Chị gái tôi: 【Thiếu chút nữa là tròn triệu fan, cố lên nào.】

 

Không phải tôi không muốn cố, lúc 500k fan tôi đã hỏi phúc lợi triệu follow mọi người muốn gì, ai ngờ mục “nhảy vũ đạo nhóm nữ” lại đứng đầu bình chọn?

 

Bây giờ tôi chính là con rùa rút đầu trong vỏ, là con đà điểu ch/ôn mình dưới cát.

 

Chỉ cần tôi không nhìn, mọi người cũng sẽ quên nó đi...

 

...nhỉ.

 

Chị gái tôi: 【(chuyển khoản)】

 

Thần Tinh: 【(đã nhận tiền)】

 

Chị gái tôi: 【(ảnh mèo lườm)】

 

Tôi: “Tối nay em có thể livestream trong ký túc được không?”

 

Cố Tri Viễn: “Được.”

 

05

 

Tối đó, vừa mở livestream, phòng stream đã lập tức ngập tràn người vào hóng.

 

【Nam streamer đêm khuya đột ngột lên sóng?】

 

【Vừa lên K站 đã nhận được thông báo livestream từ vợ, lao đến ngay lập tức.】

 

【Ông già đây tính nhẩm một cái, cuối tháng rồi, có người phải lên sóng thôi.】

 

【Vợ hôm nay có hát không?】

 

【Vừa về đến phòng đã nhận được thông báo sao băng livestream, hạnh phúc quá!】

 

Tôi: “Hôm nay nên làm gì nhỉ?”

 

Một năm trước, lần đầu tiên tôi đăng ảnh mẫu chân với bộ váy ôm sát và đôi tất dài qua gối, chỉ sau ba ngày, bộ đó leo lên top 3 doanh số.

 

Khi mọi người biết người mẫu không phải con gái, mà là em trai của triệu follower hot streamer “Lạc Nguyệt Lượng”, doanh số lại càng tăng vọt. Fan kêu gọi tôi lập tài khoản livestream riêng, thế là kênh này ra đời.

 

Trên kênh, ngoài việc thử đồ cho mọi người xem, tôi còn chơi game và trò chuyện cùng fan.

 

Ban đầu tôi chỉ định chơi cho vui và hoàn thành nhiệm vụ của bà chị, nhưng dần dần qua những lần tương tác, tôi và fan thân thiết như người nhà.

 

Livestream không chỉ là công việc, mà còn là phương pháp chữa lành của tôi. Mỗi lần lên sóng, tôi như được gặp gỡ bạn bè.

 

【Sao cũng được.】

 

【Hát đi.】

 

【Chơi game đi.】

 

【Sao băng sắp cán mốc triệu fan rồi, đừng quên nhảy vũ đạo nhóm nữ đấy nhé.】

 

【Hình như có ai bên cạnh thì phải?】

 

Mắt hơi cận, tôi phải ghé sát màn hình để đọc comment.

 

Mi mắt tôi đầy đặn, khẽ phủ lên nhãn cầu, mềm mại như cánh hoa. Mỗi lần chớp mắt, hàng mi dài và dày như quạt nhỏ nhẹ nhàng rung động, lấp lánh ánh vàng nhạt, vừa ngây thơ vừa gợi cảm.

 

Tôi: “…Tôi chưa quên vụ nhảy đâu.

 

“Mấy người mắt tinh thật, bên cạnh tôi là bạn cùng phòng mới.”

 

【Chúc mừng Sao Băng 20 tuổi đã all-in tậu luôn bạn cùng phòng.】

 

【Cái gì? Vợ tôi có bạn cùng phòng rồi à?】

 

【Đẹp trai không? Cao không? Người vùng nào? Nhà mấy người, mấy căn nhà, mấy mẫu đất, mấy con bò?】

 

【Haha, chị em phía trên sốt ruột gh/ê.】

 

Tôi: “Bình tĩnh nào, 20 tuổi, full tiền mặt, tất cả nhờ trường cấp.”

 

“Đẹp trai, cao, là nam thần trường tôi đấy.”

 

Nói x/ấu sau lưng khác hẳn khen trực tiếp, tôi chăm chăm vào màn hình, không dám quay đầu nhìn biểu cảm của Cố Tri Viễn.

 

【Sao Băng đỏ mặt rồi kìa.】

 

【Có thể phỏng vấn cảm giác khi được Sao Băng khen không?】

 

Để không bị lên hình, Cố Tri Viễn ngồi ngay bên cạnh tôi.

 

Tôi dùng chân đ/á nhẹ cậu ấy: “Hỏi anh đấy, cảm giác thế nào?”

 

Cố Tri Viễn: “Rất vinh hạnh.”

 

【Giọng nói này, tôi mang th/ai rồi.】

 

【Tôi tin rồi, đúng là vừa cao vừa đẹp trai.】

 

【Cảm ơn Sao Băng đã tìm lại chồng tôi.】

 

Không để ý đến bình luận nghịch ngợm, tôi nói: “Hôm nay chơi game đi.”

 

Tôi: “Anh Cố, anh có chơi PUBG không?”

 

Cố Tri Viễn: “Có.”

 

Là học bá ngành máy tính thì “có” là khiêm tốn đấy. Ngay ván đầu tiên, nhờ anh dẫn dắt, tôi bay màu nhẹ nhàng luôn.

 

Đẹp trai thật! Nếu tôi là con gái chắc tôi đổ anh ấy từ lâu rồi.

 

Người ta ai mà chẳng thích một chàng trai tràn đầy sức sống.

 

Cảnh game hấp dẫn khiến bình luận sôi nổi, mọi người nhao nhao đòi chơi thêm ván nữa.

 

Ván mới bắt đầu, số người sống: 100/100.

 

“Nhảy G cảng.”

 

Teammate mới ghép vào tự tin, vừa vào game đã bật mic chỉ đạo.

 

【?】

 

【Cái thái độ gì đây?】

 

【Gh/ét nhất kiểu teammate tự cho mình là đúng.】

 

Thấy bình luận bức xúc, tôi an ủi: “Không sao đâu, chắc người ta kỹ năng tốt, tính thẳng thắn thôi. Mọi người tập trung chơi game nhé, đừng gi/ận.”

 

Cố Tri Viễn nghiêng đầu nhìn tôi, tôi dưới bàn đ/á nhẹ đầu gối vào anh: “Anh cũng đừng gi/ận nha.”

 

Cố Tri Viễn: “Ừ.”

 

G cảng đông người.

 

Vừa đáp xuống, teammate đã lo loot đồ phía trước. Tôi biết thân biết phận, bám sau đội hình, không hiểu sao anh Cố lại chậm rãi đi sau tôi.

 

Cảm giác an toàn ngập tràn.

 

“Anh Cố bảo vệ em nhé.” Tôi dần quen miệng sai bảo nam thần khoa CNTT.

 

Cố Tri Viễn: “Ừ.”

 

Cạnh tranh ở G cảng rất căng thẳng.

 

Bỗng trong tai nghe vang lên loạt đạn. Chúng tôi rõ ràng đã bị team khác mai phục.

 

Tên teammate chỉ huy lúc nãy bị tập kích, chui sau bức tường tránh đạn.

 

Cố Tri Viễn điềm tĩnh bật mic nội bộ: “Căn nhà phía trước, hướng hai giờ, trốn kỹ vào.”

 

Lúc này mà lộ diện là c.h.ế.t chắc, tôi nghe lời, nhanh chóng tìm chỗ nấp.

 

Ngay sau đó thấy anh Cố lén lút trườn ra, ném l.ự.u đ.ạ.n khói để làm nhiễu đối phương, nhanh chóng x/ác định vị trí kẻ địch rồi hạ gục gọn gàng.

 

Một loạt thao tác mượt mà khiến địch gục ngay lập tức.

 

Tôi không tiếc lời khen, hóa thành máy khen: “Wow, anh Cố của em đẹp trai quá, đỉnh thật.”

 

Cố Tri Viễn khẽ nhếch môi cười.

 

Màn trình diễn đỉnh cao thu hút sự chú ý của cô gái cuối cùng trong đội.

 

Cô gái này từ nãy toàn bám theo teammate kia, nghe cách trò chuyện có vẻ là “chị đại” dẫn bạn chơi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 10 năm vây hãm Chương 10
9 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngừng che ô cho người, tôi tự mình tỏa sáng

Chương 9
Ngày tôi chuyển nhà liên tỉnh, mưa trút xuống tầm tã. Tôi đứng bên vệ đường canh giữ hơn chục thùng giấy, nhưng bạn trai lại lái thẳng xe tải đi mất. Giọng anh ta trong điện thoại đầy vẻ bực bội: "Tầng hầm Nian Nian thuê bị dột, chẳng lẽ anh lại trơ mắt nhìn đồ đạc của một cô gái nhỏ như cô ấy ngâm nước hết sao?" "Em tìm cửa hàng tiện lợi nào trú tạm đi, đợi mưa nhỏ rồi tự gọi xe khác." Điện thoại bị hở âm, giọng Su Nian vang lên đầy vô tội: "Đồ đạc của chị ấy nhiều thế kia, chắc chắn là có cách tự chuyển thôi, không như em chỉ biết trông cậy vào anh." Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ vừa khóc vừa dầm mưa chuyển hết đống đồ, rồi chờ anh ta quay lại giải thích. Nhưng hôm nay, nhìn những thùng giấy bị nước mưa làm cho bở nát, tôi bỗng chốc tỉnh ngộ. Tôi không trú mưa, mà quay người gọi thợ thu mua đồ cũ, bán sạch đống hành lý vốn định mang về căn nhà tân hôn đó như phế liệu. Sau đó, tôi gọi điện xác nhận lệnh điều chuyển đến trụ sở nước ngoài mà vì muốn chiều lòng anh ta, tôi vừa mới từ chối. Kể từ đó, dù mưa giông bão tố hay trời quang mây tạnh, tôi chỉ che ô cho chính mình.
0