Có người cười nhạt: “Ồ, là tang thi nửa người nửa x/á/c kìa.”

 

“Tang thi b/án nhân” — đó là cách loài người gọi những tang thi chưa hoàn toàn.

 

Tôi nhe răng, dù sao cũng sống đến chừng này rồi, đại ca bị bắt, tôi cũng chẳng còn chỗ dựa.

Ch*t thì ch*t!

 

Tôi ngẩng đầu, vặn cổ tránh ánh mắt bạn trai.

 

Anh ấy ra hiệu cho người hạ sú/ng, ánh mắt sắc bén lạnh lẽo, giọng khàn đặc vì nghẹn.

 

Không nói một lời, anh ấy xoay đầu tôi lại — tôi lập tức ngoảnh đi, rắc! một cái, suýt xoay luôn 180 độ.

 

Anh nhíu mày, dùng hai tay giữ đầu tôi ngay ngắn, trầm giọng quát:

 

“Đừng cử động. Muốn g/ãy cổ để anh lấy đ/á banh chơi hả?”

 

Tôi không hiểu lời, nhưng biết ý.

 

Anh ấy… không cho tôi động đậy.

 

“Gừ gừ!”

 

Tôi chỉ định hung dữ một chút thôi, không có ý gì khác.

 

Ý là, dù tôi có thành tang thi rồi, tôi vẫn là một zombie có khí chất và uy nghi nha!

 

Mấy người xung quanh bật cười: “Công nhận, con zombie này trông cũng xinh phết.”

 

Tuy mặt dơ nhưng ngũ quan rất tinh tế, ai cũng cảm thấy quen mắt.

 

“Có cảm giác như từng gặp ở đâu rồi…”

 

“Gừ gừ~”

 

Không hiểu, gầm gừ cái đã.

 

“Ủa? Nó hiểu tụi mình đang nói gì không vậy?”

 

“Gừ gừ~”

Hiểu sơ sơ, gầm gừ tiếp.

 

Cả đám nhao nhao: “Zombie này có giá trị nghiên c/ứu quá! Đại ca, mang về đi!”

 

Nhưng lúc đó, Nam Vọng Dã đã im lặng, mắt đỏ hoe, bế tôi lên rồi rời khỏi đó.

 

Đại ca tôi không bị b.ắ.n vào đầu, chỉ bị nh/ốt trong một chiếc container khác, có người canh gác.

 

Tôi thì bị nhét vào xe với bạn trai và mấy người thân cận của anh ấy.

 

Anh ấy ôm ch/ặt tôi trong lòng.

 

Bàn tay thô ráp xoa từ tai tôi xuống má, chỉ nhìn một cái từ trên sân thượng là anh ấy đã nhận ra tôi.

 

Tìm được rồi, nhưng nhìn bộ dạng thê thảm của tôi, anh ấy im lặng rất lâu, không thốt nên lời.

 

Đám người đi theo thì liên tục đề nghị bịt miệng tôi lại, thậm chí muốn… c.h.ặ.t t.a.y tôi.

 

Tôi đảo mắt nhìn quanh — đừng thấy con ngươi tôi nhỏ, tôi nhìn rõ lắm.

 

Nghe đến đó, ánh mắt lạnh lùng của Nam Vọng Dã quét qua.

 

Xoảng! — một con d.a.o từ thắt lưng anh rơi thẳng xuống vai tên vừa nói.

 

Gã kia sững người, không dám tin, lắp bắp nhìn đại ca.

 

Cả xe im bặt.

 

Nam Vọng Dã cau mày, lạnh lùng quát: “C/âm miệng.”

 

Anh liếc mắt nhìn tất cả, sắc bén vô cùng.

Anh gh/ét nhất là có người chỉ đạo anh, lại còn muốn động vào vợ anh?

Tâm trạng đang tệ sẵn rồi.

 

Cả bọn toát mồ hôi lạnh:

 

“B-biết rồi ạ…”

 

Nam Vọng Dã là sĩ quan cấp hai trong căn cứ — ra tay quyết đoán, tà/n nh/ẫn lạnh lùng.

 

Mấy người kia do lần này làm nhiệm vụ khá thuận lợi nên mới buột miệng nói bừa, tưởng như thế là quan tâm anh.

 

Nhưng… ai lại dễ dàng cắn được anh cơ chứ?

 

Một người phụ nữ im lặng nãy giờ, đưa ra khăn ướt định lau mặt cho tôi.

 

Tôi rất ngoan, không nhúc nhích.

 

Nhưng khăn vừa chìa ra, Nam Vọng Dã đã gi/ật lấy, tự mình lau mặt cho tôi.

 

Sau khi lau xong, vết m.á.u và bụi bẩn trên mặt tôi biến mất, để lộ làn da trắng trẻo.

 

Tuy không còn đẹp như lúc còn là người, thái dương tôi nổi gân xanh chằng chịt, nhìn hơi đ/áng s/ợ.

 

Nhưng do tôi vốn xinh, lại không bị dị hóa quá nhiều trong mấy tháng qua — mấy đường gân ấy nhìn như họa tiết thần bí, từ đuôi mắt kéo qua thái dương, biến mất ở trán. Nhìn vào có nét… mê hoặc kỳ lạ.

 

Không x/ấu.

 

Nhưng vẫn khiến người ta sợ.

Vì đó là dấu hiệu tang thi — tôi rốt cuộc không còn là người, rất không ổn định.

Chẳng biết ngày nào sẽ trở thành zombie hoàn toàn.

 

Họ không trói tôi, là vì… bạn trai tôi là người quyền lực nhất ở đây.

 

Nam Vọng Dã khẽ bóp má tôi, bỗng kéo dài giọng:

 

“A~”

 

Ý là bảo tôi há miệng.

 

Tôi thông minh lắm!

Vừa nghe là hiểu liền, há miệng ngay.

 

Có người cười: “Ê, ngoan gh/ê.”

 

Nam Vọng Dã lau sạch ngón tay, bắt đầu kiểm tra răng cho tôi.

 

Tôi có bốn cái răng nanh nhọn nhọn — giống vampire trong phim, nhưng không quá lộ liễu, không làm tôi trông như móm.

 

Ngược lại, nhìn còn dễ thương nữa kìa.

 

Tôi lâu lắm không ăn th!t , có lúc đói quá còn gặm cỏ.

Tôi thích sạch sẽ, lúc đ/á/nh răng thì tay cứng quá, một bên phải chà đến mười phút.

Nhưng răng của tôi vẫn rất trắng, rất sạch.

 

Chỉ là quần áo rá/ch rưới, toàn m.á.u khô.

Mặt mũi cũng bẩn, người thì g/ầy trơ xươ/ng.

 

Nói chung là… nhìn chẳng bình thường gì cả.

 

Anh ấy nhìn răng tôi một lúc lâu, rồi lấy tay xoa nhẹ lên răng.

 

Đám thuộc hạ căng thẳng cực độ: “Cẩn thận, đại ca! Cẩn thận đó!”

 

Còn tôi… cổ họng nuốt lên nuốt xuống.

 

Vừa thèm mùi m.á.u tươi… vừa cố kìm lại. Tôi không muốn cắn anh ấy.

 

Cuối cùng không nhịn nổi, tôi đột ngột ngậm miệng lại.

 

“Á á á á, nhả ra! Phì! Nhả ra mau! Phì! Há miệng!”

 

Tên nhóc tóc vàng la oai oái, còn tôi chớp mắt vô tội.

 

5

 

Cả xe c.h.ế.t lặng.

Nếu đại ca bị cắn… bọn họ chỉ còn một con đường: ch*t.

 

Thế là hết.

Đại ca… bị cắn rồi?!

 

Tôi trợn to mắt nhìn bạn trai. Mắt tôi gần như toàn lòng trắng, đáng ra trông rất gh/ê, nhưng mà tôi… dễ thương.

Gương mặt vô tội thế kia nên không hù ai được.

 

Tôi… mút tay anh ấy như mút kẹo mút.

 

Ôi trời! Ngon quá đi mất!

Mùi th!t người!

 

Lỡ mút được một cái là lời rồi, yeah yeah yeah!

 

Ngón tay anh ấy đột nhiên bị bọc trong lớp môi mềm ướt, Nam Vọng Dã khựng người —

Ngay sau đó… như có ngọn lửa từ cổ ch/áy thẳng xuống… nơi đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
3 Ngọc Tỷ Chương 12
6 Cướp bóc Chương 13.
8 Thất Nhật Tiên Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm