Tạ Kiều ngồi cách chúng tôi không xa, đối diện cậu ta là người em trai trên danh nghĩa của tôi.
Tuy không nhìn rõ mặt nhưng tôi vẫn nhận ra.
Khoảng cách gần nên tôi có thể thấy rõ biểu cảm của Tạ Kiều.
Trông cậu ta chẳng có vẻ gì là vui vẻ cả.
Là vì thấy tôi chướng mắt sao?
Tôi cụp mắt xuống, không nhìn cậu ta nữa.
Đâu chỉ cậu ta không muốn nhìn thấy tôi, chính tôi cũng chẳng muốn nhìn thấy cậu ta chút nào.
Tạ Du là người chưa bao giờ để không khí rơi vào bế tắc.
Suốt bữa ăn, em ấy khiến tôi vô cùng vui vẻ.
Thậm chí tôi còn quên khuấy đi việc vừa nhìn thấy Tạ Kiều.
Mãi cho đến tận lúc trên đường về, tôi nhận được tin nhắn của Tạ Kiều mới nhớ ra cậu ta.
Là tin nhắn từ một số lạ.
Nhưng tôi vẫn nhận ra đó là Tạ Kiều gửi tới.
Dẫu sao ngoài cậu ta ra thì chẳng còn ai gửi loại tin nhắn này cho tôi cả.
【Bạn trai mới của cậu là Tạ Du à?】
Vì là văn bản nên tôi không đoán được cảm xúc của cậu ta.
Không biết cậu ta hỏi câu này có ý gì.
Không biết là đang kh/inh thường tôi hay đang kh/inh thường Tạ Du.
Dù là kiểu nào thì tôi cũng đều không thích.
Hơn nữa, tôi cũng chẳng có ý định thảo luận những chuyện này với người yêu cũ.
Vì vậy, tôi dứt khoát không trả lời.
Tôi tắt màn hình điện thoại.
Tạ Du có vẻ hơi bận, sau khi nghe một cuộc điện thoại, em ấy đưa tôi về đến cửa nhà rồi đi ngay.
Tôi hỏi em ấy có chuyện gì vậy.
Cậu ấy không nói thẳng, chỉ bảo trong nhà có việc.
Tôi thấy lạ nhưng cũng có thể hiểu được.
Chỉ dặn em ấy nếu cần giúp đỡ gì thì cứ gọi cho tôi.
Tạ Du lần đầu tiên xoa đầu tôi, cười nói: “Vâng, cảm ơn anh.”
Sau khi Tạ Du đi, tôi một mình đi về phía cửa tòa nhà.
Ở cửa, tôi gặp một người không ngờ tới.
Là Tạ Kiều.
Tôi không nhịn được mà tự hỏi liệu cậu ta có phải biết thuật phân thân không.
Nếu không thì làm sao lúc nãy đi ăn vừa gặp xong.
Chớp mắt một cái đã xuất hiện ở cửa nhà tôi rồi.
Tôi định đi vòng qua cậu ta để vào trong, nhưng cửa ra vào hơi hẹp, tôi thực sự không có cách nào không chạm vào Tạ Kiều để vào được.
Đành phải mở miệng hỏi: “Cậu có chuyện gì không?”
Giọng Tạ Kiều lạnh lùng, lời nói ra vẫn khó nghe như vậy.
“Sao, không có chuyện gì thì không được gặp cậu à?”
Tôi thấy thật vô vị, cũng không muốn gây gổ với cậu ta.
Đi thẳng vào vấn đề: “Cậu có chuyện gì thì nói thẳng đi.”
Giọng Tạ Kiều lạnh lùng.
“Cậu ở bên cạnh nó rồi à?”
Tôi thấy không cần thiết phải nói những chuyện này với Tạ Kiều.
“Thì sao?”
“Đây là chuyện riêng tư của tôi, không liên quan đến cậu nhỉ.”
Tạ Kiều nhìn tôi, đôi đồng tử màu hổ phách nhìn chằm chằm khiến người ta không hiểu sao lại thấy sợ.
“Riêng tư à?”
Tôi lạnh mặt nhìn thẳng vào cậu ta.
Tạ Kiều hiếm khi hạ thấp giọng xuống: “Tôi chỉ là quan tâm cậu thôi.”
Tôi nhếch môi: “Tôi không cần sự quan tâm của cậu.”
Nói xong tôi định lách qua cậu ta để vào trong.
Nhưng Tạ Kiều đột nhiên đưa tay nắm ch/ặt lấy cánh tay tôi.
Tôi quay đầu nhìn cậu ta.
Không biết hôm nay cậu ta bị làm sao nữa.
Giọng Tạ Kiều rất lạnh: “Cậu có biết Tạ Du là ai không?”
Tôi nhìn thẳng vào cậu ta.
Tôi không nói gì cả, vì tôi biết chắc chắn cậu ta sẽ nói ra.
Quả nhiên cậu ta lại mở lời: “Em trai tôi.”
“Nó từ nhỏ đã thích cư/ớp đồ của tôi.”
Lời của Tạ Kiều chứa đựng quá nhiều thông tin khiến đầu óc tôi hơi choáng váng.
Phải mất một lúc lâu tôi mới phản ứng lại được cậu ta đang nói gì.
“Hơn nữa nó căn bản không phải là beta, nó là Alpha.”
“Cậu có biết tại sao nó lại tiếp cận cậu không?”
“Chỉ để làm tôi tức gi/ận thôi.”
Tôi bấm ch/ặt móng tay vào lòng bàn tay.
Cơn đ/au giúp tôi giữ được lý trí.
Tôi không nói gì, chạy như trốn lên lầu.
May mà Tạ Kiều không đuổi theo nữa.