Tôi không dám mở mắt, chỉ nghĩ đó là ảo giác của mình. Những dòng bình luận đã bắt đầu bùng n/ổ dữ dội.

‘Hiện tại đại thiếu gia vẫn còn nhịn được, chỉ ôm ấp vuốt ve nam phụ thôi. Nhưng giờ... chắc chỉ cần nam phụ quay về là phải bò ra khỏi phòng mất!’

‘Biết nam phụ thích tiền, vừa b/ắt n/ạt vừa nhét tiền vào người. Đúng chất đại thiếu gia, thích xem quá!’

‘Bên trên nói rõ xem, nhét tiền vào chỗ nào thế?’

‘Hóa ra đại thiếu gia đặc biệt m/ua biệt thự lớn cạnh trường là để kim ốc tàng kiều, b/ắt n/ạt vợ yêu à!’

Tay tôi run lẩy bẩy, tôi định giải thích với Lăng Dạ về chuyện tuyệt giao, thì điện thoại đã bị bạn trai cũ gi/ật phăng mất.

Trình Du dùng điện thoại vỗ vào mặt tôi:

"Sau khi chia tay anh, em g/ầy đi nhiều thế? Còn mong được quay lại với anh à?"

"Đừng có mơ nữa. Em còn không sánh bằng ngón tay út của em trai em, huống chi là..."

Anh ta cười kh/inh khỉnh: "Con người em chán ngắt, hẹn hò mà cứ như khúc gỗ, đến nụ hôn cũng chẳng cho."

Anh ta dùng ánh mắt chế nhạo nhìn chiếc bánh sinh nhật nhỏ xíu trên tay tôi, nhếch mép: "Một tháng chỉ có hai trăm tệ phí sinh hoạt mà dám m/ua bánh sinh nhật?"

"Tự hỏi xem mình có xứng không?"

Tôi và em trai sinh cùng ngày, tôi chào đời trước một phút. Nó sinh ra đã yếu ớt nên chiếm trọn tình thương của bố mẹ. Cuối cùng mọi thứ thuộc về tôi đều bị nó cư/ớp đoạt.

Ngay cả Trình Du - người yêu cũ chưa từng to tiếng với tôi - cũng đột ngột chia tay tôi chỉ sau một lần gặp em trai.

Nhà tôi không nghèo, nhưng em trai nhận năm nghìn tệ phí sinh hoạt mỗi tháng, còn tôi chỉ được hai trăm tệ. Hôm qua nó còn tặng hai nghìn tệ cho một nam streamer.

Vừa lướt thấy em trai đang ăn sinh nhật với chiếc bánh lớn do Trình Du tặng, cả lớp tụ tập chúc mừng. Tôi chợt nhận ra hôm nay cũng là sinh nhật mình.

Tôi gi/ật điện thoại lại, lạnh lùng nói: "Trình Du, anh đừng ảo tưởng. Tôi chẳng thèm quay lại với anh."

Nụ cười trên môi Trình Du tắt lịm. Anh ta kh/inh bỉ: "Xem em cứng cổ đến bao giờ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Năm thi đại học, cô nàng nổi loạn đã cứu rỗi con trai tôi

Chương 7
Năm con trai tôi học lớp 12, thành tích bỗng chốc tụt dốc từ top 30 toàn khối xuống tận hạng 200. Giáo viên chủ nhiệm nói, gần đây nó cứ giao du với một cô bé bất hảo. Khi tôi tìm đến tiệm internet, vừa vặn nhìn thấy cô bé đó đang đứng trên ghế, hung dữ mắng nó: "Đến bài này mà cũng không biết làm à?" "Cậu còn muốn thi đại học nữa không hả?" Tôi ngẩn người đứng ở cửa. Con trai tôi cúi đầu, trước mặt là một xấp đề toán đang mở. Trên mặt cô bé kia vẽ đường kẻ mắt đậm nét, nhưng cây bút đỏ trong tay lại đang sửa từng bước giải rất rõ ràng. Nó nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên là nhét bao thuốc lá vào ngăn kéo. Tôi đang định lên tiếng thì trước mắt bỗng xuất hiện một dòng chữ: 【Nó không phải đang làm hư thằng bé.】 【Nó đang kéo thằng bé ra khỏi trò chơi.】 【Nếu bản thân nó có thể dự thi đại học, chắc chắn nó sẽ thi tốt hơn thằng bé nhiều.】 Tôi nhìn tờ lịch làm việc tại cửa hàng tiện lợi đầy những công thức toán học bên cạnh tay nó, rồi lặng người đi. "Ở đây ồn quá. Hai đứa có muốn đổi chỗ khác để làm bài không?"
Hiện đại
Vườn Trường
Nữ Cường
0
Ngọc Tố Chương 5