10
Cứ nghĩ tới chuyện sắp gặp người yêu đã hẹn hò rất lâu, tôi lại không kiềm được mong chờ, lăn qua lăn lại mãi.
Thức tới một hai giờ sáng, phát hiện Phó Trạch Niên cũng chưa ngủ.
Muộn như vậy rồi mà còn ở trong nhà vệ sinh hơn nửa tiếng.
Cũng không biết có phải rơi xuống hố không nữa.
Mãi tới ba bốn giờ, tôi mới mơ mơ màng màng ngủ.
May mà không có tiết tám giờ sáng, chỉ buổi chiều mới có lớp.
Tôi ngủ một mạch tới trưa.
Rửa mặt xong, vừa định ra ban công giặt quần áo của mình.
Liền phát hiện quần áo vốn chất trong chậu đã không cánh mà bay.
Ngẩng đầu nhìn.
Tất cả quần áo đều được phơi ngay ngắn trên sào.
Tôi: ?
Giữa ban ngày ban mặt, gặp m/a à?!
Tôi lại dụi mắt.
Đây là cô gái ốc lén vào phòng giặt quần áo cho tôi à?
“Quần áo của cậu để lâu rồi, tôi giặt giúp.”
Sau lưng đột nhiên truyền tới giọng Phó Trạch Niên.
Tôi nghi ngờ mình nghe nhầm.
Sự thật là, tôi thà tin là m/a giặt còn hơn tin là Phó Trạch Niên giặt.
Đó là Phó Trạch Niên đấy.
Đại thiếu gia mười ngón tay không dính nước xuân!
Tôi trừng mắt nhìn cậu ta: “Cậu đi/ên rồi à?”
Phó Trạch Niên mím môi, rũ mắt xuống.
“Đều là bạn cùng phòng, giặt giúp ít quần áo cũng không có gì mà.”
Không phải, anh bạn.
Trong đống đó không chỉ có quần áo, còn có… đồ lót của tôi đấy!
Tôi hoàn toàn không dám tưởng tượng dáng vẻ Phó Trạch Niên lạnh mặt vò đồ lót của tôi.
Cậu ta không phải kỳ thị đồng tính sao!
Phó Trạch Niên lại chỉ vào bữa sáng trên bàn.
“Còn nữa, tôi m/ua bánh hẹ cho cậu, cậu chắc thích ăn nhỉ?”
Mắt tôi suýt rớt ra ngoài.
Thật ra tôi không thích hẹ đến thế.
Trước đó đơn thuần chỉ là để chọc tức Phó Trạch Niên.
Phó Trạch Niên đi/ên rồi à? Rốt cuộc cậu ta đã bị bún ốc, sầu riêng, đậu phụ thối của tôi hun đến phát đi/ên rồi sao?
Không hiểu sao, trong lòng tôi lại sinh ra một tia thương xót.
Một lúc lâu sau, tôi mới vỗ vai cậu ta.
“Xin lỗi.”
“Cho dù như vậy, tôi cũng sẽ không chủ động đổi ký túc xá đâu.”
Phó Trạch Niên: “……”
## 11
Buổi chiều, bạn học chung môn Trần Dập của tôi xin nghỉ.
Tôi tìm một góc ngồi xuống, chuẩn bị chơi game gi*t thời gian.
Bên cạnh bỗng phủ xuống một bóng người.
Tôi quay đầu nhìn.
“?”
“Phó Trạch Niên, cậu ngồi cạnh tôi làm gì?”
Phó Trạch Niên nghiêng đầu nhìn tôi, biểu cảm vô tội: “Chỗ này không có ai ngồi mà?”
Tôi quay ra phía sau nhìn.
Phát hiện đám anh em thường chơi cùng Phó Trạch Niên cũng đang ngơ ngác.
Hoàn toàn không hiểu thao tác kỳ quặc của Phó Trạch Niên.
Tôi trợn trắng mắt.
“Mặc kệ cậu đang lên cơn gì, dù sao đừng tới làm phiền tôi là được.”
Đang chơi được một nửa, Phó Trạch Niên đột nhiên đẩy đẩy tôi.
Tôi mất kiên nhẫn trừng cậu ta: “Cậu lại giở trò gì?”
“Mấy hôm trước giáo viên giảng bài có khoanh trọng tâm thi, cậu không nghe à?”
Cậu ta chỉ vào quyển sách tôi tùy tay mở ra.
“Không.”
Đại học không phải cứ thi đại là qua được sao, còn có trọng tâm à?
Tôi lỡ miệng nói ra tiếng lòng.
Phó Trạch Niên nhìn tôi như nhìn đứa ngốc: “Cậu tưởng mình là thiên tài à, không ôn tập cũng tùy tiện qua được?”
“Đến lúc rớt môn đừng tới tìm tôi khóc.”