Hỏa Diễm U Lan

Chương 6

10/02/2026 12:09

Văn Thời Yến im lặng rất lâu, một lúc sau mới trầm thấp "ừ" một tiếng.

"Tôi biết rồi."

Tôi thấy hơi nóng, mồ hôi trên người tuôn ra không ngớt, bèn áp mặt vào cổ hắn để hạ nhiệt.

"Anh đừng gi/ận tôi nữa nhé."

"Không có."

"Tôi không phải là đồ đáng gh/ét."

"Ừ, cậu không phải."

Tôi nóng đến mức thần trí không rõ, bị bản năng sai khiến hôn lên dái tai hắn, li /ếm nhẹ lên vết s/ẹo do chính mình cắn ra năm xưa.

"Văn Thời Yến, hình như tôi hơi thích anh rồi."

Người dưới thân bỗng nhiên rùng mình một cái.

"Cậu đang sốt à?"

Dứt lời, một luồng hương hoa lan nồng đậm mê người từ da thịt tôi bùng n/ổ, nhanh chóng bao bọc lấy cả hai chúng tôi.

Văn Thời Yến hoàn toàn cứng đờ.

"Tô Khải Thần, cậu..."

Năm mười tám tuổi, không hề có điềm báo trước, tôi đón nhận kỳ phát tình đầu tiên trong đời.

8

Tin tức tố Omega thơm ngọt câu dẫn những Alpha đi ngang qua gần đó.

Khu vực này trị an vốn dĩ không tốt, Văn Thời Yến không dám thả tôi ra vào lúc dầu sôi lửa bỏng này.

Hắn cõng tôi chạy như đi/ên một mạch về khu tập thể, nhanh chóng đóng ch/ặt cửa sổ.

Tôi nằm ngửa trên đệm, choáng váng như đang trôi nổi giữa những đám mây, trần nhà không ngừng chao đảo.

Giọng nói của Văn Thời Yến gấp gáp hơn bình thường rất nhiều, dặn dò em trai hắn:

"Cầm hết tiền trong nhà đi, đi m/ua th/uốc ức chế, m/ua được bao nhiêu thì m/ua bấy nhiêu, nhanh lên!"

Em trai chạy đi rồi, hắn lại đi về phía tôi, dùng một chiếc khăn mặt mát lạnh lau mồ hôi giúp tôi.

"Nhịn một chút, Thời Triều sẽ rất nhanh..."

Những lời sau đó nghẹn lại trong cổ họng.

Tôi gi/ật lấy khăn mặt ném đi, vùi đầu vào trước ng/ực hắn.

"Bảo nó quay lại đi, đừng lãng phí tiền."

Tôi khó chịu vô cùng, nhưng vẫn nhớ là Văn Thời Yến rất nghèo, không muốn khiến hắn đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương.

Tôi ngước mắt lên, cơn sốt sinh lý kí/ch th/ích khiến mắt tôi ngập nước.

"Văn Thời Yến, anh giúp tôi đi."

Bắt đầu từ đây, ký ức về sau quá hỗn lo/ạn, cũng quá đ/au đớn.

Tôi chỉ nhớ Văn Thời Yến không hề tình nguyện.

Hắn liên tục đẩy tôi ra, nhưng tôi lại không ngừng quấn lấy.

Chưa từng có Omega nào lại đi cưỡng ép Alpha, tôi là người đầu tiên.

Thảo nào những tên Alpha đó đều không thích Omega nam.

Không đủ mềm mại, không đủ ngoan ngoãn, tôi quả thực giống như một con chó hoang phát đi/ên, đi/ên cuồ/ng cư/ớp đoạt tin tức tố của Văn Thời Yến.

Hắn bị tôi chọc gi/ận, mùi khói sú/ng quanh người ngày càng nồng nặc, như một ngọn lửa dữ dội sắp th/iêu rụi tôi thành tro tàn.

Tin tức tố của hắn quá kịch liệt, hít vào trong phổi, sộc lên khiến lục phủ ngũ tạng đ/au nhức.

Nhưng mà, tôi thích.

Nhiều năm sau đó, tôi quấn lấy hắn, cánh tay càng siết càng ch/ặt.

Vẫn cảm nhận được khoái cảm ch*t người từ trong sự đ/au đớn cận kề cái ch*t này.

Tiếc là sau khi trời sáng, giấc mộng đẹp này liền tan vỡ.

9

Khi tôi tỉnh lại, ga trải giường bên cạnh đã lạnh ngắt.

Giống như mấy năm trước, tôi ép buộc Văn Thời Yến đ/á/nh dấu mình, mặc dù hắn c/ứu tôi, nhưng cũng càng thêm chán gh/ét tôi.

Văn Thời Yến áo mũ chỉnh tề đứng cách đó vài mét, ngay cả đến gần tôi cũng không muốn, sắc mặt khó coi ra lệnh.

"Tôi đã gọi cho bác sĩ đi theo đoàn, lát nữa sẽ qua xóa đ/á/nh dấu cho em."

Tôi sờ sờ vết răng sưng tấy đ/au nhức sau gáy, tê dại nói: "Ồ."

Hắn chỉ chạm vào tôi hai lần, lần nào xong chuyện cũng phải xóa sạch sẽ tin tức tố còn lưu lại trên người tôi.

Chỉ sợ lỡ tạo ra một đứa bé thật, hắn sẽ càng phải dây dưa không dứt với tôi.

Sao cũng được.

Dù gì tôi và hắn tin tức tố cũng không hợp, thứ này giữ lại tôi cũng thấy khó chịu.

Khi bác sĩ đến còn mang cho tôi chút đồ ăn ngon, đợi tôi ăn xong mới dùng loại th/uốc xóa rửa mới nhất được nghiên c/ứu ra.

Công thức chủ yếu là do Văn Thời Yến nghiên c/ứu, hắn quả nhiên là một thiên tài, lần xóa rửa này gần như không có chút đ/au đớn nào.

Không giống như lần năm mười tám tuổi đó, xóa một cái đ/á/nh dấu suýt chút nữa xóa bay luôn nửa cái mạng của tôi.

Thay quần áo xong xuôi, che đi những dấu vết dày đặc trên người, tôi nhìn đồng hồ, xuống lầu để hội họp với ê-kíp chương trình.

Khi đi ngang qua phòng họp, từ khe cửa truyền ra một giọng nói đầy bực dọc.

"Nhà sản xuất là ai tìm? Tỷ lệ th/uốc chỉ cần sai lệch một chút xíu cũng sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng, chẳng lẽ bọn họ không biết sao?”

"Th/uốc mới lần này không những không có chút hiệu quả nào, ngược lại còn làm trầm trọng thêm phản ứng bài xích! Rốt cuộc là ai làm kiểm định chất lượng!"

Có thể khiến cho tảng băng như Văn Thời Yến nổi nóng lớn đến vậy cũng chẳng dễ dàng gì.

Tôi nhất thời tò mò, lén lút nhìn tr/ộm qua khe cửa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc mã tránh ra, tôi chọn bạn cùng phòng

Chương 18
Sau khi tra xong điểm thi đại học, tôi hí hửng đi tìm Trần Cảnh bàn chuyện nguyện vọng. Cuối cùng chúng tôi cũng có thể chọc thủng lớp giấy mỏng cuối cùng, đăng ký chung một trường đại học. Nhưng khi gặp mặt, hắn lại khoác vai một cô gái, cười rạng rỡ: “Giới thiệu chút, đây là bạn gái tôi, Miểu Miểu. Cô ấy đồng ý cùng tôi đăng ký học chung một thành phố rồi!” “Anh em à, chuyến du lịch tốt nghiệp trước đó chắc tôi phải thất hẹn thôi, tôi phải đi Tây Tạng với Miểu Miểu.” “Cậu không để ý chứ?” Không khí như đông cứng lại, tôi sững người tại chỗ. Chúng tôi từng nắm tay, từng hôn nhau. Tôi vẫn luôn nghĩ giữa chúng tôi là sự ngầm hiểu không cần nói ra. Vậy mà giờ đây, hắn lại nói sẽ đăng ký học chung thành phố với người khác. Tôi cố gắng nở nụ cười: “Sao lại thế được? Chúc cậu chơi vui.” Từ đó về sau, tôi không bao giờ làm phiền hắn nữa. Khi điền nguyện vọng, tôi chọn ngôi trường xa Trần Cảnh nhất.
477
2 Nhật Ký Phơi Bày Chương 13
6 Vịnh Lưu Ly Chương 32

Mới cập nhật

Xem thêm