Anh chỉ nghiêng người, nhàn nhạt nói:

“Em đi đi.”

 

Anh thả tôi.

 

Tôi không hề ngoái đầu, cứ thế rảo bước rời khỏi.

 

Lúc lướt qua người anh, tôi ngửi thấy mùi th/uốc đắng thoang thoảng trên người anh.

 

…Anh đang bệ/nh à?

 

Tôi đúng là kẻ đáng thương. Dù mình cũng đầy thương tích, vẫn không ngăn được việc lo lắng cho anh.

 

Tôi tự nhủ, chắc anh chỉ vì đứa nhỏ mới nói vậy.

 

Tôi nghe anh thì thầm sau lưng:

 

“Anh chỉ muốn em sống tốt hơn.”

 

Tôi không dừng lại.

Cạch! – Cánh cửa lớn của nhà họ Bạc đóng lại sau lưng tôi.

 

Chương 14

 

Tôi không quay lại khu ổ chuột, nhưng cũng chẳng có nơi nào để về.

 

Đành tá túc nhà một người bạn thân để tiếp tục dưỡng th/ai.

 

Từ nhỏ tôi đã không có ai yêu thương, nên không biết thế nào là yêu.

 

Sau này mắc chứng thiếu hụt cảm xúc, lại còn gắn bó với người như Bạc Tư Nghiêm — cái người lạnh lùng đến tận xươ/ng — thì tôi càng chẳng hiểu nổi yêu là gì.

 

Tôi từng nghĩ sau này con sinh ra sẽ có hai người cha, ít nhất sẽ không phải lặp lại con đường đ/au khổ của tôi.

 

Nhưng giờ, giấc mơ đó cũng tan biến cùng mối qu/an h/ệ rạn nứt giữa tôi và anh.

 

Bạn tôi vừa chải tóc cho tôi vừa xót xa:

 

“Trời ơi cưng ơi… Vậy là chạy trốn thất bại, lại bị tên đi/ên đó bắt về à?”

 

Tôi chui đầu vào chăn, gật đầu đầy bất lực.

 

Nhiều ngày sau đó, tôi cố tình tránh né mọi chuyện liên quan đến anh.

 

Trên tin tức cũng không có lấy một dòng nào về Bạc Tư Nghiêm.

 

Ngày thứ ba, tôi rốt cuộc gọi điện cho anh.

 

Nhưng người bắt máy lại là bác sĩ của anh.

 

Tôi còn chưa hiểu gì thì bác sĩ đã nói:

 

“Cậu nên biết, với bệ/nh nhân rối lo/ạn lưỡng cực như cậu Bạc – vừa phải trải qua liệu pháp mạnh để điều trị, vừa cố gắng không làm tổn thương người mình yêu… lại còn dẫn dắt một người thiếu hụt cảm xúc từ nhỏ hiểu được thế nào là yêu — cực kỳ khó khăn.”

 

Giọng bác sĩ rất nhẹ nhàng:

 

“Thưa phu nhân, tình trạng của cậu đã khỏi từ lần khám th/ai trước.

Bây giờ tất cả những cảm xúc của cậu đều là thật. Cậu hoàn toàn có thể tự đưa ra lựa chọn.”

 

Thì ra tôi… không phải là kẻ bị cả thế giới vứt bỏ.

 

Vẫn luôn có một người, rõ ràng bản thân cũng chẳng khá gì —

Thế mà lại cố dạy tôi cách yêu.

 

Khi ấy, tôi chỉ là khúc gỗ vô h/ồn – chỉ biết sợ hãi.

 

Bây giờ, nơi cằn cỗi đó đã mọc lên da thịt, nở ra một bông hoa.

 

Không chỉ còn sợ hãi nữa, mà có thêm… rất nhiều thứ.

 

Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy bối rối đến thế.

 

Trái tim đ/au thắt lại.

 

Nếu biết yêu sẽ đ/au lòng thế này…

Thì có lẽ tôi thà không biết yêu là gì — thà làm một con chim hoàng yến bị nh/ốt trong lồng còn hơn.

 

Chương 15

 

Ba ngày sau, tôi gặp lại Bạc Tư Nghiêm.

 

Anh không thấy tôi. Vẫn như trước, lãnh đạm ký vào giấy điều trị.

 

Tôi xông tới, gi/ật luôn cây bút khỏi tay anh.

 

Bạc Tư Nghiêm ngạc nhiên nhìn tôi. Cũng lúc đó, tôi thấy cánh tay anh — đầy vết kim tiêm chi chít.

 

Bác sĩ từng khuyên nên điều trị bảo tồn, anh không nghe.

 

Anh nói, anh muốn dùng phiên bản hoàn hảo nhất của bản thân để đến bên người mình yêu.

 

“Bạc Tư Nghiêm, đồ đi/ên!”

 

Tôi bật khóc.

 

Sao lại có người như thế? Cố tình làm khổ mình, để tôi phải đ/au lòng!

 

Anh luống cuống lau nước mắt tôi:

 

“Đừng khóc… Anh là Alpha mà, đâu có sợ đ/au… thật sự không sao đâu…”

 

Anh ôm tôi vào lòng, pheromone tràn ra, thì thầm dỗ dành:

 

“Dù em không yêu anh… anh vẫn muốn yêu em hết lòng.

Anh đã từng đi/ên, nhưng lần này — anh không muốn làm tổn thương em nữa…”

 

Chưa nói hết, tôi đã ngắt lời anh bằng một cái hôn dữ dội.

 

Tôi cắn rất sâu, như muốn khiến tên Alpha này c/âm lặng cả đời.

 

Tôi không giỏi nói lời yêu, nhưng tôi muốn để anh biết:

 

Người anh yêu – giờ đây, cũng có trái tim, cũng biết yêu anh.

 

Kết thúc nụ hôn, tôi thở hổ/n h/ển, hung dữ nói:

 

“Anh là của tôi! Tôi không đi đâu hết! Đừng hòng để Omega khác lợi dụng!”

 

Đó chính là điều anh từng dạy tôi —

Yêu là kiên nhẫn, là chiếm hữu, là sự dịu dàng chỉ dành riêng cho một người.

 

Lúc đó, có người vội vã lao vào phòng, hốt hoảng:

 

“Cậu Bạc! Không xong rồi! Phu nhân… không… thấy… Ê?”

 

Tôi vừa ngẩng đầu, vừa “Hả?” được một tiếng —

Đã bị Bạc Tư Nghiêm siết ch/ặt tay, hôn ngược lại.

 

“Em vốn dĩ trốn không thoát khỏi lòng bàn tay anh.”

 

Chương 16 (Kết)

 

Tôi ở bên Bạc Tư Nghiêm đến khi bệ/nh tình anh tạm thời ổn định.

 

Vài ngày sau khi anh xuất viện, tôi và đứa bé cũng chào đời.

 

Theo kết quả kiểm tra, bé là một Omega nam rất giống tôi.

 

Thằng bé sau này sẽ gặp được một Alpha yêu nó suốt đời, sẽ hạnh phúc hơn tôi từng có.

 

Chỉ là… Alpha cưới nó…

 

“Đã từng đ/á/nh 7-8 trận boxing, vậy có tính không?”

 

...

 

Sau khi cho bé b.ú xong, tôi mới phát hiện Bạc Tư Nghiêm đã đứng đó nãy giờ.

 

Một Alpha đang trong kỳ mẫn cảm mà có thể giả vờ làm người đàng hoàng à?

 

Sau khi người giúp việc bế bé đi, anh mới cứng nhắc nằm xuống cạnh tôi.

 

Tôi hít một hơi, chọc anh một cái.

 

Không phản ứng gì cả.

 

Ơ? Gì vậy? Chẳng lẽ… trị bệ/nh xong… trị luôn cái kia rồi à?

 

Giọng anh khàn khàn:

 

“Nếu em sợ… anh sẽ không chạm vào em.”

 

Tôi tức quá, đ/è anh xuống, tự tay cởi áo mình.

 

“Bạc Tư Nghiêm, anh m/ù à? Không thấy tôi đang quyến rũ anh sao?”

 

Anh ngẩn người — như phát hiện ra lục địa mới:

“…”

 

Nửa đêm hôm đó, tôi đỏ mặt đ/á tên Alpha được voi đòi tiên xuống giường.

 

Nhưng mà kỳ lạ lắm — như thể anh ta dính keo, đẩy mãi không đi.

 

“…Bạc Tư Nghiêm, đồ khốn kiếp! Đồ đáng ch*t!”

 

Biết thế chớ có “cho ăn mặn”!

 

Một khi cho ăn, là cái người này… leo lên đầu luôn!!

 

Tuyệt đối! Tuyệt đối không có lần sau!

 

— Hết truyện — 💞

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngươi muốn cưới Nàng Ốc? Nhưng ta là ốc bươu đây này!

Chương 6
Đám đàn ông trong làng đổ xô đi khắp nơi, lùng sục muốn bắt cô gái ốc đào về nhà. Tôi tránh đám đông, lẩn vào rừng, lo lắng giấu kỹ vỏ ốc rồi nhanh chóng lặn xuống nước tắm rửa. Vừa khi tôi thư thái khép hờ mắt, tiếng đàn ông phấn khích xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng: - Bắt được ngươi rồi! Vỏ ốc của ngươi đang trong tay ta, ngươi phải lấy ta! Hắn nhanh tay rút ra một túi gấm. Chiếc túi phình to nuốt chửng cả vỏ ốc rồi co về nguyên dạng. Hắn thèm thuồng liếm mép: - Không lấy ta, đừng hòng lấy lại vỏ ốc. Tôi thích thú ngắm nghía gã đàn ông trước mặt, nhẹ nhàng khẽ mỉm cười: - Ngươi thật sự muốn cưới ta? Ánh mắt hắn dán chặt vào làn da trắng mịn lộ trên mặt nước của tôi, giọng đầy tham lam nhớt nhát: - Đúng thế, cô gái ốc đào, ngươi không thoát được đâu. Nụ cười tôi nở rộng hơn: - Được thôi, hôm nay ta thành thân. Chỉ có điều hắn đã nhầm to. Ta không phải cô gái ốc đào. Ta là ốc bươu vàng. Hắn muốn cưới ta? Vừa hay. Ta cũng đang cần vật chủ đẻ trứng.
Cổ trang
Tình cảm
0
Phục Cẩm Chương 8