Chương 5
Chiều hôm đó, Cố Lăng Chu cuối cùng cũng quay lại ký túc xá.
Trong tay cầm một túi màu hồng.
Tôi nằm trên giường, giả vờ như không quan tâm.
Các bạn cùng phòng khác thấy cậu ấy thì ùa lên ôm chầm lấy:
“Tổng Cố! Hai tháng không gặp, tụi này nhớ cậu c.h.ế.t đi được!”
Họ gọi cậu ấy là “Tổng Cố” vì mỗi lần đi ăn hay cần m/ua đồ trong phòng, Cố Lăng Chu đều là người trả tiền.
Đúng chuẩn: Cố – Tổng tài.
Cậu ấy có chút sạch sẽ thái quá, đưa một tay đẩy bạn ra, lạnh nhạt.
Một bạn ôm n.g.ự.c ra vẻ tổn thương, rồi như nhớ ra điều gì đó, hóng chuyện:
“Tổng Cố, đêm qua thật sự cậu về ký túc để ngủ cùng A Khởi á?”
Nghĩ tới chuyện hôm qua, mặt tôi đỏ ửng.
Cố Lăng Chu nhíu mày, thản nhiên nói:
“Tối qua có chút chuyện nên về phòng.”
Chuyện gì? Về nhìn m.ô.n.g tôi à?
Thấy cậu ấy không có hứng đùa, các bạn cũng không hỏi thêm.
Cậu ấy ngồi xuống bàn mình.
Tôi lén cúi đầu nhìn xuống từ trên giường.
Chiếc túi hồng đó cực kỳ không hợp với khí chất của cậu ta.
Tôi đoán là do bạn nữ nào đó tặng.
Cố Lăng Chu luôn bị các bạn nữ tỏ tình: gửi thư tay, tặng hoa, rủ đi ăn…
Thậm chí còn có người tặng cả xe.
Nhưng cậu ấy đều từ chối, chưa từng nhận gì cả.
Lần này lại ngoại lệ, khiến tôi cực kỳ tò mò: rốt cuộc là món quà gì mà khiến cậu ấy nhận?
Rồi tôi thấy cậu ấy lấy ra từ túi một món đồ chưa khui: một quả đào stress toy màu hồng nhạt.
Hai bên m.ô.n.g đào rõ ràng, mềm mềm dẻo dẻo, nhìn là muốn bóp.
Cái món nhỏ xíu này nằm trong bàn tay lớn của Cố Lăng Chu, nhìn có vẻ... không đủ xài.
Chờ đã...
Tôi chợt nhớ tới bài post buổi sáng.
Đây chắc chắn không phải quà ai tặng.
Mà là cậu ấy tự m/ua – đồ chơi giảm stress!
Tôi không thể tin nổi.
Một người bên ngoài lạnh lùng cao ngạo như thế, lại vì áp lực mà... phải bóp đồ chơi xả stress?!
Cậu ta đẹp trai, nhà giàu, GPA cao, được theo đuổi rần rần, còn là người cầm cờ mỗi tuần...
Chính cậu ta mới là ng/uồn áp lực của người khác!
Tôi tưởng tượng ra hàng ngàn lý do.
Rồi nhận ra: tuy là ở chung ký túc, nhưng hình như... tôi chưa bao giờ thật sự hiểu cậu ấy.
Khi Cố Lăng Chu bắt đầu x/é bao bọc quả đào.
Điện thoại tôi báo tin: đồ ăn đến rồi.
Tôi từ trên giường trèo xuống đi lấy.
Vì tôi ngại mặc quần ngoài lên giường (sợ bẩn), nên bình thường chỉ mặc quần l/ót boxer trắng.
Lúc xuống giường, duy nhất chỉ có chiếc quần boxer ôm trọn mông.
Cố Lăng Chu thấy tôi bước xuống, yết hầu khẽ động, rồi vội quay mặt đi.
Tôi chắc là mình bị ảo giác, ánh mắt cậu ta lúc đó nóng bỏng và đầy mê luyến.
Nhìn vào m.ô.n.g tôi???
Chắc là tôi mơ nhiều quá, đầu ng/u người luôn rồi.
Tôi xỏ dép định bước ra ngoài.
Lúc này, Cố Lăng Chu đã mở được gói, cầm quả đào trong tay, giọng hơi khàn:
“Cậu định ra ngoài ăn mặc thế này à?”
“Đâu có, tôi mặc thêm quần ngoài mà.”
Lại thế nữa, Cố Lăng Chu lảng tránh tôi.
Cậu đi ra gần cửa, mở cửa sổ hít thở:
“Để tôi đi lấy cho.”
Tôi m.ô.n.g lung.
Cái biểu hiện này... rốt cuộc là gh/ét tôi, hay không phải gh/ét?
Tôi cúi xuống mặc quần ngoài, định bảo không cần giúp, đồ ăn chỉ ở ngay dưới lầu thôi.
Đột nhiên, m.ô.n.g tôi đ/au nhói, như bị ai đó bóp mạnh một cái!
Tôi gi/ật nảy, bật thốt lên:
“Á~!”
Tất cả bạn cùng phòng quay lại nhìn tôi.
Tôi x/ấu hổ muốn cào đất chui xuống.
Cố Lăng Chu đang giấu tay sau lưng, như thể đang siết ch/ặt thứ gì đó.
Cảm giác đ/au còn rõ hơn lúc nãy!
Cảm giác như... có người đang bóp m.ô.n.g tôi vậy.
Tôi cắn môi.
Cố tỏ ra bình tĩnh:
“Tôi… bị trẹo eo, Cố Lăng Chu, phiền cậu giúp tôi lấy đồ ăn.”
“Được.”
Tôi hít một hơi thật sâu, mặt méo xệch như sắp ch*t.
Cố Lăng Chu nhanh chóng rời khỏi ký túc, như trốn chạy.
Chương 6
Tôi ngồi trên ghế, m.ô.n.g đỡ hơn chút.
Nhưng thỉnh thoảng vẫn đ/au âm ỉ.
Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang xoa nắn m.ô.n.g tôi.
Ch*t ti/ệt.
Cảm giác này cứ từng đợt, từng đợt kéo đến, kéo dài mãi không dứt.
Không thể nào làm lơ được.
Chẳng lẽ tôi mắc bệ/nh gì nguy hiểm rồi à?
Tôi vội vàng đặt lịch khám trên ứng dụng y tế trong trường.
Chạy thẳng đến phòng y tế kiểm tra.
Chụp đủ loại phim, xét nghiệm đủ kiểu.
Kết quả: hoàn toàn bình thường.
Cuối cùng, bác sĩ bảo tôi:
“Có thể là do yếu tố tâm lý. Hội chứng trước khi khai giảng đấy. Ngồi không yên là chuyện dễ hiểu. Đừng căng thẳng quá.”
Tôi thở dài thật sâu.
Rồi lại nghĩ tới cái bài post nặc danh sáng nay của Cố Lăng Chu...
Không lẽ… căng thẳng tâm lý có thể lây lan?
Chương 7
Khi tôi quay lại ký túc xá, chỉ có Cố Lăng Chu ở trong.
Lúc nhìn thấy cậu ấy, tâm trạng tôi thay đổi hẳn.
Cảm giác như đang nhìn một bệ/nh nhân cùng hội cùng thuyền.
Cả hai chúng tôi đều bị kỳ khai giảng này dày vò đến mức thê thảm.
Cậu ấy thấy tôi về thì hỏi han:
“Bác sĩ nói sao? Trẹo lưng có nghiêm trọng không?”
Ánh mắt cậu ấy đầy lo lắng, không hề giả tạo.
Buổi chiều tôi đi viện, Cố Lăng Chu giúp tôi nhận sách mới, lấy nước nóng, thậm chí còn m/ua cả đai lưng và đệm ngồi.
Không giống hai tên bạn cùng phòng chỉ biết nhắn tin trêu tôi:
“Cẩn thận cái lưng ảnh hưởng hạnh phúc của người yêu sau này nha!”
Đúng là so sánh mới thấy khác biệt.
Tự dưng tôi thấy Cố Lăng Chu dễ nhìn hơn hẳn.