Ăn gì?

 

Sao hắn biết ta vừa ăn bánh hạt óc ch.ó trước khi đến?

 

Hắn l.i.ế.m lấy chút bánh còn vương trên môi ta.

 

Ta vùng vẫy: 'Không cho ăn! Đói thì cứ c.h.ế.t đói đi... Ưm...'

 

Không cho mà vẫn ăn, vậy ngươi còn hỏi ta làm gì!

 

Ánh đèn nến đỏ rực trong phòng, Tiêu Sách c.ắ.n lên dái tai ta.

 

'Thám hoa lang, ngươi có phục chưa?'

 

Ta nghiến răng nghiến lợi, siết ch/ặt nắm đ/ấm: 'Thần chưa phục...'

 

Rồi, lại bị làm thêm lần nữa.

 

Ta nằm trong chăn, khóc nức nở nhưng vẫn cứng đầu: 'Thần kiên quyết không phục!'

 

Rồi lại bị làm thêm lần nữa.

 

Ta: '... Thần phục rồi.'

 

Khốn kiếp... Tên đàn ông lắm mưu nhiều kế!

 

Khi người trên thân ta cuối cùng cũng dừng lại, ta cố gắng bò xuống giường.

 

Trong ánh nến lay động, ta r/un r/ẩy cầm lấy cây bút, viết vào cuốn sổ nhỏ giấu trong ngựk:

 

Tiêu Sách lạm dụng thần tử, công đức (trừ) -10000.

 

Chữ số cuối cùng còn chưa viết xong, Tiêu Sách đã từ phía sau vòng tay ôm lấy thắt lưng ta, hơi thở nóng ấm phả vào tai.

 

'Thám hoa lang, ngươi định chạy đi đâu?'

 

Và rồi, ta lại bị kéo về giường, cả người lẫn chăn bị cuốn lại.

 

Chỉ còn một cánh tay bướng bỉnh thò ra khỏi màn, r/un r/ẩy chống cự một cách bất lực, vừa nghẹn ngào vừa oán h/ận thốt lên:

 

'Tiêu Sách, ngươi đúng là cẩu hoàng đế mà.'

 

7///

 

Sau một đêm, Tiêu Sách có vẻ vô cùng hài lòng.

 

Còn ta thì bực bội đến mức chui tọt vào trong chăn, mặc kệ hắn kéo thế nào cũng không chịu ra.

 

Tiêu Sách không còn cách nào khác, đành phải dịu giọng an ủi.

 

Tuy nhiên, ta lại cho rằng đó chỉ là những lời sáo rỗng của kẻ đã no đủ rồi thì tiện miệng nói ra:

 

'Trẫm lạm dụng thần tử, là trẫm sai.'

 

'Trẫm có thể để ngươi đưa ra một yêu cầu, muốn gì cũng được.'

 

Ta ôm lấy mông, rên rỉ thò đầu ra khỏi chăn: 'Muốn gì cũng được?'

 

Tiêu Sách cầm một quyển tấu chương, đáp hờ hững: 'Được.'

 

Ta trầm ngâm một lúc, cân nhắc rồi lên tiếng:

 

'Vậy thì, hoàng đế nên truyền ngôi. Năm nay đến lượt nhà ta rồi. Thái Thượng Hoàng, không phải, Hoàng phụ, người thấy thế nào?'

 

Tiêu Sách: '?'

 

Hắn lập tức ném tấu chương vào mặt ta.

 

'Lục Trạch An, ngươi không thể nghĩ ra điều gì thực tế hơn sao?'

 

Cái gì gọi là thực tế?

 

Muốn làm hoàng đế lại không thực tế à?

 

Tiêu Sách thở dài, quyết định đưa ra một ví dụ.

 

'Ví như… Bộ Lại…'

 

Ta vui mừng quỳ xuống ngay lập tức.

 

'Thần tạ ơn Hoàng thượng đã ban cho thần chức Thượng thư bộ Hộ.'

 

Quân t.ử nhất ngôn, tứ mã nan truy.

 

Cuối cùng Tiêu Sách cũng không chịu nổi mà quát lên:

 

'Lục Trạch An, ngươi đúng là đồ đầu đất!'

 

8///

 

Tiêu Sách đích thân dẫn ta đến thỉnh an Thái hậu.

 

Thái hậu nhìn chúng ta, nụ cười rạng rỡ.

 

'Hai đứa từ nhỏ lớn lên bên nhau, vốn nên thân thiết như vậy.'

 

Tiêu Sách cười nhạt: 'Phải, mẫu hậu.'

 

Đợi khi Tiêu Sách rời đi, Thái hậu giữ ta lại một mình, dò hỏi về tình trạng của Tiêu Sách: 'Hoàng thượng có thể… đứng dậy được không?'

 

Ta xoa xoa đôi chân đ/au nhức, nghiến răng nghiến lợi đáp:

 

'Đứng, rất đứng ạ.'

 

'Thần nhìn rõ ràng, Hoàng thượng đêm qua quả thật đứng cả đêm.'

 

Thái hậu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

'Vậy thì ai gia có thể an tâm rồi, ngươi lui xuống đi.'

 

Ta lảo đảo rời đi, chân còn run lẩy bẩy, vừa đi vừa rên rỉ:

 

'Vâng, thần xin cáo lui.'

 

Vừa bước ra khỏi cung Thái hậu, đã đến giờ lâm triều.

 

Quá đông người, một đồng liêu khẽ chọc vào ta: 'Ngươi không thấy hôm nay Hoàng thượng có vẻ tinh thần phơi phới à?'

 

Ta đáp lại một cách uể oải: '… Ồ? Vậy sao?'

 

Người đồng liêu thân thiết với ta không nhận ra sự bất thường, tiếp tục:

 

'Ngươi không nghe à? Dù hôm qua Hoàng thượng không cưới tiểu thư nhà các ngươi, nhưng cung nhân đồn rằng đêm qua Hoàng thượng đã ân sủng một cung nữ. Ngươi biết điều đó có nghĩa gì không?'

 

Ta lơ đãng hỏi lại: 'Có nghĩa là gì?'

 

Người đồng liêu đột nhiên phấn khích, khiến mọi người xung quanh đều ngoái lại nhìn.

 

'Có nghĩa là Hoàng thượng cuối cùng đã khai ngộ rồi, triều đình chúng ta sắp có người nối dõi!'

 

Ta lạnh lùng đáp: 'Chưa chắc.'

 

Rồi vô cùng tà/n nh/ẫn c/ắt đ/ứt mơ tưởng của đồng liêu: 'Có khi, cung nữ đó… không thể sinh con.'

 

9///

 

Về đến nhà, ta càng nghĩ càng tức gi/ận vì bị tên cẩu Tiêu Sách này lấn lướt.

 

Thế là ta tìm đến nhị ca, người luôn đồng lòng với ta, để phân bua lý lẽ.

 

'Nhị ca, nếu đệ bị người khác 'làm nh/ục', huynh sẽ làm gì?'

 

Nhị ca đang vung búa nện mạnh xuống đất, rồi bất ngờ rút ra một thanh ki/ếm sắc bén tuyệt đẹp.

 

'Tam đệ, nhìn xem, huynh vừa mới có được thanh ki/ếm tốt này…'

 

Ta đành phải hét lên lần nữa: 'Nhị ca, đệ bị người ta 'làm nh/ục' rồi!'

 

Nhị ca cuối cùng cũng phản ứng, lập tức gi/ận dữ.

 

'Ai dám ức h.i.ế.p tam đệ của ta? Ta sẽ…'

 

Ta lập tức cảm thấy vững dạ, liền nói ngay:

 

'Chính là tên khốn Tiêu Sách!'

 

Nhị ca bỗng nhiên bình tĩnh lại, giọng nói chùng xuống: 'Tam đệ à… nhị ca thấy chuyện này có lẽ có thể nhịn một chút.'

 

Nhịn? Sao lại có thể nhịn?

 

Ta nhìn nhị ca đầy thắc mắc, hắn lập tức lảng tránh ánh mắt của ta.

 

'Sáng nay, Hoàng thượng phái người tặng huynh thanh ki/ếm này, nhị ca nghĩ có lẽ, giữa các ngươi có chút hiểu lầm thôi.'

 

Hiểu lầm sao…

 

Chuyện này thì có gì mà hiểu lầm chứ?

 

Đệ đã bị hắn 'làm nh/ục' rồi!

 

Không cam tâm, ta tiếp tục đi tìm đại ca.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
2 Shipper Kinh Dị Chương 8
6 10 năm vây hãm Chương 10
8 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ai đang ngồi trên ghế sô pha

Chương 12
Trước khi đi du học, vì lo cho sự an toàn của tôi, bố đã lắp camera ở mọi căn phòng trong nhà. Hai tuần đầu mọi thứ vẫn bình thường, thỉnh thoảng bố nhắn tin nhắc tôi đóng cửa sổ, đừng thức khuya. Tuần thứ ba, nửa đêm tôi dậy uống nước thì điện thoại hiện lên một tin nhắn WeChat của bố: "Người ngồi trên ghế sofa phòng khách lúc nãy là ai thế?" Tôi bảo không có ai cả, bố liền gửi sang một tấm ảnh chụp màn hình từ camera giám sát. Trên ghế sofa quả nhiên có một người đang ngồi, quay lưng về phía ống kính, mặc bộ đồ ngủ của tôi. Tôi rùng mình chạy ra phòng khách, nhưng chẳng có ai cả. Tôi yêu cầu bố gửi video xem lại, trong hình ảnh, sau khi tôi đi vào bếp, người đó đứng dậy khỏi ghế sofa rồi đi theo sau tôi vào bếp. Thế nhưng từ đầu đến cuối, trong bếp chỉ có một mình tôi. Đêm đó tôi định đi khách sạn ở, bố bảo đừng hoảng, bố đã điều chỉnh góc camera từ xa để soi rõ mọi góc chết. Hôm sau bố gọi điện cho tôi, giọng nói có vẻ không ổn: "Hôm nay con dậy lúc mấy giờ?" "Tám giờ ạ." "Không đúng," bố ngập ngừng rất lâu, "Con đã ra khỏi phòng ngủ một lần vào lúc bảy giờ rồi."
Kinh dị
Kinh dị
2