Phong Quyết nắm lấy cổ tay vẫn còn đeo chiếc đồng hồ.

Chiếc đồng hồ mà hắn tặng tôi.

Hắn khó nhọc cúi xuống.

Khẽ hôn lên cổ tay ấy.

Giọng cũng nghẹn lại.

"Chỉ cần..."

"Em không gh/ét tôi..."

"Là đủ rồi."

"Tôi sẽ mãi mãi yêu em."

...

29

Đêm hôm đó.

Những dòng bình luận bỗng n/ổ tung.

【Không phải chứ? Những lời nam chính từng nói với pháo hôi... hóa ra đều là thật sao?】

【Chúng ta... suýt nữa hại ch*t nam chính rồi?】

【...666. Hóa ra người ta thật sự không muốn nhận lại gia đình, thật sự gh/ét thụ chính, thật sự cam tâm tình nguyện vừa làm chó vừa làm "tiểu tam" vì pháo hôi...】

【Chính vì pháo hôi không cần anh ấy nữa nên anh ấy mới t/ự s*t. Cốt truyện kiểu gì mà vô lý đến thế...】

【Đến nước này rồi... chúc hai người trăm năm hạnh phúc vậy.】

Sau đó.

Những dòng bình luận ấy...

Không bao giờ xuất hiện nữa.

Phong Quyết ở b/ệnh viện dưỡng b/ệnh một thời gian.

Tôi mời một bác sĩ tâm lý.

Ngày nào cũng đưa anh đi trị liệu.

Dù bây giờ mỗi ngày anh đều ôm bụng tôi, khăng khăng nói mình khỏe lắm.

Tôi vẫn ép anh phải gặp bác sĩ.

Cho đến khi chính bác sĩ nói...

Không cần tiếp tục điều trị nữa.

...

Sau khi khỏi b/ệnh.

Việc đầu tiên Phong Quyết làm...

Là ra tay xử lý Đàm Ngôn và cha ruột của hắn.

Năm đó.

Chính cha ruột hắn sai Đàm Ngôn đến bịa đặt đủ điều trước mặt tôi.

Con trai hợp pháp của ông ta ch*t rồi.

Lúc ấy mới nhớ đến đứa con riêng là Phong Quyết.

Nhưng thật ra...

Phong Quyết đã biết thân thế của mình từ lâu.

Anh không muốn làm cái gọi là người thừa kế con riêng.

Càng không muốn đưa tôi về chịu cảnh bị người khác soi mói, cằn nhằn.

Từ khi rời cô nhi viện.

Anh tay trắng lập nghiệp.

Từng bước bò lên vị trí hôm nay.

Chỉ vì...

Muốn người mình yêu không phải chịu bất cứ tủi thân nào.

...

Xuất viện xong.

Tôi và anh chuyển đến căn biệt thự trồng đầy hoa nhài.

Trước khi đi.

Anh gặp riêng Trì Thầm một lần.

"Khoảng thời gian vừa rồi... cảm ơn cậu đã chăm sóc em ấy."

Trì Thầm là người tốt.

Dù là tình địch.

Phong Quyết cũng không hề tỏ ra gay gắt.

Trì Thầm cũng không phải người nhỏ nhen.

Cậu ấy nghiêm túc xin lỗi vì khoảng thời gian trước đã diễn quá nhập tâm.

"Tấm ảnh Polaroid đó, tôi không tranh nổi với anh."

"Đến cuối cùng, người ấy cũng không thuộc về tôi."

"Nhưng anh ấy đã chọn anh."

"Tôi chấp nhận thua."

Trì Thầm mỉm cười đầy thoải mái.

"Nhớ chăm sóc anh ấy cho tốt."

"Nếu không..."

"Lần sau tôi sẽ không chỉ diễn kịch nữa đâu."

---

30

Tấm ảnh Polaroid từng bị đẩy giá lên tới ba trăm nghìn...

Sau này.

Tôi tìm thấy trong ngăn bí mật của ví Phong Quyết.

Nền đen.

Viền trắng.

Giống hệt tấm ảnh tôi từng lướt thấy trong nhà vệ sinh hai năm trước.

Đến khi biết đáp án chính x/ác.

Trong đầu tôi mới hiện lên dáng vẻ thật sự của tấm ảnh ấy.

Tôi dở khóc dở cười.

Cầm tấm ảnh chất vấn Phong Quyết.

Lần này.

Anh không né tránh nữa.

Ấp úng một lúc.

Cuối cùng cũng thừa nhận.

Khi tôi kể cho anh nghe lúc ấy mình đã suy nghĩ những gì.

Phong Quyết chỉ đưa tay day trán.

"Tôi có b/ệnh."

Đúng thật.

B/ệnh không hề nhẹ.

May mà...

Bây giờ đã khỏi rồi.

Đến khi tôi hỏi chuyện anh giả vờ phá sản.

Phong Quyết vẫn cười.

"Có lẽ là do tôi... thích bị ngược."

"Tôi thích nhìn em ngồi lên đầu tôi làm lo/ạn, kiêu căng ngang ngược."

"Không thích nhìn em giả vờ ngoan ngoãn trước mặt tôi."

"Bởi vì..."

"Nhìn em cố gắng ngụy trang trước mặt tôi..."

"Khiến tôi có cảm giác..."

"Chỉ có một mình tôi vẫn mắc kẹt trong quá khứ."

"Cho nên ngay từ lần đầu gặp lại, tôi đã nhận ra em rồi..."

"Kỳ Nguyện."

"Hôm đó..."

"Tôi đã âm thầm cầu nguyện trong lòng..."

"Mong em sớm nhớ lại tôi."

_END_

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người giúp việc

Chương 10
Bạn trai đăng bài trên vòng bạn bè mà quên chặn tôi. Anh ta đăng bức ảnh tôi đầu bù tóc rối đang dọn dẹp nhà cửa. Kèm dòng trạng thái: "Nhìn giúp việc miễn phí nhà tôi này. Ai cần dọn nhà thì 50 tệ một buổi." Bạn anh ta bình luận: "100 tệ, bảo cô ấy đến dọn cho tôi." Thế là thứ Hai, anh ta dẫn tôi đến nhà bạn tụ tập. Bọn họ uống rượu, hát hò. Còn tôi quỳ trên sàn, lau những bã cau mà họ nhổ ra. Anh ta không biết... Tôi là cô gái ốc đồng chuyển kiếp. Chỉ ở những nơi bẩn thỉu, nhếch nhác và hỗn độn, tôi mới có thể sống được. Nhưng bây giờ... Nhà anh ta không còn đủ "tiêu chuẩn" nữa. Tôi phải đổi bạn trai thôi. Tôi nhìn về phía người đàn ông đứng ở góc phòng. Lúc nãy anh ấy vừa nói mình có một căn nhà cổ... Đã ba mươi năm chưa từng được dọn dẹp. Tôi mỉm cười hỏi: "Anh có thể đưa em về nhà anh được không?"
74
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
8 BỐI Chương 9
10 MẸ NẤM Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm