Thỉnh thoảng, sau những buổi xã giao, Lục Tiêu trở về nhà trong trạng thái say xỉn rồi ngã phịch xuống ghế sofa.

Gò má anh hơi ửng đỏ, mắt trĩu nặng vì mệt mỏi, tóc tai rối bời, hoàn toàn khác với vẻ ngoài chỉnh tề thường ngày.

Nhưng chính vẻ lộn xộn ấy lại có một sức hút đặc biệt, giống như chú cún con buồn bã vì không được chủ yêu thương, chỉ còn biết uống rư/ợu để giải sầu vậy.

Sân vườn nhà Lục Tiêu rất rộng, nhưng lại có rất ít người qua lại.

Chỉ có một người quản gia và một cô giúp việc, ngoài ra thỉnh thoảng mới có nhân viên dọn dẹp đến.

Vậy nên ngôi nhà vốn đã rộng lớn lại càng trở nên vô cùng trống trải và hiu quạnh.

Trong những ngày sống cùng Lục Tiêu, ngoài vị chuyên gia họ Vương kia, dường như không còn ai tới nữa.

Hơn nữa, qu/an h/ệ của anh với cha mẹ dường như cũng không mấy hòa hợp.

Điều tôi lo sợ nhất… cuối cùng vẫn xảy ra.

Quá đột ngột.

Sáng sớm, tôi mơ màng tỉnh dậy, đôi bàn tay ấm áp đang ôm ch/ặt lấy eo tôi.

Tôi muốn giơ móng vuốt ra, chạm vào khuôn mặt của Lục Tiêu.

Nhưng...

Móng vuốt lông xù ấy bỗng chốc đã biến thành một bàn tay thon dài và trắng trẻo.

Tôi… đã biến lại thành người rồi?

Sự thật là vậy, lẽ ra tôi nên vui mừng mới đúng, nhưng không hiểu sao, trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác khó tả.

...Mà trước hết

Tại sao tôi lại hoàn toàn kh/ỏa th/ân thế này?!

Tôi phải nhanh chóng rời đi trước khi Lục Tiêu tỉnh dậy.

Tôi phải chạy trốn!

Nhưng cánh tay đang ôm lấy eo tôi lại đột nhiên siết ch/ặt, không sao gỡ ra nổi.

Giọng nói của Lục Tiêu vang lên làm tôi gi/ật mình:

“Đừng đi… đừng bỏ lại anh một mình…”

May mắn thay, đó chỉ là nói mớ.

Lục Tiêu từng bị tổn thương trong tình cảm sao?

Là ai đã khiến Lục Tiêu nhung nhớ không buông?

Tôi thực sự tò mò nhưng bây giờ không phải lúc để nghĩ nhiều như vậy.

Tôi... phải lập tức rời đi.

May mà sau đó Lục Tiêu đã từ từ buông lỏng tay, tôi mới có thể thoát ra khỏi vòng tay của anh.

Tôi vội vơ đại quần áo của Lục Tiêu mặc vào.

Lục Tiêu vẫn chưa tỉnh.

Kỳ lạ thật, bình thường anh ấy luôn dậy sớm hơn tôi rất nhiều.

Không được nghĩ nữa...

Tôi thậm chí còn không dám ngoái đầu lại nhìn anh thêm một lần cuối.

Tôi sợ rằng chỉ cần tôi nhìn anh thêm lần nữa… tôi sẽ không thể thuyết phục bản thân rời đi.

Con người ta luôn bị hấp dẫn bởi những điều đẹp đẽ, dù biết là không thể, vẫn cứ cố chấp đuổi theo.

Mà sự tỉnh táo trong cơn đắm chìm say mê ấy— mới là điều đ/áng s/ợ nhất.

.....

Nhà tôi có bố có mẹ và một người anh trai.

Dù ngôi nhà không lớn như nhà Lục Tiêu, nhưng luôn tràn ngập tiếng cười và ấm áp.

Sau khi trò chuyện với bố mẹ, tôi bắt đầu tìm hiểu về chuyện của Lục Tiêu qua anh trai tôi, Giang Trình.

Lục Tiêu trước giờ vẫn luôn sống một mình sao?

Tôi cố gắng che giấu sự tò mò của mình:

"Anh, anh có biết Lục Tiêu không?"

Giang Trình lười biếng dựa vào ghế sofa, lười biếng nói:

"Em hỏi cậu ta làm gì?"

"Anh chỉ cần trả lời em là có biết hay không thôi."

Giang Trình khẽ cười:

"Em vẫn chẳng thay đổi gì cả"

Sau đó tiếp tục nói:

"Anh từng nói chuyện với cậu ta..."

Giang Trình còn chưa nói hết câu, đã bị tôi ngắt lời:

"Anh với Lục Tiêu nói chuyện á?"

"Ừ, nhưng không phải như em nghĩ đâu, chỉ là nói chuyện bình thường thôi!"

“Cậu ta từng kể với anh rằng, có một người cứ trêu ghẹo, thả thính cậu ta suốt… Đến khi cậu ta thực sự rung động thì người đó lại phủi tay bỏ đi như chưa từng có chuyện gì."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con gái tôi biết rõ cốt truyện

Chương 8
Ngày tuyển chọn phu quân, thiếp lánh ánh mắt Lý Thừa Hiên, dâng lên trước mặt Vĩnh An Vương thanh bỉ thủ tượng trưng cho binh quyền: "Tiểu nữ ngưỡng mộ vương gia đã lâu." Lý Nghiên Khâu thất thê nhiều năm, lại có một nữ nhi năm tuổi được nâng niu như ngọc, khắp nơi đều khuyên thiếp hãy suy xét kỹ càng. Duy chỉ có Quận chúa Huệ Nghi trong lòng người, vừa phồng má giận dữ nhìn thiếp, vừa thầm gào thét trong tâm khảm: 【Lục Tri Dao, ngươi là vai nữ phụ độc ác, ngươi điên rồi sao? Không chọn nam chính lại đi chọn kẻ phản diện?】 【Ta khó nhọc lắm mới giúp phụ thân tránh khỏi cốt truyện, tuyệt đối không thể dính dáng đến thứ sẽ mang họa tru di tam tộc như ngươi.】 【A a a, nàng ta chẳng lẽ muốn ôm ta sao? Nữ nhân xấu xa chớ có đến gần bản quận chúa!】 Quận chúa Huệ Nghi càng tức giận, thiếp lại càng vững vàng với lựa chọn của mình. Kiếp trước, thiếp chẳng để tâm đến tiếng lòng của nàng, rốt cuộc bị Lý Thừa Hiên hãm hại đến mức gia tộc bị tịch biên tru di. Kiếp này, quyết không lặp lại vết xe đổ ấy nữa.
Cổ trang
0