chiếc phao nổi bị lật. Việc rà soát lại vụ tai nạn cũng phơi bày việc đội trưởng cũ từng xóa dữ liệu phản hồi sonar yếu ở phía Đông, công ty cũng vì danh sách nhân sự sai lệch và hồ sơ ra vào cổng mà loại trừ khả năng rơi xuống nước quá sớm. Tôi chính thức nộp hình ảnh gốc, vĩnh viễn bỏ lỡ kỳ tái cấp chứng chỉ đợt này, nhóm huấn luyện cũng mất đi hợp đồng tại khu cảng. Sau đó, tôi không còn coi thiết bị lặn không người lái là đường lui nữa, mà xây dựng vị trí chuyên môn tìm kiếm cứu nạn mới trong các nhiệm vụ tại cảng ngoài. Chuyện tình cảm cũng được thương lượng lại cùng với sự nghiệp, không còn dùng việc chung sống để chứng minh sự ủng hộ. Cuối cùng, tôi trở thành người vận hành tìm kiếm cứu nạn bằng thiết bị lặn không người lái chính thức, đồng thời truyền đạt lại hệ thống bảo toàn dữ liệu tai nạn và cơ chế kiểm tra chéo cho thế hệ học viên tiếp theo.
0