Chỉ mong không phải mời cậu ta ăn hết một học kỳ.

 

Phần đùi của Lý Ân mỗi lúc một nóng hơn trên tay tôi.

 

Tôi nhìn gương mặt đỏ gay của cậu ta, lo lắng hỏi:

 

“Cậu thế này có sốt không đấy?”

 

Mặt sau tai của Lý Ân đỏ dần lan xuống cổ:

 

“Cậu... tớ... chúng ta... chỉ cần chú ý một chút là không sao...”

 

Nói rồi cậu ta vùi đầu vào hõm vai tôi.

 

Mái tóc lòa xòa cọ vào cổ khiến tôi nhột nhột.

 

Hôm nay sao cậu ấy ngại dữ vậy?

 

Nói không tròn được câu nào.

 

Mấy bạn mạng nói đúng!

 

Cậu ta đúng là x/ấu hổ đến mức không khóc nổi nữa!

 

Nhưng rồi cậu ta lại nói:

 

“Vậy... vậy khi nào thì chúng ta bắt đầu... tắm?”

 

11

 

"Chúng ta á?"

 

Mắt tôi trừng to hơn.

 

“Cả tôi cũng phải tắm á?!”

 

Lý Ân khẽ siết tay tôi, cười ngại ngùng:

 

“Dĩ nhiên rồi. Cậu... cũng nên chú ý vệ sinh chứ.”

 

Tôi... hôi lắm sao?

 

Tôi nhíu mày, nhưng Lý Ân không nhìn thấy.

 

Mặt cậu ấy vẫn vùi vào vai tôi.

 

Tư thế này... có chút gượng gạo.

 

Sợ cậu ta bị vẹo cổ, tôi từ từ đặt chân cậu ta xuống đất.

 

Khi mặt cậu ấy theo đà ngẩng lên, tôi xoay người cậu lại, chỉnh lại tư thế:

 

“Được rồi, vậy cậu tắm trước đi.”

 

Tôi vỗ vai cậu ấy, chuẩn bị chuồn lẹ.

 

Ai ngờ Lý Ân túm ch/ặt lấy tay tôi, không buông.

 

Hai mắt cậu ấy sâu như hồ nước, nhìn chằm chằm tôi:

 

“Đừng đi.”

 

“Tiết kiệm nước.”

 

12

 

Không được.

 

Tôi gi/ật tay về.

 

Lý Ân nhẹ nhàng nói:

 

“Vậy thôi, nếu anh Hoài có gì khó nói, bất tiện thì...”

 

“Tôi thì có gì mà khó nói?”

 

Tôi quay ngoắt lại, cởi áo:

 

“TẮM!”

 

Hai thằng con trai, sợ gì?

 

Mặc dù hét rất khí thế, nhưng tôi vẫn quay lưng lại.

 

Đổ sữa tắm lên người.

 

Bỗng cửa nhà vệ sinh bị gõ “cộc cộc”.

 

Là giọng Trương Hạc:

 

“Ai trong đó vậy? Tôi buồn tè quá.”

 

Tôi ngoái lại nhìn Lý Ân, ra hiệu đừng lên tiếng.

 

Lý Ân nháy mắt một cái.

 

Tôi gọi ra ngoài:

 

“Tôi đang tắm, chắc còn lâu đấy.”

 

Trương Hạc hạ giọng:

 

“Là anh Hoài à, không sao, anh cứ tắm từ từ, tôi sang phòng bên mượn WC.”

 

Tôi nghe tiếng bước chân cậu ta đi xa dần.

 

Thì đột nhiên, Lý Ân lại buột miệng:

 

“A!”

 

13

 

Tôi vội đỡ lấy Lý Ân đang suýt trượt chân, cậu ta ngượng ngùng đứng lại.

 

Trương Hạc bên ngoài lập tức gào lên:

 

“Gì đấy? Anh Hoài?! Còn ai trong đó nữa?!”

 

Tôi im lặng.

 

Cậu ta gặng hỏi:

 

“Sao nghe giống giọng Lý Ân vậy?”

 

Tôi và Lý Ân nhìn nhau.

 

Tôi đi/ên cuồ/ng lắc đầu, chỉ vào cửa rồi khoát tay, miệng mấp máy "không được nói".

 

Hai đứa tắm trong nhà vệ sinh ký túc, không đi nhà tắm công cộng, nếu để người khác biết thì...

 

Tuyệt đối không được.

 

Lý Ân hiểu ý tôi.

 

Nhưng...

 

Cậu ta mở miệng:

 

“Không phải tôi.”

 

Tôi: “……”

 

Trương Hạc đ/ập cửa:

 

“Lý Ân, cậu cũng ở trong đó?! Hai người cùng nhau? Anh Hoài, chuyện này là sao? Lý Ân, ra đây! Đồ tiểu tam!”

 

Trương Hạc gõ lo/ạn lên cửa, tôi rối quá liền nói đại:

 

“Đừng gõ nữa, bọn tôi tắm chung để tiết kiệm nước!”

 

Trương Hạc đ.ấ.m một cú lên tường:

 

“Đệch! Tiết kiệm cái đầu mày! Anh Hoài chắc chắn bị Lý Ân dụ vào rồi!”

 

Trước khi đi, cậu ta còn hậm hực để lại một câu:

 

“Anh Hoài, lần sau nhớ tắm tiết kiệm với em nữa đấy!”

 

14

 

Trương Hạc đi rồi, Lý Ân cười cười nhìn tôi, mặt đầy tội nghiệp.

 

Nhìn cái mặt thật thà của cậu ta, tôi thở dài.

 

Thôi, tha cho cậu ấy.

 

Tôi lại quay lưng tắm nốt.

 

May mà lúc nãy toàn là bọt, chẳng thấy gì hết.

 

Tắm xong, bước ra ngoài, Lý Ân chỉ quấn khăn, ngồi co ro trên ghế, im như thóc.

 

Tôi thấy mặt cậu ấy đỏ ửng vì lạnh, liền kéo áo khoác của cậu ta phủ lên vai:

 

“Mặc vào đi.”

 

Lý Ân hơi đơ, như thể vừa nghe thấy chuyện gì khó tin:

 

“Mặc vào?”

 

“Ừ. Ký túc lạnh quá, cậu không thấy sao?”

 

Lý Ân gật đầu, mặt u sầu:

 

“Đúng thật, lạnh... mà cũng không tiện. Để hôm khác cũng được.”

 

Hôm khác gì cơ?

 

Tôi gãi cằm nghĩ.

 

Công nhận là không tiện thật. Ở nhà thì tắm xong khỏi mặc gì, ấm áp.

 

Ký túc làm gì được như nhà.

 

Lúc này Dư Dương mang đồ ăn về.

 

Cậu ta mang hai phần.

 

Một phần để bàn mình, một phần đặt lên bàn Lý Ân:

 

“Tôi m/ua cho cậu món cậu thích nè – mì xào thịt cừu hành tây cay x/é lưỡi. Cậu thích xào kiểu đó đúng không?”

 

Lý Ân lén liếc tôi, má hơi đỏ, cắn môi nuốt nước bọt, nói khe khẽ:

 

“Ừm, tớ thích... xào kiểu đó.”

 

Xào?

 

Khóe mắt tôi gi/ật giật.

 

Lý Ân quay đầu hỏi Dư Dương:

 

“Cậu không m/ua cho anh Hoài à?”

 

Tôi thấy Dư Dương đưa tay xoa lên tóc Lý Ân còn ướt:

 

“Tôi đâu biết anh ấy cũng ở ký túc. Cậu thử đi, nóng lắm đó.”

 

 

Tôi tự nhiên cảm thấy có gì đó sai sai, nhíu mày.

 

Xoa tóc người ta làm cái gì?

 

15

 

Xì.

 

Liên quan gì tôi?

 

Lý Ân đâu phải đồ của tôi.

 

Lý Ân quay sang tôi:

 

“Anh Hoài ăn phần của em đi.”

 

Tôi nhìn tô mì, có cảm giác kỳ kỳ:

 

“Tôi không ăn. Người ta m/ua cho cậu mà.”

 

Lý Ân bưng nguyên tô tới.

 

Múc ra nửa phần vào hộp khác:

 

“Chúng ta cùng ăn, mỗi người một nửa.”

 

Tôi nhìn tô mì nghi ngút khói, rồi ngước nhìn đỉnh đầu Lý Ân.

 

Tóc còn ướt chưa sấy.

 

Tôi bĩu môi.

 

Ướt nhẹp thế mà cũng xoa cho được?

 

Dư Dương ngồi ăn, nhưng mặt không cảm xúc, cứ liếc về phía bọn tôi.

 

Lý Ân chia xong thì quay về bàn mình.

 

Tôi gắp miếng thịt cừu cho vào miệng nhai vài cái.

 

Cũng đâu ngon lắm.

 

Quay sang nhìn Lý Ân.

 

Cậu ta đang ăn ngon lành.

 

Mẹ kiếp.

 

Tại sao... tôi lại thấy bực?

 

16

 

【Bạn cùng phòng rủ tôi đi city walk buổi tối, không nói gì cả, còn cố tình dán sát người vào tôi, là ý gì vậy?】

 

Tận dụng chiều cao nhỉnh hơn vài cm, tôi tranh thủ lúc Lý Ân không để ý lên mạng đăng bài.

 

Chuyện xảy ra ngay mới nãy.

 

Sau khi ăn xong nửa phần mì, Lý Ân rủ tôi xuống đi dạo tiêu cơm.

 

Dư Dương m/ua mì cỡ đại, cậu ta ăn không hết, tôi với Lý Ân chia ra đúng vừa.

 

Lúc xuống dưới, Dư Dương có vẻ không vui, còn lườm tôi một cái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
9 Nghe lén Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ tôi nhờ bảo vệ chạy đường quan hệ để đưa tôi vào trường đại học danh tiếng, nhưng chị họ lại nhất quyết tranh suất học với tôi.

Chương 5
Mẹ tôi tự ý sửa đổi nguyện vọng của tôi. "Chẳng kém có hơn trăm điểm thôi mà, mẹ có quan hệ đây." "Chú mày nói rồi, muốn cho ai vào thì người đó được vào." Sau khi trượt, tôi mới biết người chú họ xa mà bà nhắc đến chỉ là bảo vệ trường. Tôi muốn thi lại, mẹ không cho phép. "Con có học thêm mấy năm nữa cũng chỉ kiếm được bốn năm nghìn lương, mẹ cho con vào công ty lớn ngay không tốt hơn sao?" Cuối cùng bà tiêu hết mười mấy vạn, tôi chỉ nhận được một đường link đăng ký. Mối quan hệ giữa tôi và mẹ gần như đổ vỡ, vậy mà bà vẫn không ngừng khoe khoang khắp nơi. "Tìm được trường tốt cho nó mà nó chê." "Khó khăn lắm mới xin cho nó vào công ty lớn, nó lại chê cực." "Nhắc đến nó là tôi nhức đầu!" Không ngờ những lời này lại lọt vào tai người chị họ lúc nào cũng thích so bì với tôi. Từ khi bỏ học theo trai bồ, cô ta làm việc quần quật tại dây chuyền nhà máy để nuôi gia đình. Trong cơn ghen tức đến mất lý trí, cô ta ôm chặt tôi nhảy lầu tự tử. Mở mắt tỉnh dậy, tôi trở về thời điểm điền nguyện vọng thi đại học. Đúng lúc tôi đang tranh cãi kịch liệt với mẹ, người chị họ đã đến sớm hơn. "Dì ơi, chỉ cần dì nhường suất này cho cháu, từ nay dì sẽ là mẹ đẻ của cháu, cháu nguyện làm trâu làm ngựa hầu hạ dì!"
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0