Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1409: Ừ? a! (1)

05/03/2025 14:38

Những tia chớp này rất nhiều, thoạt nhìn lại kinh thiên động địa. Sợ là Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể khuếch tán tu vi đi chống lại. Nhưng ở chỗ bên trong lôi ngục này, linh lực thiên địa bị c/ắt đ/ứt. Bạch Tiểu Thuần đã nhìn ra, sợ là không bao lâu nữa, khi linh lực của mình khô cạn, sẽ không có cách nào ngăn cản tia chớp đến nữa.

- Vậy phải làm sao bây giờ?

Bạch Tiểu Thuần nhăn mặt, nhíu mày. Càng nghĩ hắn càng cảm thấy ủy khuất. Cuối cùng hắn thở dài một tiếng. Hắn chỉ có thể hi vọng Đỗ Lăng Phỉ mau chóng hoàn thành nhiệm vụ, bản thân mình cũng có thể nhanh chóng rời khỏi đây.

- Bắc mạch, ta nhớ các ngươi rồi. Chờ đấy cho ta. Chờ sau khi ta trở thành B/án Thần, ta nhất định phải b/áo th/ù!

Bạch Tiểu Thuần cắn răng, hét lớn một tiếng về bốn phía xung quanh.

Nhưng tiếng gào thét này của hắn vừa phát ra, một tiếng cười nhạo từ một phía bên trong mây đen truyền ra.

- Trở thành B/án Thần? Cho dù ngươi trở thành B/án Thần, cũng không báo được th/ù.

- Ai?

Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, chợt nhìn lại. Hắn ở chỗ này ba ngày. Tuy rằng thần thức bị hạn chế, nhưng sự nhạy bén của hắn vẫn như trước. Từ trước đến nay hắn không phát hiện ra, bên cạnh mình lại còn có những người khác.

Lúc này trong sự cảnh giác, theo ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn lại, khắp nơi mây m/ù vẫn cuồn cuộn. Sau khi chậm rãi loãng ra, lộ ra nơi Bạch Tiểu Thuần đang đứng, chỗ khu vực này ước chừng hơn một trăm trượng.

Bốn phía xung quanh có sóng cấm chế d/ao động, ngăn cản tất cả mọi người ra vào. Đồng thời, có số lượng lớn tia chớp qua lại ở bên trong khu vực mười trượng, thỉnh thoảng xuyên qua nơi này. Một bóng người g/ầy gò ngồi khoanh chân ở chỗ kia!

Từ bóng dáng ấy có thể nhìn ra đó là một lão già, quần áo lam lũ, g/ầy giống như chỉ còn da bọc xươ/ng. Ngay cả khí tức cũng yếu ớt. Mỗi lần tia chớp xuyên qua bên trong thân thể hắn, thân thể của hắn đều sẽ r/un r/ẩy vài cái, nhưng thần sắc lại hoàn toàn không thay đổi. Hiển nhiên hắn bị hành hạ lâu dài. Tuy không có cách nào miễn trừ sự thống khổ của thân thể hắn, nhưng ý thức của hắn đã sớm quen thuộc với loại thống khổ khi tia chớp cắn x/é thân thể.

Lúc này hắn giơ tay phải lên. Cánh tay giống như gảy một cái. Hình như cấm chế mười trượng này cũng không có cách nào ngăn cản được ý chí của hắn. Hắn có thể dễ dàng điều khiển sương m/ù cuồn cuộn ở bốn phía xung quanh.

Theo ánh mắt Bạch Tiểu Thuần quan sát, lão già kia cũng chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt hắn lại giống như điện chớp. Bạch Tiểu Thuần chỉ liếc mắt thoáng nhìn, hai mắt lại lập tức đ/au đớn, hít vào một hơi.

- Tiểu gia hỏa, lão phu chính là B/án Thần, không phải cũng bị trấn áp tại ở đây sao? Cho nên nếu ngươi muốn thề, ta khuyên ngươi vẫn nên x/á/c định cho mình một mục tiêu cao hơn, thì thỏa đáng hơn. Ví dụ như trở thành Thiên Tôn?

Lão già nhếch miệng cười. Ở dưới những tia chớp chiếu rọi, lộ ra một hàm răng vàng. Phối hợp với ánh mắt u ám của hắn, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần run lên.

- Lão phu ở chỗ này bị trấn áp quá nhiều năm tháng. Người tới nơi đây đều bị trấn áp. Cho tới hôm nay còn dư lại cũng không có mấy người. Lại nói tiếp, đã lâu không thấy được người mới.

- Tới đây tới đây. Tiểu gia hỏa, ngươi biết khiêu vũ không? Nhảy cho lão phu xem một chút kỹ thuật đẹp mắt để giải buồn một chút. Nếu như lão phu nhìn thấy cao hứng, nói không chừng sẽ truyền cho ngươi một ít bí pháp, có thể khiến cho ngươi ở nơi này bớt nhận một ít thống khổ do Lôi Đình cắn x/é thân thể.

Trong mắt lão già lộ ra áh sáng tà dị. Hắn quan sát Bạch Tiểu Thuần từ trên xuống dưới. Tiếng cười mang theo sự uy nghiêm đ/áng s/ợ cùng q/uỷ dị.

Vừa mới bắt đầu, Bạch Tiểu Thuần bị dọa cho gi/ật mình. Lúc này hắn khôi phục lại, ý thức được người này cùng giống như mình, đều bị giam giữ ở chỗ này. Sau đó lá gan của hắn cũng lớn lên, trừng mắt.

- C/âm miệng, lão gia hỏa, Bạch gia ngươi năm đó đã từng trải qua lao ngục. Lão già phạm tội như ngươi, không biết đã bị ta thu thập bao nhiêu đâu.

Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh một tiếng, hất cằm lên.

- Ta lại thích con ngựa nhỏ quật cường giống như ngươi. Ha ha, nhớ chỗ lao ngục này, ở ba ngàn năm trước cũng từng giam giữ một con ngựa nhỏ. Đáng tiếc, chỉ một tháng, đã khóc lóc kêu than, giãy dụa ở trước mặt ta, chỉ vì để cho lão phu truyền thụ cho hắn một ít bí pháp. Ta chờ ngươi.

Lão già cười ha ha một tiếng. Hiển nhiên, Bạch Tiểu Thuần đến, khiến cho hắn cảm thấy cuộc sống thoáng cái có sắc thái.

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần lại cảm thấy muộn phiền. ánh mắt cùng tiếng cười của lão già này, lại khiến cho hắn cảm thấy chán gh/ét. Sau khi trừng mắt vài lần, hắn liền không để ý tới nữa. Hắn ngồi ở chỗ đó, suy nghĩ có thể không cần chờ Đỗ Lăng Phỉ hoàn thành nhiệm vụ. Chỉ cần Đỗ Lăng Phỉ trở về, bản thân mình nói không chừng cũng có biện pháp rời khỏi nơi này.

Thời gian trôi qua. Một lúc lâu sau, bỗng nhiên, tia chớp ở bốn phía xung quanh bên trong mây m/ù này, thoáng cái nhiều hơn. Chúng từ bốn phía xung quanh gào thét lao tới gần, giống như một trận gió bão tia chớp.

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến đổi. Trận gió bão tia chớp như vậy, mỗi ngày hắn đều phải trải qua nhiều lần. Lúc này tu vi nhất thời vận chuyển, hình thành phòng hộ trong chớp mắt. Bốn phía xung quanh có vô số tia chớp chuyển bị xuyên qua cấm chế, phát ra tiếng n/ổ lớn lao đến.

Trong lúc tu vi của Bạch Tiểu Thuần khuếch tán, toàn lực ngăn cản. Hắn nhìn vô số tia chớp ở bốn phía xung quanh này, hãi hùng khiếp vía. Bên trong những tia chớp này ẩn chứa lực hủy diệt. Một đạo không tính là gì cả. Nhưng Bạch Tiểu Thuần tính toán sơ lược, bốn phía xung quanh chí ít có hơn mười vạn đạo. Điều này khiến cho da đầu hắn tê dại.

Chẳng những là hắn ở đây nhận lực của tia chớp, lão già ở bên cạnh cũng như vậy. Ở trong những tia chớp, toàn thân hắn r/un r/ẩy, nhưng thần sắc lại không hề thay đổi. Ngược lại hắn không có thiện ý nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

- Ngươi bây giờ còn có linh lực, có thể đi chống lại. Chỉ có điều sau khi qua mười ngày nữa, linh lực của ngươi sẽ không còn... Đến lúc đó, ngươi sẽ biết tư vị.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
6 Mùa đông thứ 23 Chương 13
9 Đồng nữ Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi tôi được giải cứu, cả nhà từng ghét bỏ mẹ giờ hối hận điên cuồng

Chương 6
Ba mẹ ly hôn được ba năm thì cảnh sát giải cứu tôi trong một vụ triệt phá ổ ma túy. Bố tôi dìu mẹ kế đến đồn đón tôi, nhưng tôi lại co rúm trong lòng viên cảnh sát, gào khóc thảm thiết. "Cháu không biết ông ấy! Ông ta là kẻ buôn người, định bắt cóc cháu!" Cảnh sát lập tức khống chế gã đàn ông dưới đất để kiểm tra. Ông ta giận đỏ mặt, lớn tiếng chửi mẹ tôi: "Giang Thanh dạy con kiểu này đấy hả? Tao thực sự hối hận đã để mẹ mày đưa mày đi. Con điếm thối tha đó tự sa đọa thì đã đành, sao còn dạy mày thành đứa nói dối trắng trợn thế này!" Người phụ nữ ăn mặc diêm dúa vội vã xoa dịu ông ta: "Sai lầm nào cũng do Giang Thanh cả, anh đừng trách con trẻ làm gì? Ngoan nào, đến với mẹ đi, mẹ có kẹo mút này." Tôi cắn một phát vào tay bà ta. "Bà không phải mẹ tôi! Mẹ tôi đã chết rồi, bị lũ xấu ném xuống biển rồi!" Trước lúc mất, mẹ nói bà ấy là một cảnh sát quang vinh. Vậy tôi chính là cảnh sát nhỏ, nhiệm vụ còn dang dở của mẹ sẽ do tôi tiếp tục.
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0