Con nhỏ đồng nghiệp "trà xanh" không đội trời chung gửi cho tôi một bức ảnh đầy tính khiêu khích:

【Ai da, lỡ tay làm dính son lên áo anh ấy mất rồi.】

 

Tôi xách d.a.o lao đến thẳng KTV:

"Hắn mặc áo của tôi hôm nay đấy nhé!"

 

Cô ta c.h.ế.t lặng: "Cậu là đàn ông á?"

 

"Còn hắn sao lại lưu tên cậu là 'Bảo bối'?!"

 

Vừa nhận được tin nhắn, tôi chẳng nói chẳng rằng khoác áo rồi phóng thẳng tới KTV.

 

Cũng may trước đó Chu Diên Bạch có tiện miệng nhắc đến địa chỉ công ty tổ chức tiệc tùng, nếu không giờ tôi cũng chẳng thể nhắm trúng mục tiêu nhanh như thế.

 

Bộ vest hôm nay hắn lấy nhầm trong tủ quần áo chính là bộ tôi đã bỏ ra hai tháng lương để m/ua – món đồ đắt nhất trong đời tôi cho đến hiện tại.

 

Hắn có biết món đồ này quan trọng với một sinh viên mới ra trường như tôi đến mức nào không?

 

Không.

Hắn không biết.

Đã vậy còn để một con "trà xanh" in dấu son lên cổ áo.

 

Tôi xông vào phòng KTV đúng lúc trong đó đang quẩy banh nóc – mấy người hướng ngoại chơi tới bến, nhảy nhót uống rư/ợu lo/ạn cả lên.

 

Tôi đứng hình luôn.

 

— Ngoại trừ Chu Diên Bạch đang ngồi ở góc, chăm chú nghịch điện thoại.

 

Ánh sáng từ màn hình hắt lên, làm nổi bật khuôn mặt sắc nét của hắn. Môi hơi đỏ vì rư/ợu, trong mắt cũng lộ ra chút men say.

 

Mẹ kiếp, thằng này đẹp trai thật, kiểu đẹp đến mức ngay cả đàn ông như tôi cũng phải công nhận.

 

Cũng khó trách bên cạnh hắn bao năm nay đủ loại người theo đuổi.

Đúng là ứng nghiệm câu: "Chim to thì rừng nào chả có".

 

Nhưng tôi nhanh chóng để ý tới bộ vest yêu quý của mình.

Mặc trên người hắn, lại vừa vặn đến bất ngờ.

 

"Có khi uống say rồi, thấy nhân viên phục vụ cũng đẹp trai lên."

 

"Cái gì mà nhân viên, đây là người trong lòng tôi đó!"

 

Tôi vừa mở cửa bước vào, tiếng nhạc ngưng bặt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi – kể cả Chu Diên Bạch.

 

Hắn có vẻ bất ngờ khi thấy tôi xuất hiện.

 

Đúng lúc đó, một cô nàng uống đến mức đứng không vững loạng choạng bước đến, chắn trước mặt hắn, tay cầm ly rư/ợu chìa ra:

"Anh ơi~ uống một ly với bọn em nha~"

 

Chu Diên Bạch mặt lạnh tanh, bước lên chắn trước mặt tôi, nhận ly rư/ợu rồi uống cạn.

 

"Em đến đây làm gì?"

 

Hắn cao hơn tôi nửa cái đầu, lúc này đứng nhìn từ trên xuống khiến tôi tự nhiên thấy khí thế giảm một nửa.

 

Tôi lén nhón chân, ngẩng đầu nhìn hắn một cách đầy khí phách:

"Sao em lại không được đến? Anh ở đây hú hí với người khác, đã hỏi qua..."

 

Xung quanh ánh mắt càng lúc càng kỳ lạ.

 

Tôi ho hai tiếng, đổi giọng:

"...đã hỏi qua ý kiến của bộ vest chưa?"

 

Tôi chỉ tay vào dấu son đỏ chót màu Dior 999 ở cổ áo hắn, kiểu sợ người khác không thấy được hắn đã làm gì vậy.

 

Chu Diên Bạch cúi đầu nhìn vết son, nhíu mày, lấy khăn giấy thấm nước lau đi – không sạch.

Lông mày càng cau lại hơn.

 

Thấy hắn luống cuống như vậy, tôi nhướng mày, lớn giọng:

"Người nào in thì người đó lau đi."

 

Hừ, kiểu này còn phải để anh mày ra tay thu dọn hậu quả cho!

 

Tôi rút điện thoại, đưa ra đoạn chat của tôi với hắn.

Ai đó đã dùng điện thoại của Chu Diên Bạch gửi cho tôi bức ảnh vest dính son.

 

【Ai da da, lỡ làm dính son lên áo anh ấy mất rồi.】

 

Một đám hóng hớt lập tức xúm lại, nói lắp bắp:

 

"Uầy, trà xanh thứ thiệt."

 

"Anh đẹp trai này, em làm chứng nha! Vừa nãy Chu Diên Bạch cởi áo vào nhà vệ sinh, tuyệt đối không hú hí với ai hết!"

 

"Em nói thiệt, ảnh lạnh lùng quá trời, tụi em nói gì cũng không thèm để ý."

 

...

 

Vừa dứt lời, một ly rư/ợu "choang" rơi xuống đất.

 

Một cô gái mặc đồ hở hang ngồi cách Chu Diên Bạch chưa đến nửa mét nhếch mép, sắc mặt vô cùng khó coi.

 

Cô ta bước lên, nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, giọng r/un r/ẩy:

"Cậu là... đàn ông á?!"

 

?

 

Ơ cái con này nó hơi quá rồi đấy?

 

"Tôi không phải đàn ông thì lẽ nào là nữ cải trang nam?"

 

Cô ta lại càng sốc hơn:

"Vậy tại sao Chu Diên Bạch lưu tên cậu là 'Bảo bối'?!"

 

Bố tôi và cậu của Chu Diên Bạch là bạn thân, nhưng tôi với hắn thì không.

 

Hồi cấp ba, hắn nhảy lớp lên trường chuyên, còn tôi chỉ học phổ thông thường.

 

Lần đầu gặp mặt là khi hắn đến nhà tôi chơi.

Lúc đó tôi đang vật lộn với đề hình học, hắn lại rảnh rỗi lượn lờ quanh bàn, tiện tay liếc đề một cái rồi viết ra ba cách giải khác nhau.

 

Bố tôi sáng mắt:

"Không hổ là học sinh trường chuyên. Thẩm Mai, con phải học tập nó nhiều vào."

 

Thẩm Mai là tên tôi.

Nghe nói đặt tên này vì mong tôi mạnh mẽ như hoa mai.

 

Ừ thì… nghe cũng có chất thơ.

Nhưng cũng có nghĩa là… xui tận mạng.

 

Vì chữ "Mai" gần âm với "xui xẻo" ("霉").

 

Hai mươi bốn năm đầu đời, tôi xui thiệt.

 

Năm năm tuổi uống nhầm nước trái cây người lạ đưa, tỉnh lại đã thấy mình trên xe của bọn buôn người;

Bảy tuổi đi chơi nhà họ hàng, bị ông thu gom rác tiện tay nhét lên xe ba gác;

Mười tuổi lén ra công viên chơi, bị lạc, rồi bị một tên vô gia cư dắt đi...

 

Chưa kể ngày mưa dẫm trúng gạch lỏng, bùn văng tung tóe vào giày mới;

M/ua kem ở M* Snow Town, chưa kịp ăn viên kem đã rơi xuống đất...

 

Nếu xui xẻo có thời hạn, thì với tôi là từng phút từng giây.

 

Bố tôi thích đem mấy chuyện đó ra kể trong tiệc rư/ợu, coi như mấy mẩu chuyện cười cuối bữa.

 

Chu Diên Bạch cũng biết hết.

 

Thế là, theo yêu cầu của cậu hắn, cứ rảnh là hắn lại xuất hiện trước mặt tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 10 năm vây hãm Chương 10
12 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phiếu ước nguyện vạn năng của em gái

Chương 8
Tôi và em gái là cặp song sinh khác trứng. Tôi xinh đẹp, khỏe mạnh, còn em ấy thì ốm yếu. Mẹ trách tôi đã cướp mất chất dinh dưỡng của em, để bù đắp, mẹ tặng cho em ba tấm phiếu thực hiện mọi điều ước. "Dùng tấm phiếu này, em con có thể đòi bất cứ thứ gì con có, đây là những gì con nợ nó." Năm năm tuổi, tôi sốt cao không dứt, bà ngoại đã từng bước leo lên ngôi chùa trên đỉnh núi cầu xin cho tôi một chiếc túi thơm. Em gái khóc lóc đòi, tôi đã đưa cho em. Năm mười lăm tuổi, tôi dùng tiền học bổng mua một chiếc váy dạ hội, trong khi em gái môn nào cũng không đạt. "Thật không công bằng, em cũng muốn mặc váy đẹp!" Kể từ đó, tất cả quần áo mới đều dành cho em, còn tôi chỉ có thể mặc lại đồ cũ của em. Một tháng sau khi có điểm thi, nhân viên chuyển phát nhanh gửi đến hai tờ giấy báo nhập học, đều từ Kinh Châu. Của tôi đến từ Đại học Kinh Bắc, còn của em gái là trường Thanh Điểu nằm ngay cạnh Đại học Kinh Bắc. Lần này, nó lại lau nước mắt: "Em không muốn học cao đẳng." "Đúng lúc quá, em vẫn còn một tấm phiếu thực hiện mọi điều ước." "Chị giỏi như vậy, học lại một năm nữa chắc chắn cũng sẽ đỗ thôi."
Sảng Văn
0