Nghĩ vậy, hắn lại nặn ra một kế bẩn.

 

Hôm đó là buổi tối trước ngày thi thử lớp 12, Nghiêm Tư Minh đang ngồi tự học trong lớp. Ghế bên cạnh vẫn trống trơn — bạn cùng bàn của anh lại biến đâu không biết.

 

Như thường lệ, anh lắc đầu khi thấy ghế trống, rồi lật sang một quyển tài liệu ôn tập khác.

 

Bỗng nhiên có người từ cửa sau lén lút chui vào lớp, vỗ nhẹ vai anh.

 

Nghiêm Tư Minh quay đầu lại, nhận ra đó là một trong những “chiến hữu” của Tiêu Lục lớp bên.

 

Tên kia ngồi xuống ghế Tiêu Lục, rút điện thoại ra, cho anh xem một đoạn video.

 

Trong video — người chính là Tiêu Lục.

 

Dường như đang ở trong một quán bar, dù không có tiếng vẫn thấy rõ sự hỗn lo/ạn. Tiêu Lục ngồi ở quầy bar, bị mấy gã trông như đầu gấu bao vây, tay ai cũng cầm chai rư/ợu, không rõ để uống hay để đ/ập đầu người ta.

 

Người đưa tin giấu điện thoại đi, nói:

“Anh Lục gặp chuyện rồi, đang ở quán bar sau trường. Anh là bạn cùng bàn của anh ấy, không thể thấy c.h.ế.t mà không c/ứu đúng không?”

 

Nghiêm Tư Minh nhíu mày:

“Tôi đâu thân với cậu ta, ngày nào chẳng thấy cậu kè kè theo hắn, sao không tự đi?”

 

Tên đó nhún vai, đứng dậy rút lui:

“Thầy chủ nhiệm của bọn tôi đang ngồi trong lớp, tôi lẻn ra đây đã là liều mạng rồi. Cứ xem xét mà hành động đi, c/ứu hay không tùy cậu. Cùng lắm hôm nay để anh Lục bò ra khỏi quán là xong.”

 

Nói xong, hắn chuồn ra khỏi lớp, trốn vào nhà vệ sinh gọi điện cho Tiêu Lục.

 

Tiêu Lục vừa nghe máy đã hỏi ngay:

“Hắn ra chưa?”

 

“Chưa, tao thấy hắn không muốn đi lắm.” Người bạn trả lời thật, rồi thắc mắc:

“Không hiểu sao mày cứ phải gây sự với hắn suốt ngày thế? Người ta có làm gì mày đâu? Mày không thấy cách hành xử này quá trẻ con à?”

 

“Cút! Trẻ con cái con khỉ! Mày thì biết cái gì!”

 

“Được rồi được rồi, tao không hiểu.” Người bạn cười hì hì, nói tiếp:

“Mày vừa hôn người ta, giờ lại còn bày trò lừa người ta ra quán bar, nếu không phải biết rõ hắn là con trai, tao còn tưởng mày đang… mưu đồ bất chính đấy.”

 

Tiêu Lục: “…”

 

Như sét đ/á/nh giữa trời quang, hắn há hốc miệng định m/ắng thì...

 

“Anh Lục, người tới rồi!” – thằng em đang cầm chai rư/ợu kéo hắn một cái.

 

Tiêu Lục vội cúp máy.

 

Nghiêm Tư Minh bước vào quán bar, lập tức thấy một gã xăm trổ hai tay đang kéo tay Tiêu Lục, còn hắn thì cứng cổ đứng đờ ra, mặt mũi khó coi.

 

Anh nhanh chóng bước đến, không nói không rằng chắn trước mặt Tiêu Lục, lạnh nhạt hỏi gã xăm trổ:

“Các người định làm gì?”

 

Tên kia lập tức diễn theo kịch bản đã chuẩn bị trước:

“Thằng này chọc gi/ận tụi tao, hôm nay phải giải quyết theo luật. Mày đừng xen vào!”

 

Nghiêm Tư Minh lườm hắn một cái, hỏi:

“Bao nhiêu tiền?”

 

Gã vỗ chai rư/ợu lên tay, nói:

“Không cần tiền. Một là nó quỳ xin lỗi, hai là uống hết chai này, coi như xong chuyện. Tự chọn đi.”

 

Tiêu Lục đứng phía sau, cúi đầu, không biết đang nghĩ gì. Đến lượt diễn, hắn lại ngơ ra, chẳng nhớ nổi lời thoại nào đã chuẩn bị trước đó.

 

Nghiêm Tư Minh nhìn sang, thấy hắn ngẩn tò te, bèn lặng lẽ cầm lấy chai rư/ợu từ tay tên xăm trổ:

“Tôi uống thay cậu ta.”

 

6

 

Ban đầu tưởng phải diễn một vở kịch hoành tráng, không ngờ đối phương lại dễ dắt mũi đến vậy, khiến đám diễn viên quần chúng cũng hơi ngẩn ra.

 

Gã xăm vặn nắp chai, đưa cho Nghiêm Tư Minh, lén nhìn sang Tiêu Lục.

Chỉ thấy ánh mắt ông chủ nhà mình dán ch/ặt lên người đối phương, mà mỗi lần Nghiêm Tư Minh uống một ngụm, sắc mặt hắn lại tối thêm một phần.

 

Không đúng kịch bản rồi!

 

Gã xăm trổ đột nhiên linh cảm cái nồi cuối cùng hứng hậu quả sẽ úp lên đầu mình.

 

“Hôm nay tha cho chúng mày.” – thấy chai sắp cạn, hắn vội vã ra hiệu rút quân.

 

Chờ đám người đi hết, Nghiêm Tư Minh mới đặt mạnh chai rỗng xuống quầy bar, chống tay lên ghế, vén tay áo lau vết rư/ợu trên miệng.

 

Đó là chai vodka 500ml, nồng độ không quá cao, trước khi uống đã được đổ bớt và pha loãng đi một nửa.

 

Theo lời gã xăm, trừ mấy người tửu lượng siêu tệ như Tiêu Lục thì người thường uống chắc không đến nỗi gục ngã.

 

Nhưng Nghiêm Tư Minh đúng là uống xong thì hết đi nổi luôn. Anh nằm vật ra bàn một lúc lâu, mới lật mặt sang Tiêu Lục, mắt mờ mịt:

 

“Làm phiền cậu đưa tôi về được không?”

 

Tiêu Lục nhìn anh đầy phức tạp, cúi xuống đỡ người dậy, cằn nhằn:

“Tửu lượng như con gà còn bày đặt ra vẻ!”

 

Nghiêm Tư Minh không phản bác, chỉ dựa vào vai hắn, mùi rư/ợu nóng bốc cả lên cổ.

 

Tiêu Lục nuốt nước bọt, lầm lũi cõng người về theo chỉ dẫn.

 

Càng đi càng thấy đường vắng, cuối cùng tới một khu tập thể cũ kỹ, đèn đường cũng không có, cả ngõ tối om.

 

Nghiêm Tư Minh cố đứng thẳng, giọng khẽ khàng:

“Đường phía trong khó đi, cậu cứ về đi.”

 

Tiêu Lục hất tay anh trở lại, quát khẽ:

“C/âm mồm! Với cái bộ dạng này, định lết về hay chờ con ch.ó vàng đầu ngõ cõng mày về?”

 

Nghiêm Tư Minh bật cười khe khẽ, không cãi.

 

Cả hai lảo đảo vào trong, leo lên đến tầng ba.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa hoa sương gió

Chương 13
Nhà giam Dịch Đình lại có thêm một phạm nhân mới. Nghe nói người này phạm tội mưu phản. Cai ngục trưởng bảo ta xách dụng cụ tra tấn vào, "hầu hạ" y thêm một trận cho ra trò. Vừa bước vào đại lao, ta đã không chút khách khí, tung mạnh một cú đá vào thân thể bê bết máu của người kia: "Đã vào đến nơi này rồi thì đừng hòng sống những ngày dễ chịu." Người đó khẽ rên lên một tiếng. Rồi chậm rãi quay đầu nhìn về phía ta. Khi nhìn rõ khuôn mặt ấy, tim ta như ngừng đập. Đó là gương mặt mà suốt đời này ta cũng không thể quên. Tiêu Bắc Tề. Vị Nhiếp Chính Vương từng một tay che trời, giết người không chớp mắt. Nhưng cũng chính là người duy nhất đã cứu đệ đệ ta trên chiến trường năm ấy. Là người đã cho ta một nơi nương thân, giúp ta có chỗ đứng trong cuộc đời này.
159
8 Da Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.73 K