Trái tim bình lặng gợn lên những con sóng nhỏ lăn tăn.
Rồi lại nhanh chóng phẳng lặng trở lại.
Bất kể lúc trước thế nào, giờ cũng đã qua một năm rồi.
Thích hay không thích, đều là chuyện cũ cả rồi.
Ngày hôm sau, lúc tôi tỉnh dậy, Lâm Khả đã đi đâu mất.
Dạo này cô ấy đang yêu đương, ngày nào cũng đi sớm về khuya.
Tôi ngáp ngắn ngáp dài vào nhà tắm đ/á/nh răng rửa mặt.
Vừa đẩy cửa ra đã đ/ập vào mắt lồng ng/ực rắn chắc của người đàn ông.
Tình huống gì đây?
Tôi hơi ngớ người.
Dụi dụi mắt, mở ra lần nữa, liền thấy Lâm Lãng đã quấn khăn tắm, mặt đen sì nhìn tôi.
"Tô Diệu Diệu, hôm qua cô quyến rũ tôi không thành, hôm nay lại tới nữa à?"
"!!!"
Khá lắm, tôi thế mà lại bắt gặp Lâm Lãng đang tắm!
"Xin lỗi, đi nhầm."
Tôi quay người định chạy.
Lâm Lãng túm ngay lấy gáy tôi: "Hết lần này đến lần khác đi nhầm, cô nghĩ tôi sẽ tin à?"
Tuy là có hơi vô lý, nhưng mà...
"Anh tắm lúc nào không tắm, cứ phải tắm vào sáng sớm thế? Tôi còn nghi ngờ anh cố tình chọn giờ này để ăn vạ tôi đấy!"
"Hừ!" Lâm Lãng tức quá hóa cười, "Tôi tắm sáng sớm chẳng phải là vì cô sao!"
"Liên quan gì đến tôi?" Tôi vô cùng khó hiểu.
Khi mở miệng lần nữa, Lâm Lãng hạ thấp giọng, ngữ khí mang theo sự nghiến răng nghiến lợi: "Đêm qua không biết là ai chui vào chăn của tôi, hại tôi cả đêm không ngủ ngon được."