"Tôi không thể nào cho cậu biết tin tức về em trai tôi đâu."
Nghe câu trả lời không chút khách khí của tôi, Bùi Ngạc giơ tay nện thẳng báng sú/ng vào mặt tôi.
Tôi bị đá/nh đến nghiêng đầu, mái tóc dài xõa xuống, khóe môi rá/ch toạc. đ/au đớn khiến tôi nheo mắt lại, nhưng miệng vẫn lười biếng hừ cười: "Bùi thiếu nóng tính thật đấy."
"Muốn biết em trai tôi ở đâu, ít nhất cũng phải nói cho tôi biết, cậu tìm nó làm gì chứ?"
"Dù sao tám năm trước, ở trong tổ chức, các người cũng đâu có giao du gì nhiều."
Bùi Ngạc cười lạnh: "Cậu lúc nào cũng bận rộn lấy lòng những kẻ trong tổ chức, thì làm sao quan tâm đến bọn tôi được?"
"Tám năm trước, tôi lọt vào mắt xanh của một gã m/ua hàng, ngày hôm sau hắn định ra tay với tôi, chính anh trai Tạ Nhĩ đã gọi tôi dậy giữa đêm, dẫn tôi chạy trốn khỏi tổ chức."
Bùi Ngạc mím môi, giọng hơi khàn: "Anh ấy đưa tôi đến chân núi, bảo tôi đi tìm cảnh sát, còn bản thân thì quay trở lại tổ chức."
"Nghĩ lại chắc là sợ anh vì bọn tôi mà bị trừng ph/ạt... Nhưng anh là con nuôi của Tống Sùng Lễ, cho dù cả hai chúng tôi đều trốn thoát, ông ta cũng đâu nỡ làm gì anh!?"
Chân phải tôi co rút bất tự nhiên, đ/au đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, không nhịn được phải đưa tay đ/è ch/ặt lấy đầu gối.
Tôi cụp mắt cười khẽ: "Hóa ra là em trai c/ứu cậu... Thảo nào, kẻ muốn m/ua cậu là một lão bi/ến th/ái, nếu cậu đi theo hắn, e là sống không nổi qua một ngày đâu."
"Em trai tôi đúng là sẵn sàng hy sinh tính mạng để c/ứu cậu, thế còn cậu thì sao, tám năm trước, tại sao cậu không giữ đúng hẹn dẫn cảnh sát quay lại?"
Tay cầm sú/ng của Bùi Ngạc run lên: "Tôi dẫn cảnh sát tìm được nơi ẩn náu của tổ chức, đáng tiếc là đến chậm một bước, mọi thứ đều trống rỗng..."
"Các người thậm chí còn đi/ên cuồ/ng đến mức ch/ôn sống tất cả những đứa trẻ bị b/ắt c/óc ở phía sau núi!"
"Anh trai Tạ Nhĩ bị các người mang đi, tám năm nay, tôi đã dùng mọi cách, nhưng chẳng thể tìm thấy bất kỳ tin tức nào về cậu ấy..."
"Tạ Nhĩ rốt cuộc đang ở đâu?! Anh ấy... còn sống không?"
Tôi dùng ngón tay đẩy họng sú/ng của hắn ra, khẽ cười: "Tất nhiên. Nó là em trai tôi, sao tôi có thể để nó xảy ra chuyện được?"
"Vậy nên, Bùi thiếu tìm em trai tôi là để báo ân sao?"
"Nếu là muốn lấy thân báo đáp, e là cậu không còn hy vọng rồi. Nhưng mà, tôi và em trai giống nhau đến thế, ngay cả người nhà cũng thường xuyên nhận nhầm."
"Hay là tôi chịu thiệt một chút, cậu đi theo tôi..."
Lông mày Bùi Ngạc nhíu ch/ặt, đáy mắt thoáng hiện lên vẻ chán gh/ét, giơ tay bóp ch/ặt cổ tôi: "C/âm miệng!"
"Tạ Nhĩ lương thiện dịu dàng, anh ấy bất chấp nguy hiểm của bản thân để đưa tôi trốn khỏi tổ chức."
"Loại người tâm địa đ/ộc á/c, làm điều á/c nhiều như anh, sao xứng đáng để so sánh với Tạ Nhĩ?!"
"Tạ Diệc, anh đã thối nát từ trong xươ/ng tủy rồi."
Hắn m/ắng những lời khó nghe, nhưng ý cười nơi khóe môi tôi lại càng đậm hơn: "Hóa ra trên đời này vẫn có người nhìn ra tôi và em trai có nhiều điểm khác biệt đến thế."
"Nhưng mà, Bùi Ngạc, làm sao cậu chắc chắn người đưa cậu rời đi ngày hôm đó là em trai, chứ không phải tôi?"
Trong lúc hắn hơi sững sờ, ngón tay nới lỏng, tôi nghiêng người ghé sát vào tai hắn: "Địa vị của tôi trong tổ chức cao hơn Tạ Nhĩ, tôi biết đường xuống núi."
"Những năm qua... cậu chưa từng nghĩ tới, có lẽ là chính tôi đã c/ứu cậu sao?"
Tôi thổi nhẹ vào vành tai hắn, Bùi Ngạc gi/ật b/ắn mình, đẩy mạnh tôi ra: "Anh? Tạ Diệc, đừng làm tôi buồn nôn!"
"Anh mới không bao giờ dẫn tôi chạy trốn! Anh chỉ biết tố cáo tôi với tổ chức thôi!"
Tôi sững người trước đôi mắt đỏ ngầu đột ngột của hắn.
Hắn nghiến răng nghiến lợi: "Tạ Diệc, đêm lửa trại tám năm trước, gã đàn ông chịu trách nhiệm canh giữ bọn tôi lười biếng nên đã uống say, đêm đó vốn dĩ tôi đã có thể chạy thoát!"
"Tôi coi anh là bạn tốt nhất, chỉ nói cho mình anh biết kế hoạch của tôi, vậy mà anh không những không giúp tôi! Thậm chí còn đi tố cáo tôi với tổ chức!"
"Anh có biết lúc tôi bị treo trên cây đá/nh đ/ập, tôi h/ận anh đến mức nào không?!"
"Tôi h/ận đến mức muốn cắn ch*t anh!"
Nói đoạn, hắn bẻ mạnh cằm tôi, nhìn chằm chằm vào tôi, đáy mắt đỏ rực, h/ận ý trào dâng.
Tôi không chút nghi ngờ, nếu như chọc gi/ận hắn thêm một câu nữa, hắn thật sự sẽ cắn tôi một phát.
Tôi không nhịn được ngả người ra sau, cố gắng né tránh những ngón tay đang kìm kẹp mình.
Hắn lại không chịu buông, thậm chí còn dùng sức hơn, hỏi tôi với vẻ gần như khoái trá:
"Tạ Diệc, khi anh phản bội tôi, khi anh dựa vào việc b/án đứng tôi để lấy lòng đám người đó! Khi anh dẫn người đến bắt tôi! Anh đã bao giờ nghĩ sẽ có ngày hôm nay, rơi vào tay tôi chưa?!"
"Loại người lòng dạ đen tối như anh, vậy mà còn mặt mũi hỏi tôi làm sao nhận ra anh sao?"
"Dù các người có giống nhau đến đâu, anh cũng không bao giờ giả làm Tạ Nhĩ được!"
Trái tim đang đ/ập nơi lồng ngựk tôi thắt lại, không nhịn được mà nhắm mắt.
Sau vài nhịp thở, tôi mới nhếch môi cười: "Hóa ra là vậy."