Hoa Sen

Chương 17

16/04/2025 18:45

Khi Tiêu Kỳ Bạch và Lục Tiến An gặp mặt, ta đang ở dịch trạm, đối diện là ba cô gái khác.

Đến tận lúc này, ta mới biết Cửu Châu mênh mông, người mang bớt hoa sen đỏ chẳng phải chỉ có một.

Tạ Như Thục - thứ nữ của quận thú Quảng Dương, mười sáu tuổi, tâm tính linh mẫn, thông kim bác cổ.

Sen đỏ của nàng nằm ở gáy.

Triển Minh Nguyệt - nữ nhi của thú quân Phó Thiên hộ Lương Thành, mười bốn tuổi, mày ngài mắt phượng, khí thế hào kiệt.

Sen đỏ của nàng ở cổ tay.

Nhỏ tuổi nhất, thân phận thấp nhất là Lý Cửu Nương, vừa lên mười, phụ thân làm nghề săn b/ắn.

Nhưng ấn tích của nàng lại kỳ dị nhất - nằm chính giữa mi tâm, nhìn từ xa mà tưởng con mắt thứ ba.

Còn lại chính là ta - Tống Phi, đích nữ Tống gia, sen đỏ trên lưng to nhất trong tất cả.

Bọn thái giám bên ngoài đang đặt cược, đoán xem trong bốn người chúng ta, ai mới là yêu phi họa thủy.

Kẻ được đặt cược nhiều nhất là Triển Minh Nguyệt.

Lý do hết sức đơn giản.

Cung nhân từng diện kiến Quý phi đều nói, Triển Minh Nguyệt giống hệt Quý phi thuở thiếu thời.

Quý phi xuất thân Khương gia - đệ nhất thế gia, nhan sắc tuyệt trần, giữa vẻ diễm lệ lại phảng phất khí phách anh hùng.

Quân vương sủng ái bà, suốt mười năm vẫn vững như bàn thạch.

Nhưng Quý phi rồi cũng già.

Đến lúc ấy, Triển Minh Nguyệt sở hữu dung mạo tương tự, lại mang ấn tích sen đỏ, há chẳng phải hồng nhan họa thủy kế tiếp?

Vì thế mà tâm trạng của Triển Minh Nguyệt cực kỳ u ám.

Trong tình thế này, kẻ nào dễ thành hồng nhan họa thủy nhất, sẽ là kẻ dễ ch*t nhất.

Nàng trút gi/ận lên ta - kẻ mới đến.

"Xem bộ dáng hồ ly của nàng ta kìa, vậy mà là đích nữ Tống gia? Đứng không ra đứng, ngồi chẳng ra ngồi, mắt láo liên như ca kỹ trên sân khấu!"

Sự th/ù h/ận này đạt đến cực điểm khi nàng phát hiện con chó nhỏ trên cổ tay ta là do Lục Tiến An tặng.

"Không thể nào! Sao Lục đại nhân có thể mắc mưu hèn kế bẩn của nàng ta?!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm