Tôi bước vào xem, quả thật, diện tích còn lớn hơn cả căn nhà cũ của tôi!

Phòng hắn đầy hơi thở cuộc sống, giá sách kín mít, còn có cả cây đàn guitar.

“Tôi không quan tâm, tối nay tôi sẽ ngủ ở đây. Dù sao anh cũng nói phòng nào cũng như nhau, vậy chắc anh không ngại dọn sang phòng mới chứ?”

Hắn khẽ thở dài:

“Được thôi, anh thật sự không sao.”

Trong thoáng chốc, tôi thấy hơi áy náy, bị chính sự tự ti, nh.ạy cả.m và bất an của mình làm khó chịu.

“Giang Hoài.” Tôi gọi hắn, cố ưỡn ngựk giả vờ hung hăng, “Chỉ cần anh không giành ba mẹ và nhà họ Giang với tôi, thì chúng ta cũng không phải không thể làm anh em tốt!”

Hắn ngẩn ra vài giây, rồi nghiêng đầu cười, bất ngờ đưa tay xoa tóc tôi.

“Không lễ phép, gọi anh trai đi.”

Khốn kiếp, khiêu chiến, đây chắc chắn là khiêu chiến!

Quá ngông cuồ/ng, cứ chờ xem!

04

Tôi cởi đồ bước vào phòng tắm, trong đầu đi/ên cuồ/ng nghĩ cách sau này phải đ/è bẹp khí thế ngông nghênh của Giang Hoài.

Kết quả là đầu đầy bọt mà vòi sen lại không ra nước.

Tôi thử hết nút bấm, núm vặn, chẳng có động tĩnh gì.

Không thể nào, đồ sang trọng thế này mà chất lượng lại tệ vậy?

Giờ thì làm sao, tóc còn chưa gội xong.

Hay ra ngoài lấy nước ở bồn rửa mặt dội tạm?

Dù sao ở nhà cũ tôi cũng hay làm vậy.

Vừa mở cửa kính phòng tắm bước ra, tôi liền đối mặt với Giang Hoài vừa đi vào.

Cả người tôi sững lại, hắn cũng ngẩn ra.

“Đồ bi/ến th/ái! Tôi đang tắm, anh xông vào làm gì?”

Ánh mắt hắn nhanh chóng rời khỏi nửa thân dưới của tôi, mặt hơi đỏ:

“Anh đã nói rồi, phòng tắm có hệ thống ngắt nước khẩn cấp. Hình như cậu lỡ bấm phải, anh thấy báo động hiện ở phòng bên.”

Tôi cạn lời, nhà giàu đúng là rườm rà, cũng tại tôi lơ đãng không nghe kỹ.

“Khụ, không sao thì tốt. Nút ở dưới, nhớ tự tắt đi.”

Hắn đi rồi, tôi vội khóa cửa lại, quay sang nhìn gương.

Ơ? Sao mặt tôi còn đỏ hơn hắn?

Hiểu rồi, chắc chắn là tức quá!

05

Sáng hôm sau tôi xuống ăn sáng, mẹ nhìn tôi do dự, cuối cùng không nhịn được hỏi:

“Yên Yên, tối qua con ngủ ở phòng của Tiểu Hoài à?”

Tôi lập tức lườm Giang Hoài ngồi đối diện, cậu ta vội đi mách lẻo sao?

Hắn thong thả nuốt miếng ăn, còn nháy mắt vô tội với tôi.

Giả vờ, đúng là giỏi giả vờ!

“Đúng, con thích căn phòng đó. Nếu mọi người không vui thì con không ở nữa.”

Mẹ tôi vội lắc đầu, giọng dè dặt:

“Mẹ không có ý đó, con thích thì cứ ở, Tiểu Hoài chắc cũng không để ý đâu.”

Bà nhìn Giang Hoài đầy áy náy, hắn lại thoải mái nói không vấn đề gì.

Trong lúc ăn, ba tôi nhắc đã giúp tôi làm thủ tục chuyển trường, sau này sẽ học cùng trường với Giang Hoài.

“May mà còn một học kỳ mới thi đại học, nếu Yên Yên có chỗ nào hụt kiến thức, ba sẽ mời thầy kèm riêng.”

Tôi lập tức vỗ ngựk cam đoan không cần.

Nói về học tập, tôi luôn nằm trong top 3 của lớp, đó là niềm tự hào lớn nhất.

Tôi đầy tự tin liếc Giang Hoài. Chờ đó đi, thiếu gia giả.

Tôi nhất định sẽ dùng thành tích học tập đ/ập thẳng vào mặt cậu, để ba mẹ thấy, dù tôi lớn lên trong môi trường tệ hại, tôi chưa từng bỏ cuộc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 Khỉ báo tang Chương 13
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng tôi là người cực kỳ coi trọng nghi thức

Chương 8
Giới thiệu: Một người mẹ chồng luôn coi trọng nghi thức, bà soi mói đủ điều từ màu sắc bó hoa con dâu tặng cho đến trọng lượng chiếc vòng vàng, nhưng lại chỉ dùng một gói mì trường thọ để đối phó với ngày sinh nhật của chính cô. Người chồng Từ Thạc luôn đứng giữa truyền lời qua lại, cố gắng làm hòa một cách vô ích, cuối cùng khiến vợ mình là Tiểu Vũ quyết định phản đòn ngay trong tiệc mừng thọ 60 tuổi của mẹ chồng bằng một tấm băng rôn nền đen chữ trắng. Cuộc chiến gia đình bùng nổ, người mẹ ra tay tát con trai, dẫn đến một cuộc ly hôn dứt khoát. Tiểu thuyết khắc họa sâu sắc cuộc đấu trí giữa mẹ chồng nàng dâu trong hôn nhân hiện đại và hành trình thức tỉnh của người phụ nữ.
Hiện đại
Tình cảm
0