Nhà Chu Nhiên cách quán cà phê đó khá xa, trên đường còn bị kẹt xe nên Hứa Trạch Miện là người đến trước.

Anh ta ngồi một mình bên cửa sổ, cụp mắt nhìn điện thoại, vừa lạnh lùng vừa nổi bật.

Nhìn chẳng giống một kẻ sẽ rung động vì phụ nữ, chứ đừng nói chi là ngoại tình.

Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.

Tôi đặt túi xách xuống, ngồi trước mặt anh, gọi một tách cà phê rồi cười với anh: “Em thấy anh họ Chu Nhiên của anh rất đẹp trai và hấp dẫn, chỉ là em chưa có phương thức liên lạc của ảnh, anh hẹn anh ấy giúp em nhé.”

Hứa Trạch Miện nhìn chằm chằm vào môi tôi.

Tôi vô thức chạm vào môi mình, hóa ra là có vết rá/ch nhỏ: “Em dậy muộn nên không kịp trang điểm, xin lỗi nhé.”

“Chu Nhiên thì không được, anh ta chỉ thích chơi đùa thôi.”

Tôi liếc mắt nhìn anh, nói với giọng điệu mỉa mai: “Anh thì không thích chơi đùa? Anh thì tốt lắm à?”

Hứa Trạch Miện hơi quay mặt đi, không nói thêm gì nữa: “Người nhà đều biết chúng ta sắp kết hôn, em với Chu…”

“Đủ rồi đấy! Hứa Trạch Miện, anh không thấy gh/ê tở/m hả? Anh cũng biết chúng ta sắp kết hôn? Vậy mà anh dám ngoại tình sau lưng tôi, còn anh thì sao? Anh là cái thá gì?”

Sắc mặt Hứa Trạch Miện lạnh lùng: “Anh không thích em, nhưng anh không hề làm chuyện gì có lỗi với em, sau khi nhận ra tình cảm của mình, anh đã nói thật với em, Hạ Miên, anh không muốn lừ/a dối em, cũng không muốn đôi ta dần chá/n gh/ét nhau vì cuộc hôn nhân đó.”

Vậy tôi phải cảm ơn anh vì đã nói thật với tôi nhỉ.

Cố nén cảm giác buồn nôn và quặn đ/au trong lòng, tôi gượng cười nói: “Đúng vậy, Hứa Trạch Miện, anh không bao giờ sai và tôi cũng không trách anh. Nhưng tôi thật lòng cảm thấy Chu Nhiên rất hấp dẫn, anh hẹn anh ấy đến gặp tôi được không? Nếu anh thật sự cảm thấy tôi với anh ấy không hợp nhau thì tôi sẽ nghe lời anh, anh chấm ai thì tôi quen người đó, được chứ?”

Ánh mắt Hứa Trạch Miện tối sầm lại, vẻ mặt khó đoán, nhưng cuối cùng anh ta vẫn bấm gọi cho Chu Nhiên.

Chu Nhiên vừa đến liền thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.

Hắn rất giỏi trêu hoa ghẹo nguyệt, chỉ cần xuất hiện trong đám đông, hắn chắc chắn sẽ là người cuốn hút nhất.

“Cậu với em dâu gọi tôi tới đây làm gì?” Chu Nhiên nhướng đôi mắt đào hoa và cười với tôi, dụ/c vọ/ng dường như có thể trào ra từ đôi mắt ấy.

Sắc mặt Hứa Trạch Miện vô cùng khó coi.

Anh mím môi không nói lời nào.

Chu Nhiên nhướng mày nhìn tôi, hắn khoác vai Hứa Trạch Miện, lười biếng ngồi xuống và duỗi thẳng đôi chân dài.

“Em nhờ anh ấy giới thiệu người yêu cho em, mà phù sa thì không nên chảy ruộng ngoài, vậy chẳng phải em nên chọn anh họ trước hay sao?" Tôi lấy điện thoại ra, ra hiệu cho Chu Nhiên quét mã QR của mình.

Chu Nhiên chỉ ngạc nhiên trong giây lát, sau đó nhanh chóng thích ứng với bầu không khí, hắn quét mã wechat và ghi chú thành "Em gái mưa” ngay trước mặt Hứa Trạch Miện.

“Đủ rồi, không thể là anh ta.” Hứa Trạch Miện lạnh lùng nói, c/ắt ngang cuộc trao đổi bằng mắt giữa tôi và Chu Nhiên.

Tôi cười cất điện thoại, dịu dàng nhìn anh: “Được, khi nào anh rảnh lại giới thiệu người khác cho tôi nhé.”

Nụ cười hài lòng trên mặt Chu Nhiên nhạt dần: “Đùa tôi đấy à?”

Lời này là dành cho hai người bọn tôi, nhưng hắn chỉ nhìn chằm chằm vào một mình tôi.

Tôi nghiêng đầu không nói gì, chân lại đ/á nhẹ vào ống quần của Chu Nhiên ở dưới gầm bàn.

Vành tai hắn đột nhiên đỏ ửng lên, mặt thì vẫn lạnh tanh.

Hứa Trạch Miện cau mày, cúi đầu trả lời tin nhắn, không nhận ra có gì bất thường: “Cô ấy chỉ giỡn thôi, xin lỗi anh, anh về trước đi, em ở lại nói chuyện với cô ấy.”

Chu Nhiên liếc mắt nhìn tôi, nhận được ánh mắt ra hiệu của tôi, hắn liền rời đi.

“Vậy cuối tuần sau đi, giúp tôi tìm một người đáng tin cậy.” Tôi đứng dậy bước ra khỏi cửa, không thèm nhìn anh ta nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
4 Bánh nhân thịt Chương 12
6 Áp lực cực cao Chương 13
8 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
12 Chồng chung Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm