Muốn Cắn Cắn Cậu Bạn Cùng Phòng

Chương 8

13/11/2024 14:18

8

Lời hứa mà Bùi Dực nói ra, anh đã thực sự thực hiện.

Tối hôm sau, cơn nghiện ngậm của tôi lại phát.

Nguyên nhân chỉ là khi Bùi Dực tắm xong đang lau tóc, có một giọt nước dính trên ngón tay anh đang cầm khăn.

Nó chảy dọc mu bàn tay vào cánh tay, cuối cùng theo áo ngắn tay chảy vào trong tay áo.

Miệng tôi lập tức không kiềm chế được mà động đậy, nước miếng tuôn ra.

Nhưng lúc này, các bạn cùng phòng đều ở đây.

Đại Tráng và những người khác đang nói chuyện gì đó, cười đùa vui vẻ.

Mặc dù Bùi Dực lạnh lùng. Nhưng thỉnh thoảng cũng tham gia vài câu.

Nếu bây giờ tôi đi ngậm ngón tay anh, sẽ làm Đại Tráng và những người khác sợ ch*t khiếp.

Ch*t ti/ệt, sau trải nghiệm thần tiên tối qua, sức chịu đựng của tôi dường như đã giảm đáng kể.

Tôi ngồi trên ghế của mình, một lúc lo lắng khó chịu, mồ hôi lạnh gần như rịn ra.

Đang định lên giường lén lút ngậm ngón tay của mình để giảm bớt sự khó chịu thì bỗng có người đứng bên cạnh.

Rồi một cánh tay đặt lên vai tôi.

Kèm theo mùi hương quen thuộc, trong lành dễ chịu.

"Đang xem phim à?"

Bùi Dực dựa vào ghế của tôi, đứng bên cạnh tôi, giọng nói nhẹ nhàng.

Tôi vừa định ngẩng đầu lên, cằm lại bị ai đó dùng đầu ngón tay khẽ gạt xuống.

Sau đó, giọng nói cố ý hạ thấp của Bùi Dực vang lên trên đỉnh đầu tôi.

"Ninh Hoài, ngậm đi.”

"Tôi che cho cậu rồi, bọn họ không nhìn thấy cậu đâu."

Thì ra anh đã tinh ý nhận ra.

Tôi vô cùng biết ơn, cúi đầu im lặng ngậm lấy đầu ngón tay anh đưa đến bên miệng.

Chàng trai vừa tắm xong, ngay cả ngón tay cũng thơm đến mức gh/ê g/ớm.

Không trách được đám con gái mê anh đến ch*t được.

Tôi hơi gấp gáp và lo lắng mút lấy, lực đạo vô tình có phần mất kiểm soát.

Trên đầu là ánh đèn sáng của ký túc xá, bên tai là tiếng ồn ào của Đại Tráng và những người khác, Bùi Dực thỉnh thoảng còn trả lời họ ngắn gọn.

Chỉ có trong thế giới nhỏ bé của tôi và anh mới có tiếng nước không ai biết.

Cảm giác lén lút kỳ lạ này khiến mồ hôi lạnh vừa rồi của tôi dần dần thay thế bằng mồ hôi nóng.

Tai còn nóng hơn, tim đ/ập dồn dập.

"Còn ổn không?"

"Ừm... ngậm thêm vài phút nữa là được rồi."

"Ừ, ngậm đi."

Bùi Dực lại đưa ngón tay cho tôi.

Mang theo sự chiều chuộng.

Khiến tôi chỉ muốn cứ thế ngậm ngón tay anh mãi cho đến già.

Khi tôi đã thỏa mãn gục xuống bàn để lấy lại tinh thần, chàng trai ấy đã rửa tay xong và quay lại.

Đại Tráng đột nhiên tò mò hỏi:

"Bùi Dực, tay cậu bị cái gì ngậm vậy, sao đỏ thế?"

Tôi lập tức căng thẳng ngồi dậy, lén nhìn qua.

Có lẽ do tôi vừa cắn hơi mạnh, đầu ngón tay của Bùi Dực quả thật có thêm một vết răng rõ ràng.

À, tôi đã cắn làm anh ấy bị thương.

Tôi áy náy dùng ánh mắt xin lỗi.

Bùi Dực không thay đổi sắc mặt, giơ tay rút một tờ giấy lau nước.

"Lúc về bị con mèo tham ăn dưới lầu ngậm mài răng một chút."

"Ồ ồ."

Đại Tráng không hỏi thêm nữa.

Tôi lại lặng lẽ bò lên bàn, mặt đỏ bừng.

Nói bậy...

Tôi đâu có tham ăn đến thế chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hôi bị ghét bỏ cũng có hào quang nhân vật chính

Chương 20
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi chân thiếu gia được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút “màu sắc” xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống “thức tỉnh pháo hôi”. Hóa ra tôi là kiểu pháo hôi bị vạn người ghét, nếu chọc vào thiên mệnh chi tử thì sẽ chết rất thảm. Để sống sót, tôi làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Có tiền cũng phải có mạng mà tiêu chứ, tôi nhanh tay thu dọn hành lý rồi chuồn mất. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: “Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?” “Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
30