Tôi nhắn:
“Tìm ngôi chùa gần nhất, vào đó ở, đêm không ra ngoài, rồi nhanh chóng tiễn nó đi.”
“Nhưng em là người nổi tiếng, ở chùa bất tiện lắm…”
“Vậy thì… chờ c.h.ế.t đi.”
Tôi không rep lại nữa.
Tự làm tự chịu. Dùng con gái ruột của mình làm búp bê cổ mạn thông — đúng là tà/n nh/ẫn.
Tối hôm đó, tôi gọi điện thoại cho sư phụ kể chuyện livestream xem bói:
“Sư phụ à, để sư huynh giúp con lập một tài khoản livestream, mỗi ngày con lên sóng hai tiếng, tranh thủ quảng bá Đạo quán Ngự Long Sơn của mình!”
Sư phụ liếc tôi đầy gh/ét bỏ:
“Vương Bất Nhị, lại bày mấy trò linh tinh!”
Ra ngoài người ta gọi tôi là “Đạo trưởng Bất Nhị” trang nghiêm biết bao, về tới sư môn thì sư phụ cứ hét tên tục của tôi như gọi đò, làm gì còn tí phong thái cao nhân nào nữa.
Tôi cãi:
“Bày bàn đoán mệnh kiểu truyền thống hết thời rồi sư phụ ơi. Bây giờ livestream mới là xu hướng. Đạo trưởng núi Ngũ Hổ người ta còn livestream phất lắm rồi đó!”
“Cái gì?! Đám già không chịu c.h.ế.t đó cũng livestream rồi à?!”
“Hừ! Mấy lão già ranh m/a, lại dám qua mặt chúng ta!”
Thấy sư phụ hơi lung lay, tôi chớp thời cơ xúi thêm:
“Hôm trước con còn thấy họ trên livestream nữa đó. Sư phụ nghĩ đi, hồi xưa mình chỉ bói được cho người trong vùng thôi. Còn bây giờ, livestream là thiên hạ rộng mở, Nam Bắc Đông Tây ai cũng tìm đến được!”
“Hơn nữa mình còn có thể dùng nền tảng để phổ cập kiến thức phong thủy, huyền học, pháp thuật cho người dân nữa!”
Sư phụ gật đầu, đã xuôi lòng:
“Hảo đồ nhi! Để sư phụ bảo sư huynh lập cho vài cái tài khoản luôn, để tụi nó cũng lên sóng theo!”
“Không thể để thua cái đám già bên Ngũ Hổ Sơn đó được!”
Sướng nhé! Không gọi tôi bằng tên tục nữa mà đổi lại gọi là “hảo đồ nhi” luôn rồi!
Tôi cố nhịn cười, phụ họa:
“Đúng rồi, không thể thua họ được!”
Sư phụ chợt nghiêm giọng:
“À phải rồi, mấy hôm nay lòng ta bất an, nên đã gieo quẻ giúp con.”
Nghề âm dương sư như tôi, chỉ có thể bói cho người khác, không thể tự xem cho bản thân. Thế nên, mỗi khi cần xem số mệnh, đều phải nhờ sư phụ.
Sư phụ nói:
“Ngày rằm tháng Bảy – Tết Trung Nguyên, q/uỷ môn sẽ mở rộng. Mà mệnh cách của con vốn bất ổn từ khi sinh ra… Theo quẻ mà nói, con sẽ gặp huyết kiếp.”
Sư phụ trầm mặt, tôi lập tức thu hồi cái vẻ đùa cợt hằng ngày, hỏi:
“Nhưng Tết Trung Nguyên là ngày trăm q/uỷ dạo đêm, người làm nghề chúng ta không thể không xuất thủ…”
Sư phụ lườm tôi:
“Ai cho con ngắt lời ta?”
Tôi hiểu luôn. Nghe cái giọng là biết đoạn sau có cú “nhưng” rồi.
Quả nhiên:
“Nhưng nếu gặp nguy, con có thể nhờ người đó giúp.”
Người đó?
Chẳng phải là “cô vợ m/a” mà sư phụ đã định thân cho tôi từ nhỏ đó sao?
Tôi bật dậy:
“Không phải sư phụ từng nói chưa tới lúc, không được liên lạc với vợ con sao?”
Tôi chỉ biết mình có âm hôn, nhưng chưa từng gặp đối phương, chỉ nghe sư phụ miêu tả “da trắng, chân dài, mặt đẹp”. Còn lại, sư phụ giữ kín như bưng, cứ nói “chưa đến lúc”.
Không nhận ra, lúc tôi nói hai chữ “vợ con”, khóe miệng sư phụ gi/ật giật.
Sư phụ im lặng một lát rồi nói:
“Giờ con lớn rồi, có thể thử liên lạc với ‘nàng’.”
“Người ấy sẽ giúp con.”
“Đừng trách sư phụ, là vì muốn tốt cho con thôi.”
Ngắt video call, tôi thấy trong giọng sư phụ như còn ẩn chứa điều gì đó… Nhưng mà, tôi còn mừng không kịp, trách gì được!
Theo lời sư phụ, kiếp nạn sắp tới tôi có thể nhờ vợ mình giúp, vậy nghĩa là… cuối cùng tôi cũng có thể gặp nàng rồi?!
Tôi lăn lộn trên giường mấy vòng vì phấn khích. Nghĩ tới “mỹ nhân da trắng, chân dài” trong lời sư phụ, tôi háo hức không chịu nổi.
Tôi còn chưa từng yêu ai!
Chỉ là… tôi cao có 1m78, hy vọng nàng đừng cao quá, không là không còn “khí chất đàn ông” của tôi đâu đấy.
Có lẽ do quá kích động, đêm ấy tôi nằm mơ.
Mơ thấy mình bị một mỹ nhân khí chất lưỡng tính ôm vào lòng, dịu dàng vuốt ngón tay tôi, rồi nhẹ giọng cười khẽ…
Tỉnh dậy, tôi vẫn ngây người, cái giọng cười trong mơ sao nghe quen thế?
Còn chưa kịp nghĩ kỹ, chuông cửa reo gấp gáp.
Tôi ra mở cửa thì thấy hai cảnh sát đứng đó:
“Chào anh, cảnh sát thành phố Giang, mời anh theo chúng tôi về cục một chuyến.”
Vào tới đồn, viên cảnh sát trẻ mở miệng không chút khách khí:
“Vụ Triệu Ngọc Vinh buôn b/án con gái, làm sao cậu biết được? Khai thật!”
Hóa ra bà dì hôm qua tên là Triệu Ngọc Vinh.
Tôi cười nhạt:
“Anh đã xem bản ghi livestream chưa? Tôi bói ra đấy, chẳng lẽ còn được tận mắt thấy?”
Tôi không khách sáo, tôi là người báo án, chứ đâu phải tội phạm!
Tên cảnh sát trẻ trừng mắt:
“Ai biết cậu có phải đồng phạm với bà ta không. Tôi thấy livestream bói toán bây giờ toàn l/ừa đ/ảo, giả thần giả q/uỷ!”
Tôi ngoáy tai:
“Anh có bằng chứng tôi là đồng phạm không?”
Hắn nghẹn họng.
Tôi nói tiếp:
“Không có đúng không? Vậy gọi tôi tới làm biên bản thì cũng nên có thái độ cho đúng. Tôi đoán nhé, ban đầu các anh cũng tin bà ta có con gái mất tích nên ra tay giúp đỡ, ai dè bà ta là diễn viên chính tự biên tự diễn, khiến các anh quê quá nên giờ quay sang trút gi/ận lên tôi?”
“Tức cũng đúng thôi, nhưng lôi tôi ra trút là sai đấy nhé.”