Tôi chả buồn đôi co. Muốn mất mặt thì cứ việc.

 

Trước mặt tôi thì hắn vênh váo, đến khi quay sang lễ tân thì lập tức nịnh nọt:

 

“Xin chào, tôi là nghệ sĩ của Tụ Tinh Giải Trí, hôm trước từng gặp Tổng giám đốc Lâm, làm phiền chị gọi giúp một cuộc…”

 

Tôi hết nói nổi. Bảo “dắt vào” là kiểu dắt này à?

 

Người ra vào tấp nập, ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi.

 

Cô lễ tân mỉm cười chuyên nghiệp:

 

“Muốn gặp tổng giám đốc phải đặt lịch hẹn trước.”

 

Trình Khiêm năn nỉ thế nào cũng không lay chuyển nổi. Cuối cùng tức tối định bỏ đi thì thấy trợ lý Tổng giám đốc đi tới.

 

Tôi lặng lẽ lùi lại hai bước.

 

Trình Khiêm lại kéo tôi xông lên:

 

“Chào thư ký Tề, tôi là Trình Khiêm. Mình từng gặp rồi đấy ạ.”

 

Thư ký Tề chẳng thèm để ý, chỉ nhìn tôi chằm chằm:

 

“Tổng giám đốc nói cậu sẽ đến trong vòng nửa tiếng, bảo tôi ra đón.”

 

Trình Khiêm c.h.ế.t đứng tại chỗ, nhìn tôi không tin nổi. Bị thư ký Tề liếc qua một cái liền cụp mắt lùi về.

 

Tôi liếc hắn một cái:

 

“Cần tôi dắt anh lên không?”

 

Trình Khiêm nghiến răng giậm chân, lườm tôi tức tối:

 

“Đừng vội đắc ý! Cũng chỉ là con chim hoàng yến được bao nuôi thôi. Chờ tôi về nói với anh Lận, xem cậu giải thích thế nào!”

 

Lận Thu gì đó đều là mây bay.

 

Nếu tôi không vượt qua được cửa ải hôm nay, mới thật sự là xong đời.

 

07

 

Nếu không vượt qua được hôm nay, thì tôi thật sự tiêu đời rồi.

 

Tôi bước vào văn phòng tổng giám đốc. Người đàn ông mặc vest chỉnh tề quay lưng về phía tôi.

 

Tôi do dự mấy phút, rồi cũng cất bước.

 

“Anh…”

 

“Em về rồi à.”

 

Lâm Kình nhìn tôi rụt rè bước vào thì tức đến mức nghiến răng ken két, dành hẳn 45 phút để giảng dạy "đạo làm em".

 

Bao gồm cả chuyện tôi không đến công ty nhận chức mà lại lén nhảy vào showbiz, và việc tôi để người khác b/ắt n/ạt mà không phản kháng được.

 

Kết luận cuối cùng: tôi là đồ vô dụng.

 

Tôi vốn không định tranh cãi, nhưng đến khi anh ấy buông một câu:

 

“Giới giải trí thì làm gì có ai đàng hoàng,”

 

tôi lập tức phản bác:

 

“Lận Thu! Lận Thu vẫn rất tốt mà!”

 

Chỉ vừa nhắc đến cái tên đó, anh tôi đã nổi cơn tam bành:

 

“Lận Thu, Lận Thu, em suốt ngày chỉ biết Lận Thu!”

 

“Thằng đó rốt cuộc có qu/an h/ệ gì với em hả?”

 

Câu hỏi đó làm tôi nghẹn họng.

 

“Thì… bạn cùng phòng thôi.”

 

Nhưng lòng tôi lại hỏi: chỉ là bạn cùng phòng thật sao?

 

May mắn thay, Lâm Kình cũng không ép tôi rời khỏi giới giải trí. Anh ấy chỉ bảo:

 

“Muốn làm gì thì làm, nhưng đừng có ngơ ngác để người ta b/ắt n/ạt là được.”

 

Tôi vui vẻ về ký túc xá, liền thấy Lận Thu mặt đen như đáy nồi, ngồi lầm lì trên giường.

 

“Sao vậy? Ghi hình hôm nay không suôn sẻ à?”

 

Anh nhìn tôi u ám, rồi "bụp" một cái, bật nắp lon Coca.

 

“Hôm nay em đi đâu?”

 

Tôi không muốn nói chuyện về Lâm Kình, bèn giả vờ ngơ ngác:

 

“Ờ… có gì đâu.”

 

Lận Thu nhìn tôi rất sâu, sau đó bất mãn chất vấn:

 

“Sao em đi với Trương Nhiên mà không rủ anh?”

 

“Anh chẳng phải là bạn thân nhất của em sao?!”

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Xem ra Trình Khiêm chưa kịp về thêu dệt bịa đặt gì với anh!

 

“Bị loại sớm thôi mà, tiện đi chơi tí ấy mà.”

 

08

 

Gần đây tôi nhận ra Lận Thu càng lúc càng dính tôi hơn, kể cả khi ghi hình, cứ rảnh là lại lượn sang dán lấy tôi.

 

Số lượng fan couple của tụi tôi cũng tăng chóng mặt. Quản lý gọi điện mà cảm động rơi nước mắt:

 

“Tiểu Quýt à, em đúng là im im làm chuyện lớn!”

 

“Em biết không? Một phát tăng năm mươi vạn fan đó! Năm mươi vạn!”

 

Tôi đơ người một lúc, rồi sung sướng định chạy đi chia sẻ tin vui với Lận Thu.

 

Cửa phòng anh khép hờ, tôi thấy hơi kỳ lạ.

 

Rồi tôi nghe thấy tiếng quản lý của anh trong đó:

 

“Lận Thu, cậu nghĩ gì vậy hả? Phim mới chiếu xong, cậu lại chạy đi tung hint couple nam-nam, muốn fan ch/ửi c.h.ế.t à?”

 

“Người thì unfollow, người thì quay xe.”

 

“Nền tảng của cậu còn chưa vững, như thế này khác gì tự hủy tiền đồ?!”

 

Từng lời đ.â.m vào tim tôi.

 

Hóa ra… sự tồn tại của tôi lại khiến anh gặp rắc rối lớn đến vậy?

 

Tôi đứng ngoài khe cửa, nhìn bóng lưng anh.

 

Anh lạnh nhạt đáp:

“Tôi thích ở bên ai thì ở với người đó.”

“Tôi cũng đâu cố tình tạo couple.”

“Nếu một diễn viên chỉ sống dựa vào lưu lượng mà không có diễn xuất, thì khác nào phản bội chính mình.”

 

Quản lý lắc đầu:

“Cậu ngây thơ quá. Không có lưu lượng, cậu chẳng là gì cả.”

 

Tôi lặng lẽ rời đi, tối đó cũng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

 

Hôm sau, khi chia nhóm, tôi nhất quyết không chịu ở chung đội với Lận Thu.

 

Anh kéo tôi vào góc, chống tay lên tường, giam tôi giữa vòng tay.

 

“Lâm Quýt, dạo này em sao thế? Sao cứ trốn anh hoài?”

 

Tôi nhìn gương mặt có chút gi/ận dỗi kia, vừa chua xót vừa bất lực.

 

Tôi cứng miệng nói:

“Em có bạn mới rồi. Muốn đổi người chơi cùng thôi.”

 

Lận Thu không nói một lời, xoay người rời đi.

 

Tôi ngồi phịch xuống đất, ôm lấy ng/ực.

 

Không ổn, tôi không ổn chút nào…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vậy thì làm em gái hắn đi.

Chương 7
Mẹ ta là ân nhân cứu mạng Phu nhân Uy Viễn Hầu. Để báo đáp, Tần phu nhân đã tự ý đính ước ta với Tứ công tử Phủ Hầu - Chu Phùng Niên. Chu Phùng Niên tính tình ngang ngược, đối với ta lạnh nhạt vô tình. Hắn còn cấu kết với người khác trêu chọc ta. Khi Tần phu nhân sai người đánh hắn trượng, hắn vẫn không chịu cúi đầu, gào thét vào mặt ta: "Ai bảo nàng cứ khăng khăng làm hôn thê của ta? Rõ ràng là tham phú quý, đáng ghét chết đi được!" Sau khi tái sinh, ta bỗng tỉnh ngộ. Suốt thời gian qua, thứ ta ngưỡng mộ chính là sự ngỗ ngược có hậu thuẫn của Chu Phùng Niên. Thế là ta thỉnh cầu Tần phu nhân nhận ta làm dưỡng nữ. Mong phu nhân tìm cho ta một lang quân đáng tin cậy, như thế cũng coi là báo đáp. Sau khi thay đổi thân phận, đãi ngộ khác hẳn trước kia. Chỉ có một chữ để diễn tả: Đã!
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
0