Tôi nhận nuôi một chú chó sói Séc tự ti và t/àn t/ật.
Hôm nhận nuôi, qua lớp kính, tôi thấy cậu ta đang cầm cái đuôi lông xù to tướng của mình lên chơi.
Cậu ta to lớn khác thường, cao gần hai mét. Chủ trại nói rằng cậu từng bị trường đấu vứt bỏ, hai chân đều g/ãy, rất khó để hồi phục như trước.
Tôi quyết định đưa cậu ấy về nhà ngay lúc đó.
Cậu ta ngồi trên xe lăn, đôi tai sói lông xù rũ xuống, cúi đầu không dám nhìn tôi.
Ngay cả khi muốn gần gũi tôi, cậu ấy cũng dè dặt như đang cẩn thận từng chút một.
Ngồi trên xe lăn, ánh mắt cậu ấy buồn bã nhìn đôi chân tàn phế của mình.
“Chân tôi không cử động được… không thể giống những thú nhân khác…”
“Không sao cả.”
Tôi ngồi lên người cậu ấy.
“Tôi có thể tự làm.”
Trong tương lai nơi con người và thú nhân cùng tồn tại, bình đẳng không phát triển nhanh như công nghệ. Phần lớn thú nhân vẫn phải dựa vào con người để sống.
Trên đường phố, dễ dàng bắt gặp hình ảnh người dắt thú nhân đi dạo.
Họ thường trở thành thú cưng, bảo mẫu, vệ sĩ…
Thậm chí còn đáp ứng những nhu cầu… riêng tư khác.
Năm hai mươi lăm tuổi, lần đầu tiên tôi bước chân vào trại c/ứu trợ thú nhân.
Hành lang sạch sẽ, sáng sủa. Qua lớp kính trên tường, đủ loại thú nhân đủ mọi độ tuổi và chủng loài hiện ra trong tầm mắt.
Hầu hết ở đây là thú nhân đi lạc hoặc không còn khả năng tự sinh tồn.
Khi thấy có người đến, các thú nhân lập tức lao đến sát kính, khoe đuôi hoặc tai để thu hút sự chú ý.
Bên trái, một chú chó con nhào lên kính, hai tay chống lên mặt kính, đuôi phía sau lắc lia lịa.
Ngay bên cạnh, một con mèo đen chui vào đống quần áo, làm bộ quần áo phồng lên. Cậu thiếu niên tóc đen run run đôi tai, nhanh nhẹn nhảy ra trước kính.
Hai tay khoanh trước ng/ực, cậu ta kiêu ngạo nhìn những người qua lại.
Đi xa hơn, các loài thú nhân lại càng phong phú.
Một chú gấu mèo kéo cái đuôi to lếch thếch, một con chuột hamster tai tròn, một con rắn đen nằm lười biếng trên cành cây cảnh…
Giang Nguyên lập tức bị con rắn đen thu hút, người dán sát vào kính quan sát.
“Nó là rắn hổ mang vua đen. Vừa kiểm tra sức khỏe gần đây, hoàn toàn khỏe mạnh…”
Nhân viên giới thiệu thông tin của con rắn.
Chỉ vài câu trao đổi, Giang Nguyên đã ký giấy nhận nuôi.
Cả hai lại quay sang chú ý đến tôi.
“Anh có yêu cầu gì đặc biệt về thú nhân muốn nhận nuôi không? Tôi có thể giới thiệu.”
“Ôi dào, anh ấy à, chắc chắn là cần một thú nhân ngoan ngoãn, nghe lời và khỏe mạnh chứ sao!”
Giang Nguyên nhìn quanh, giúp tôi tìm một đối tượng phù hợp.
“Anh ta đ/ộc thân bao nhiêu năm rồi, làm ơn chọn cho anh ấy một bé nào khỏe mạnh đi!”
Yêu cầu kiểu này không hiếm.
Cơ thể thú nhân vốn khỏe mạnh hơn con người, có thể mang lại nhiều khoái cảm hơn. Phần lớn người ta sẽ chọn thú nhân ngoan ngoãn để làm bạn đời và đáp ứng nhu cầu cá nhân.
Nhân viên vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp, bắt đầu lật danh sách theo yêu cầu.
Ánh mắt tôi bị thu hút bởi căn phòng cuối hành lang.
Qua lớp kính, một thú nhân giống chó đang ngồi trên xe lăn.
Có lẽ không ngờ sẽ có người chú ý đến mình, Cố Triệt trông khá bất ngờ.
Cậu ta cúi đầu, ôm lấy cái đuôi đang kẹt giữa lưng ghế mà chơi, cố phớt lờ ánh mắt từ bên ngoài.
Tôi đứng trước kính, bất giác áp trán vào mặt kính.
“Cậu ta tên là Cố Triệt, giống chó sói Séc, trường hợp khá đặc biệt. Từ nhỏ đã bị huấn luyện để đấu chó…”
“Nửa tháng trước, chúng tôi nhặt được cậu ấy ở ven đường.”
“Có thể vì cơ thể bị thương nên bị trường đấu bỏ rơi. Hai chân bị chấn thương nặng do ngoại lực, rất khó hồi phục hoàn toàn…”
Nhân viên lật sổ ghi chép:
“Nếu anh thích giống này, trại chúng tôi còn—”
“Không.” Tôi c/ắt lời: “Tôi muốn cậu ấy.”
“Trình Thu, anh thật sự không chọn thêm ai à?” Giang Nguyên ghé sát lại, bắt chước tôi dán trán vào kính:
“Chọn bé nào khỏe mạnh không tốt hơn à? Nhận nuôi một con ch.ó nhỏ t/àn t/ật thì có gì hay?”
Ánh mắt anh ta trượt xuống, nhìn tai chó r/un r/ẩy của Cố Triệt.
Tôi suy nghĩ rồi nói:
“Nhưng mà cậu ấy to mà.”
Chương 2
Khi nhân viên dẫn cậu ấy đi làm thủ tục, Cố Triệt mới nhận ra mình đã được nhận nuôi.
Cậu hơi không tin nổi.
Sau khi x/á/c nhận lại nhiều lần, Cố Triệt vẫn cảm thấy không thể tin được.
Cậu biết nơi này là trại c/ứu trợ thú nhân, lúc nào cũng có người đến chọn thú nhân mình thích để mang về.
Nhưng cậu không ngờ lại có người muốn nhận nuôi một thú nhân t/àn t/ật, chẳng còn chút giá trị lợi dụng nào như mình.
Cửa phòng mở ra.
Tôi nhìn thấy ngay Cố Triệt đang ngồi trên xe lăn, vẻ mặt đầy căng thẳng.
“Chào cậu, tôi là Trình Thu.”
Cố Triệt chỉ liếc mắt nhìn, rồi lại cúi đầu như cũ: “Chào anh, tôi là Cố Triệt.”
Tôi đẩy chiếc xe lăn chuyên dụng dành riêng cho thú nhân đến trước mặt cậu.
Thấy chiếc xe lăn trong tay tôi, Cố Triệt theo phản xạ muốn từ chối.
“Xe lăn ở trại này có thể mang theo mà…”
Tôi không nói gì, chỉ bế cậu ấy lên luôn.