Triều Dâng Muộn Màng

Chương 8.

24/02/2026 12:26

Cảnh quay sáng nay kết thúc sớm hơn nửa tiếng, nhưng Ngụy Thiến Thiến lại không lập tức trốn về xe bảo mẫu sau khi diễn xong.

Ngược lại, cô ta dừng lại bên cạnh xe cơm, bảo trợ lý đặt đồ uống đã chuẩn bị sẵn sang một bên.

Cô ta nở nụ cười rạng rỡ, chiếm lấy vị trí của nhân viên hậu cần, tự tay phát cơm hộp và đồ uống cho mọi người, kèm theo giọng nói ngọt ngào: "Trời nóng, mọi người uống chút gì đó giải nhiệt đi."

Đồ uống có ga được ướp lạnh khiến tất cả nhân viên đến nhận cơm đều vui vẻ. Mà hành động đích thân nữ chính phát đồ ăn càng khiến mọi người cảm thấy “được thương mà sợ”.

"Cô Ngụy thật là gần gũi thân thiện!"

"Cảm ơn cô Ngụy! Người đâu mà vừa đẹp lại vừa tốt bụng!"

"Cô Ngụy ơi, tôi là fan cứng của cô đấy! Lát nữa cô ký tên cho tôi được không?"

Tôi im lặng xếp hàng đi tới, Ngụy Thiến Thiến thấy tôi thì nhướng mày: "Cô Khúc, dạo này hình như ít thấy cô nhỉ?"

Tôi lười để ý đến cô ta, chỉ chìa tay ra định nhận hộp cơm.

"Á!"

Nắp hộp cơm lỏng lẻo, tay của Ngụy Thiến Thiến cũng buông ra một cách "khéo léo". Tôi còn chưa kịp phản ứng, nước sốt sườn xào chua ngọt lẫn với nước tỏi đã đổ ụp xuống chiếc váy của tôi.

Chiếc váy trắng nhanh chóng bốc lên mùi dính nhớp khó chịu. Dạ dày trống rỗng lập tức phát ra tín hiệu cảnh báo, khiến tôi không kìm được mà nôn khan một tiếng.

"Xin lỗi nhé, tôi cầm không chắc." Ngụy Thiến Thiến nở nụ cười khiêu khích, rõ ràng là đang bày ra vẻ mặt "Cô làm gì được tôi?".

Tôi đúng là không thể làm gì cô ta.

Ngoài việc nói mấy câu mỉa mai châm chọc cô ta, thì sức ảnh hưởng của tôi trong đoàn phim so với cô ta chẳng khác gì đom đóm so với ánh đèn.

Tôi vô thức nhìn quanh một vòng, tất cả mọi người đều im lặng, giữ một khoảng cách an toàn với tôi.

Tôi tự giễu cười một tiếng.

Ban đầu, còn có người đồn đoán tôi và Phó Thẩm Chu có qu/an h/ệ gì đó, nên khách sáo với tôi. Nhưng sau khi phát hiện thái độ th/ù địch ngầm của Ngụy Thiến Thiến đối với tôi, đa số mọi người đều xa lánh tôi.

Dù sao, đắc tội một tác giả tiểu thuyết mạng vô danh dễ dàng hơn nhiều so với việc đắc tội một nữ minh tinh.

====================

Chương 5:

Trong sự im lặng ngột ngạt ấy, trợ lý của đạo diễn Thẩm là Tiểu Vương chạy tới: "Cô Ngụy, cô Khúc, Phó tổng đến rồi. Đạo diễn Thẩm bảo hai người qua đó một chuyến."

Tôi hỏi: "Tôi không đi có được không?"

Cậu ta nhìn thấy bộ dạng thê thảm của tôi, có chút khó xử: "Cô Khúc, hay là cô xử lý qua loa một chút rồi hẵng qua, Phó tổng vừa nãy còn nhắc đến cô đấy."

Tôi im lặng hai giây rồi nói: "Tôi biết rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm