Tổng tài bá đạo cứ đòi đi tu

Chương 1

15/12/2025 10:37

Phó Thiếu Xuyên gặp t.a.i n.ạ.n xe.

 

Tin tốt: Người không sao.

 

Tin x/ấu: Có vẻ bị đụng đến ng/u rồi, lại còn tưởng mình đã đi tu nhiều năm, là một vị hòa thượng.

 

Đã kết hôn ba năm, bên nhau bảy năm, chuyện nên làm hay không nên làm đều đã làm cả rồi, vậy mà anh nói với tôi là anh đã đi tu?

 

Được lắm, rất tốt, vậy thì anh đi làm hòa thượng của anh đi, còn tôi coi như ông xã đã c.h.ế.t.

 

Nhưng này, tay anh đang mò đi đâu thế hả? Không phải là hòa thượng sao? Lẽ nào không nên giữ giới sắc à?

 

———

 

Lúc vừa nhận được điện thoại, tôi đang trong phòng ngủ, vội vã chạy tiến độ bản vẽ tháng này.

 

Mỗi lần vẽ tranh, tôi đều thích để điện thoại ở chế độ rung — vừa không bỏ lỡ tin nhắn, lại không ảnh hưởng đến công việc.

 

Điện thoại rung liên hồi, là bệ/nh viện gọi đến.

 

Phó Thiếu Xuyên gặp t.a.i n.ạ.n xe.

 

Khi nghe tin đó, cả người tôi như rơi vào hầm băng, ù tai, không nghe được gì, toàn thân cứng đờ, r/un r/ẩy cầm chìa khóa xe lao thẳng đến bệ/nh viện.

 

Sao Phó Thiếu Xuyên lại gặp t.a.i n.ạ.n được? Không biết tình hình hiện giờ của anh thế nào…

 

Không được, không được nghĩ nữa.

 

Tới bệ/nh viện, tôi chẳng quan tâm tóc tai rối bù hay áo khoác chưa mặc xong, lao thẳng đến quầy tiếp tân.

 

“Xin hỏi bệ/nh nhân vừa bị t.a.i n.ạ.n xe được đưa đến đâu rồi ạ?”

 

Y tá ở quầy ngẩng đầu, thấy tôi sốt ruột như vậy, nghe xong câu hỏi liền theo phản xạ đáp:

 

“Người nhà đừng lo, bệ/nh nhân không nguy hiểm đến tính mạng, đã được chuyển đến phòng bệ/nh 213 ở tầng hai.”

 

“Tôi biết rồi, cảm ơn.”

 

Nghe thấy anh đã được chuyển đến phòng bệ/nh, tôi không khỏi thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đi về phía phòng 213.

 

Đến phòng bệ/nh nơi Phó Thiếu Xuyên đang nằm, thấy anh đang quấn băng trên đầu, nằm yên ổn trên giường bệ/nh, hô hấp đều đặn, chỉ là sắc mặt hơi tái.

 

May quá, không có vấn đề nghiêm trọng.

 

Tôi ngồi bên giường, không có việc gì làm, chỉ biết nhìn anh ngẩn người.

 

Bảy năm yêu và cưới, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh yếu ớt như vậy.

 

Dù Phó Thiếu Xuyên là mấy đời nhà giàu, vừa tốt nghiệp đại học đã tiếp quản công ty gia đình, tuổi trẻ mà đã thành tổng tài bá đạo, nhưng lại không mắc bệ/nh tình nào như trong tiểu thuyết.

 

Ấn tượng của tôi là anh thậm chí còn chẳng cảm cúm mấy lần, khỏe như trâu.

 

Tôi và Phó Thiếu Xuyên quen nhau hồi đại học, anh hơn tôi một khóa, là đàn anh của tôi.

 

Năm đó tôi vừa vào năm nhất, lúc ấy trước cổng trường có các anh chị khóa trên giúp chỉ đường, vác hành lý, còn Phó Thiếu Xuyên thì bị đám bạn lôi đi “phục vụ miễn cưỡng”.

 

Mặc dù anh mang vẻ mặt bất mãn, nhưng vẫn thu hút được vô số cô gái vây quanh, thi nhau nhờ anh giúp vác đồ.

 

Tôi đứng ngoài rìa đám đông, nhìn anh bị vây quanh bởi những cô gái đó.

 

Cũng phải thừa nhận, Phó Thiếu Xuyên cao gần 1m90, mặt mũi điển trai, đứng giữa đám đông quả thực rất nổi bật.

 

Tôi mang theo không nhiều đồ nên cũng không định nhờ ai giúp. Nhìn một lúc, tôi cúi đầu định tự mình kéo hành lý về ký túc.

 

Nhưng lại không thấy, đúng lúc tôi cúi đầu thì Phó Thiếu Xuyên vừa nhìn về phía tôi.

 

Dường như phát hiện được gì đó, mắt anh sáng lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười, rồi đi thẳng về phía tôi.

 

Khi tôi ngẩng đầu lên, phát hiện trước mặt có người đứng, tôi lịch sự từ chối:

 

“Cảm ơn, đồ của tôi không nhiều, tôi tự mang được.”

 

Nhưng hành lý trong tay vẫn bị anh cư/ớp mất không cho phân bua.

 

“Không cần khách sáo, đàn anh là kiểu người nhiệt tình mà.”

 

Tôi không nhịn được mà lườm thầm trong lòng — vậy lúc nãy mấy cô kia nhờ anh sao không đồng ý?

 

Và thế là, từ sau lần đó nhờ anh giúp, tôi bị anh bám riết.

 

Lúc nào cũng vin vào lý do đó bắt tôi mời cơm, dù mỗi lần đều là tôi ăn, anh trả tiền.

 

Phải nói rằng, những nhà hàng Phó Thiếu Xuyên chọn thật sự rất hợp khẩu vị tôi, đã không từ chối được thì thôi, cũng không nên phụ cái bụng của mình.

 

Sau đó là những lần đi học “vô tình chạm mặt”, rõ ràng lịch học của năm hai và năm nhất không trùng nhau. Huống chi anh học tài chính, tôi học mỹ thuật, chẳng có môn nào giống nhau.

 

Nghĩ lại, tôi thấy khá hoài niệm quãng thời gian đó.

 

———

 

Vì lúc trước quá căng thẳng, nên giờ đột nhiên thả lỏng, tôi cảm thấy hơi buồn ngủ, gục đầu ngủ gật bên giường bệ/nh.

 

Trong giấc mơ, có cảm giác như có gì đó đang chạm vào mặt tôi.

 

Phó Thiếu Xuyên!!

 

Tôi bỗng nhớ ra người đang hôn mê chính là anh, lập tức bừng tỉnh.

 

Ngẩng đầu thấy Phó Thiếu Xuyên đã ngồi dậy, có vẻ chột dạ giấu tay ra sau lưng, giả vờ bình tĩnh nói:

 

“Thí…”

 

Thấy anh tỉnh lại, tôi cảm giác như vừa thoát c.h.ế.t, kèm theo là tủi thân trào dâng.

 

“Sao anh lại bị t/ai n/ạn? May là không sao.”

 

“Vị này…”

 

Phó Thiếu Xuyên vừa định mở miệng, lại bị tôi ngắt lời.

 

“Nếu mà anh xảy ra chuyện thật, thì tôi sẽ…”

 

Tôi nhào tới ôm anh một cái thật ch/ặt, thấp giọng thì thầm vào tai anh, lạnh nhạt:

 

“Tôi sẽ đi tìm một người trẻ hơn, đẹp trai hơn anh.”

 

Phó Thiếu Xuyên không ngờ tôi lại nói một câu động trời như thế, lập tức phản ứng theo bản năng.

 

Anh siết ch/ặt cổ tay tôi.

 

“Tôi không cho phép!”

 

Rồi như chợt nhớ ra điều gì, anh lập tức buông tay, giữ khoảng cách với tôi, ánh mắt trong trẻo, chắp tay thi lễ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
4 Mộ Đế Vương Chương 13
8 Trì Phong Chương 14
10 Lấy ác trị ác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm