Ba người bạn cùng phòng của tôi đều có vấn đề.

 

Một người bị chứng tay chân lạnh, một người bị mộng du, còn người kia mắc hội chứng khát da.

 

Mỗi tối, họ đều đồng loạt phát bệ/nh, c/ầu x/in tôi giúp đỡ.

 

Nếu cứ tiếp tục thân mật thế này, tôi sợ bí mật cơ thể mà mình đã giấu hơn mười năm sẽ bị phát hiện mất.

 

Thế là tôi vội tìm cố vấn học tập để xin chuyển phòng.

 

Hôm đơn xin chuyển phòng được duyệt, tôi kéo vali chuẩn bị rời đi thì ba người bạn cùng phòng đóng cửa lại, chặn tôi ở giữa.

 

Họ cười vô tội nói:

 

“Vân Diên, nếu cậu chuyển sang phòng khác, lỡ mấy bạn nam bên đó biết bí mật của cậu thì sao bây giờ?”

 

1

 

Sắp đến kỳ nghỉ lễ bảy ngày, phụ huynh của học sinh tôi dạy gia sư tăng thêm hai buổi học.

 

Tôi làm xong việc về đến ký túc xá thì đã rất muộn, phòng đã tắt đèn, các bạn cùng phòng đều đi ngủ rồi.

 

Tôi nhẹ nhàng rửa mặt xong, rón rén leo lên giường chuẩn bị đi ngủ.

 

Vừa nhắm mắt chưa được bao lâu, cảm giác bóng đ/è quen thuộc lại đến.

 

Tôi gi/ật mình mở mắt, vừa định giãy giụa thì bên tai vang lên một giọng nói trầm thấp, từ tính.

 

“Vân Diên, để anh ôm một chút, bệ/nh của anh lại tái phát rồi.”

 

Nghe ra là giọng của Phí Dật Trình, đầu tôi như muốn n/ổ tung.

 

Anh ta là công t.ử đào hoa nổi tiếng trong trường, đẹp trai lại là thiếu gia siêu giàu, thay người yêu như thay áo.

 

Từ sau lần tôi thay đồ trong phòng bị anh ta nhìn thấy, ánh mắt anh ta nheo lại, bắt đầu trêu chọc tôi.

 

Anh ta nói mình bị chứng tay chân lạnh, thường xuyên phát bệ/nh, cần ôm người khác để giữ ấm, nếu tôi không giúp thì chính là gián tiếp g.i.ế.c người.

 

“Cho nên, Vân Diên, cậu sẽ không từ chối anh, đúng không?”

 

Anh ta từng câu từng chữ như đang dụ dỗ, mặt dày đến vô đối.

 

Tôi vụng ăn nói, chưa bao giờ cãi lại được anh ta, đành để anh ta ôm mình sưởi ấm hết lần này đến lần khác.

 

Nhưng hôm nay thì không được, hôm nay Lục Uyên và Liên Dã cũng ở trong phòng, họ sẽ nghe thấy mất.

 

Hai người con trai ôm nhau, người khác nhìn thấy chắc chắn sẽ nghĩ linh tinh.

 

Tôi định tiếp tục vùng vẫy thì người phía sau khẽ cười.

 

“Vân Diên, khuya thế này rồi, cậu cũng không muốn làm mọi người tỉnh giấc đúng không?”

 

Lúc đó giường bên cạnh vang lên tiếng trở mình của bạn cùng phòng Liên Dã, tôi ngẩn người, không dám giãy nữa, đành để người kia dán sát vào mình.

 

Giọng điệu anh ta đầy vẻ trêu chọc, tặc lưỡi nói:

 

“Dáng người của Vân Diên thật hoàn hảo, làm người mẫu cũng được đó.”

 

Nhận ra anh ta lại định bắt đầu trêu ghẹo như mọi lần, tôi sợ hãi không thôi.

 

Tôi vội túm lấy tay anh ta, không cho tiếp tục:

 

“Phí Dật Trình, ôm thì ôm, đừng có sờ lo/ạn được không?”

 

Anh ta c.ắ.n vào tai tôi, cố tình nói:

 

“Là vì cơ thể của Vân Diên có bí mật gì mà không muốn bọn anh biết sao?”

 

Tôi căng thẳng đến mức quay đầu đi, lắp bắp:

 

“Nói bậy! Tôi làm gì có bí mật gì!”

 

Anh ta cười khẽ hai tiếng, không tiếp tục bám lấy chủ đề đó.

 

“Vậy cậu sợ người cậu thích nghe thấy à?”

 

“Nhưng anh tò mò thật đó, Lục Uyên và Liên Dã, ai mới là người cậu thích?”

 

Trong bóng tối, khi nghe đến cái tên đó, mắt tôi sáng lên.

 

Rõ ràng phản ứng của tôi khiến Phí Dật Trình rất không hài lòng, anh ta bóp lấy mặt tôi, trong đôi mắt đào hoa xinh đẹp toàn là vẻ tinh quái.

 

Anh ta giả vờ thất vọng:

 

“Thì ra không phải là anh, anh thấy hơi thất vọng rồi đấy.”

 

“Cho nên đêm nay, anh phải ph/ạt cậu một chút.”

 

2

 

Sáng hôm sau, tôi bước xuống giường với quầng thâm mắt và dấu hôn đỏ chót trên cổ.

 

Tính khí Phí Dật Trình thất thường, tối qua sau khi tôi không cho anh ta sờ nữa, anh ta liền c.ắ.n mạnh một cái vào cổ tôi.

 

Cứ tiếp tục như thế, bí mật cơ thể của tôi sớm muộn cũng sẽ bị lộ mất.

 

Lúc đó lại bị người ta m/ắng là quái vật nữa thì tiêu.

 

Không được thì tôi sẽ chuyển phòng thôi, anh ta không thể ôm tôi ngủ ở phòng khác được đâu nhỉ?

 

Tôi đang đ/au đầu tìm cách che vết bầm trên cổ thì Liên Dã – người duy nhất hợp tính với tôi trong phòng – đã tập thể d.ụ.c về, còn mang cả bữa sáng cho tôi.

 

Anh ấy là sinh viên ngành thể thao, cũng là trưởng phòng ký túc xá của chúng tôi.

 

Da anh ấy ngăm ngăm, nhưng gương mặt với lông mày rậm và đôi mắt to lại rất sáng sủa, tính cách cũng thân thiện, dễ gần.

 

Ngày nào anh cũng dậy sớm chạy bộ, thấy tôi suốt ngày đi làm thêm, người g/ầy yếu như sắp bị gió thổi bay, nên chủ động m/ua bữa sáng giúp tôi.

 

“Vân Diên, tớ m/ua cho cậu bánh khoai tây, trứng gà và sữa đậu nành nè.”

 

Anh vừa nói vừa lại gần, tôi tưởng anh phát hiện chuyện tối qua, hơi chột dạ, định đưa tay lên che dấu hôn.

 

Ai ngờ anh ấy lại gạt tay tôi ra, mắt nhìn chằm chằm vào dấu đỏ trên cổ tôi mấy giây, rồi cau mày nói:

 

“Vân Diên, trong phòng có muỗi sao cậu không nói sớm?”

 

“Cậu đừng lo, hôm nay tớ sẽ đi m/ua t.h.u.ố.c chống muỗi.”

 

Lời vừa dứt, trong phòng vang lên một tiếng cười nhạt.

 

“Có gì mà phải sợ?”

 

Tên đầu sỏ còn chưa đi, Phí Dật Trình cởi áo, để lộ thân hình tam giác ngược hoàn hảo.

 

“Trưởng phòng, anh quan tâm Vân Diên quá rồi đấy.”

 

Phí Dật Trình nói xong còn cố tình liếc tôi, như thể muốn thấy tôi lúng túng.

 

Tôi trừng mắt lườm anh ta, ra hiệu đừng nói bậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
2 Cha của cô ấy Chương 23
4 Mất Nét Chương 10.
5 Chúc Thanh Sơn Chương 17
7 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
9 Tham Lam Chương 12
10 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.
11 Lòng đố kỵ Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lỡ Nuôi Trúc Mã Thành Vợ Mất Rồi

8
Từ nhỏ tôi đã muốn có một đứa em trai. Nhưng ba tôi đã thắt ống dẫn tinh, còn không cho mẹ tôi sinh với người khác. Thế là tôi chuyển mục tiêu sang trúc mã nhà bên cạnh. Du Phóng da trắng, mắt to, ngày nào cũng chạy theo sau tôi, mềm mềm dính dính gọi anh ơi. Tôi thích cậu ấy muốn chết. Làm anh trai của Du Phóng hơn mười năm, tôi trưởng thành rồi, lại muốn có một cô vợ. Du Phóng đang chơi game lập tức quay đầu lại, đôi mắt to long lanh nhìn tôi, muốn nói lại thôi. “Anh, mông anh ngứa thì gãi mông anh đi, gãi mông em làm gì?” Từ nhỏ tôi đã muốn có một đứa em trai, nhưng ba tôi đã thắt ống dẫn tinh. Mắt tôi đảo một vòng, lập tức nảy ra cách. Hôm sau, tôi tìm một anh đẹp trai ở bên ngoài, đưa tới trước mặt mẹ tôi. “Mẹ, ba lớn không sinh được, chú này sinh được. Mẹ với ba hai sinh cho con một đứa em trai đi.” Mẹ tôi che miệng cười. Ba tôi cầm gậy nổi giận. Tôi ôm mông khóc. Sau nhiều lần khóc lóc làm loạn không có kết quả, tôi chuyển ánh mắt sang trúc mã nhà bên cạnh.
Boys Love
Hiện đại
0
Sâu Nơi Người Sống Tình báo có thể công khai: Nguỵ nhân trưởng thành
Bí mật vỡ lở Chương 15
Thay Muội Gả Chương 18