Ngay sau đó, nghe giọng cậu ta khàn khàn hỏi bên tai:

 

Thích không?

 

Dây nịt bị mở ra.

 

Một số va chạm mang tính thân mật quá mức khiến tôi tê dại cả người; hơi thở nóng hổi của Thẩm Luật Hành lướt qua khiến tôi run lên.

 

Trong không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng hơi thở m/ập mờ và giọng cậu ta thấp trầm, cố ý trêu chọc:

 

Ba à… thích không?

 

Một tiếng “ba” thôi, suýt khiến tôi buông xuôi.

 

Kí/ch th/ích quá mức, tôi vô thức giơ chân đạp cậu ta.

 

Nhưng nhanh chóng, hai chân bị giữ ch/ặt.

 

Tay Thẩm Luật Hành rất lớn, nắm mắt cá chân tôi dễ như không.

 

Cậu ta áp chế tôi, giọng cười vừa á/c vừa mềm:

 

Đừng tránh.

 

Tôi không còn trong sạch nữa.

 

Bị chính đứa tôi nuôi lớn “làm bẩn” rồi phải làm sao?

 

Muốn đ/ập đầu c.h.ế.t cho rồi.

 

Hệ thống: Không sao đâu mà, thực ra tính ra thì mình lời đấy chứ.

 

Tuy tôi bị che mắt phần lớn cảnh, nhưng nghe cậu mô tả thì cũng đâu có thiệt đâu.

 

Nó vừa gọi cậu là ba, vừa tận tình “chăm sóc”, sướng không?

 

Tôi: …

 

Đây là chuyện sướng hay không à?

 

Cái này trái luân thường đạo lý mà!

 

Hệ thống: Luân thường cái gì, cậu có phải ba ruột đâu.

 

Nó tình nguyện phục vụ, cậu hưởng là được.

 

Đúng rồi, giá trị hắc hóa lại giảm rồi, còn một điểm cuối cùng thôi.

 

Cố lên ký chủ, thắng tới nơi rồi!

 

Tôi chỉ thấy khổ.

 

Cái hệ thống này không hiểu gì hết.

 

Tất cả sự “hưởng thụ” đều phải trả giá.

 

Nếu không chạy kịp, chắc tôi c.h.ế.t trên giường mất.

 

Với cái sức, cái dáng người đó, bị nó “dằn” một trận, tôi không chắc tôi còn mạng.

 

So với c.h.ế.t trên bàn hay trên giường, bị l/ột sạch đá/nh một trận quăng khỏi công ty còn dễ chịu hơn.

 

Tôi vò đầu bứt tai, đi vô định trên con phố vắng.

 

Đêm tháng mười một lạnh buốt.

 

Tôi chạy khỏi đó vội quá, điện thoại và chìa khóa xe đều không mang.

 

Lạnh c.h.ế.t được…

 

Chưa ăn tối, giờ còn đói.

 

Về nhà họ Thẩm thì không dám.

 

Mà tối thế này, không điện thoại, không căn cước, khách sạn cũng không cho ở.

 

Suy nghĩ mãi, tôi quyết định đi tìm đồng nghiệp.

 

Hệ thống: Không hay đâu? Đồng nghiệp cậu là con gái mà, nửa đêm cậu chạy tới nhà người ta?

 

Lỡ để Thẩm Luật Hành biết, cậu vừa bị nó… rồi lại đi tìm con gái ở cùng, nó g.i.ế.c cậu đấy?

 

Tôi: …

 

Nói đàng hoàng cái coi? Ai “vừa bị nó” gì???

 

Nó đơn phương ép tôi đó!!

 

Mà đồng nghiệp tôi còn có mục tiêu công lược, tôi tìm cô ấy mượn tiền, không phải ở chung!

 

Tôi thề, ra khỏi tiểu thế giới tôi sẽ khiếu nại hệ thống này.

 

Cho nó đi học lại thêm một năm tiếng Trung.

 

Dùng từ bậy bạ suốt.

 

Đồng nghiệp nữ tên Diệp Bạch nghe xong liền sảng khoái lấy ra một xấp tiền.

 

Còn nói: Nói cái gì nữa Trình Ẩn, anh em mình có gì khách sáo, anh cầm hết đi.

 

Lần trước vào tiểu thế giới, không có anh c/ứu, tôi bị thằng bi/ến th/ái sát nhân kia hành tôi c.h.ế.t rồi.

 

Ơn c/ứu mạng đó, đừng nói tiền, bảo tôi lấy thân báo đáp tôi cũng…

 

À không không, báo đáp bằng thân thì không được, tôi thích trai ngoan, không thích kiểu như anh, xin lỗi lỡ miệng hahaha.

 

Tôi: …

 

Cảm ơn, đợi tôi qua giai đoạn này tôi trả lại.

 

Diệp Bạch vung tay:

 

Không cần không cần, tiền trong tiểu thế giới có mang ra ngoài được đâu.

 

Tôi sắp nhận được hảo cảm rồi, mấy ngày nữa là được rời thế giới, đống tiền dư cũng chẳng tiêu kịp, anh lấy hết đi.

 

Gh/en tị thật.

 

Tôi cũng chỉ thiếu một điểm hắc hóa thôi.

 

Nhưng Thẩm Luật Hành cái đồ sao chổi này, giống như rút tiền trong Pinduoduo.

 

Muốn rút phải đổi vàng, vàng đổi kim cương.

 

Kim cương tích rồi, lại bị chuột ăn mất.

 

Một điểm hắc hóa mà mài tôi một năm.

 

Hôm nay còn suýt làm tôi tan đời.

 

Muốn đổi đối tượng công lược quá…

 

Muốn nghỉ phép quá.

 

Hệ thống: Thật ra… lúc nãy nếu cậu không chạy, có khi điểm cuối xuống luôn rồi.

 

Tôi: ?

 

Cậu nói người hay nói q/uỷ đấy?

 

Có hệ thống nào suốt ngày xúi chủ thuê b/án thân không?!

 

Diệp Bạch m/ua cho tôi điện thoại mới, làm sim mới.

 

Tôi tự đi làm căn cước tạm.

 

Rồi chọn một khách sạn xa – nhưng không quá xa – tập đoàn Thẩm thị để trú.

 

Vừa khó bị Thẩm Luật Hành tóm, vừa dễ theo dõi hắc hóa.

 

Tôi lén quan sát vài ngày, phát hiện cậu ta vẫn như thường.

 

Đi làm đúng giờ, tan làm đúng giờ, giá trị hắc hóa vẫn y nguyên 61.

 

Tôi thở phào, quyết định xả hơi một tuần.

 

Chứ mấy ngày trước kí/ch th/ích quá độ.

 

Tôi ngủ thì mơ toàn cảnh Thẩm Luật Hành… làm mấy chuyện hôm đó.

 

Quái lạ là tôi còn có phản ứng.

 

Bốn ngày thay ba cái quần l/ót.

 

Dễ cáu đến nỗi tóc rụng nhiều hơn.

 

Hệ thống: Thật ra lúc cậu ta… ấy ấy… cậu cũng thấy thoải mái mà?

 

Ký chủ, lúc mới vào tiểu thế giới tôi nói rồi, hai người hợp nhau, mọi mặt hợp.

 

Tôi coi rồi, size hai bên rất hợp, nó còn đủ bao cậu đó.

Tôi: Im.

 

Tôi chơi game cả tuần trong khách sạn, ăn rồi chơi, tắm rồi ngủ, ngày đêm đảo lộn.

 

Một tuần sau, Diệp Bạch tìm đến.

 

Con bé khóc như mưa:

 

Trình Ẩn, chồng anh tìm tới mục tiêu công lược của em, nói em với anh ta có gian tình.

 

Hảo cảm công lược của đối tượng em rớt 20 điểm, tưởng em ngoại tình còn lừa gạt.

 

Chồng anh nói, bảo anh tự về tìm ảnh, không thì ảnh sẽ ra sức tán tỉnh đối tượng công lược của em cho tụi em chia tay luôn.

 

Trình Ẩn anh về coi chồng anh đi, hắn đi/ên rồi, th/ủ đo/ạn gì cũng dùng!!

 

Tôi: … chồng anh.

 

Diệp Bạch: Chồng anh.

 

Tôi: …

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Thanh Mai Trúc Mã Thay Lòng, Tôi Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung HE

Chương 18
Cậu đàn em vốn an phận thủ thường, lúc nào cũng ngoan ngoãn sau lưng trúc mã Giang Chỉ Độ đột nhiên đổi tính. Cậu ta bắt đầu tung chiêu theo đuổi Giang Chỉ Độ một cách dồn dập, điên cuồng. Đã thế còn vỗ ngực tuyên bố mình là người trọng sinh về, bảo rằng cậu ta và Giang Chỉ Độ mới là chân ái của đời nhau. Hiện tại trúc mã đối tốt với tôi chẳng qua là vì chưa nhận ra lòng mình mà thôi. Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn phán một câu xanh rờn: Định mệnh đời tôi lại chính là Bạc Lẫm - kẻ thù không đội trời chung với tôi. Tôi: ??? Gió tầng nào gặp mây tầng đó, nhưng gió kiểu này thì chém hơi căng rồi đấy. Đối mặt với những lời nhảm nhí này, ban đầu trúc mã của tôi cũng chẳng buồn chấp. Nhưng mưa dầm thấm đất, trước sự tấn công dồn dập và nhiệt tình của cậu đàn em, hắn bắt đầu dao động, để tâm đến đối phương nhiều hơn và dần bỏ rơi tôi. Ồ, thôi được rồi. Tôi quay đầu đi kiếm mối khác tìm niềm vui liền. Sau này, khi đã thuận lợi hẹn hò với trúc mã, cậu đàn em kia hớn hở chạy đến trước mặt tôi diễu võ dương oai. Tôi giật bắn mình, tâm hồn chấn động. Đậu má, sao không nói sớm! Tôi với tên kẻ thù kia sắp hôn đến rách cả môi luôn rồi đây này.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
4
Nợ Dao Chương 22
Họa Tình Chương 8
Bối Lặc Gia Chương 9