Tôi trằn trọc mãi đến khuya mới thiếp đi.
Trời hừng sáng, tôi mơ màng nghe tiếng bước chân hối hả vội vã bên ngoài cửa.
Còn cả giọng anh trai tôi vang lên đầy sốt ruột.
Mờ ảo như trong cơn mộng.
"Tìm thấy rồi...?"
"Camera... ừ, anh qua ngay, copy lại... đợi..."
Câu cuối cùng vang lên đầy phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi.
"Để tôi tóm được thằng chó đó, tôi sẽ x/é x/á/c nó ra từng mảnh."
Tôi chẳng hiểu chuyện gì, mí mắt nặng trĩu khép lại, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Ngủ thẳng giấc đến trưa, tôi lảo đảo bước ra khỏi phòng, bất ngờ đối mặt với một người lạ.
Người đó vẫn mặc bộ vest chỉn chu.
Da trắng, dáng dấp thư sinh.
"Chào cậu, cậu là em trai tổng giám đốc Quý đúng không? Tôi là trợ lý của anh ấy."
"Tên tôi là Trình Ngọc."
Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, ánh mắt đơ người nhìn về phía cánh cửa phòng anh trai phía sau lưng hắn.
X/á/c nhận hắn vừa bước ra từ đó.
Hóa ra tiếng bước chân chồng chất đêm qua không phải ảo giác.
Anh trai tôi thật sự đã đưa người về nhà, cùng hắn chung giường, qua đêm, ngủ chung.
T/âm th/ần chấn động, sắc mặt tôi tái nhợt hết cả.
"Cậu không sao chứ?"
"Không... tôi không sao."
Chỉ là trái tim hơi nhói lên, một chút xót xa thôi.
Vô số câu hỏi hiện lên trong đầu.
Anh trai có dịu dàng ôm lấy hắn không?
Hai người trước khi ngủ, có chụm đầu tâm sự không?
Hắn có nhận được nụ hôn chúc ngủ ngon từ anh tôi không?
Nhận được thứ mà tôi dù có ngóng chờ bao nhiêu năm, dõi mắt trông chờ bấy lâu, cũng tuyệt đối không thể có được.
Tống Nhiên vẫy tay trước mặt tôi.
"Sao tối nay cậu cứ đờ đẫn thế?"
Ly rư/ợu phản chiếu đôi mắt vô h/ồn, tôi lắc đầu: "Không có gì."
"Cậu chơi đến khuya thế này, sao anh cậu không gọi về?"
Tôi liếc nhìn đồng hồ - 10 giờ tối.
Hôm nay yên tĩnh khác thường.
Trong khoảnh khắc tự do hiếm hoi, tôi uống cạn ly rư/ợu, vị đắng nghẹn cổ.
"Chắc là... anh ấy không còn để ý đến tớ nữa rồi."
Say khướt, bước chân loạng choạng về đến nhà.
Biệt thự chìm trong bóng tối, phòng khách trống vắng không một bóng người - nơi không có Quý Băng Lan cầm thắt lưng chờ tôi về muộn.
Lòng như rơi vào vực thẳm, cứ thế chìm xuống.
Tôi đầu nặng chình c**** quay về phòng ngủ.
Vừa mở cửa, gi/ật nảy mình.
Quý Băng Lan ngồi trước bàn làm việc, ánh xanh từ màn hình chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng.
Toàn thân tỏa ra khí chất kỳ quái.
Như tĩnh lặng trước cơn giông tố.
"Anh... sao anh ở đây?"
"Lại đây." Giọng anh khàn đặc, hôm nay đeo cặp kính không gọng hiếm thấy.
Ánh mắt ẩn sau tròng kính phản quang, khó lòng nhìn rõ.
Tôi bước đến, bị anh kéo mạnh, cả người ngã vào lòng.
Vòng tay ôm lấy eo, đặt tôi ngồi lên đùi.
Cằm anh dựa vào hõm vai, hơi thở nóng rực khiến mặt tôi đỏ bừng.
Từ khi tôi lớn, anh trai chưa từng ôm ấp thân mật thế này.
"Anh..."
"Xem đi." Anh bóp cằm tôi, xoay mặt về phía màn hình.
Chuột nhấn play, tim tôi thắt lại như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Đó là camera giám sát hành lang bên ngoài phòng VIP Thánh Nguyên.
Ghi lại cảnh tôi sau khi trèo giường, loạng choạng lén lút rời đi.
"Tiểu Hy, người này giống ai thế?"
Yết hầu trượt xuống, tôi không dám đáp lời.
"Ngày 17 tháng 10, em ở đâu?"
"Em... anh..."
Tôi ấp úng, anh cúi đầu mũi chạm cổ, dái tai, khẽ hít hà.
Cảm giác đó thật xa lạ.
Như có thứ gì bị dồn nén lâu ngày, sắp bùng n/ổ.
Bản năng mách bảo tôi hiểm nguy.
"Nói đi, Thẩm Hy."
Bằng chứng không thể chối cãi, tôi bất lực: "Em xin lỗi, anh... em sai rồi."
"Sai chỗ nào?"
Nói ra đã thấy x/ấu hổ: "Không nên... nhân lúc anh hội chứng tính dục, người không tỉnh táo mà..."
"Mà..."
"Nói tiếp."
"Mà vào phòng anh, không nên thừa nước đục thả câu, không nên có ý nghĩ bẩn thỉu với anh... a!"
Răng nanh cắn vào vai.
Quý Băng Lan siết ch/ặt tôi trong tay, cuối cùng cũng không kìm được cảm xúc.
"Em sai ở những thứ đó sao?"
"Em sai ở chỗ bị anh làm đ/au, bị thương rồi còn tự lếch thếch bỏ trốn."
"Em sai ở chỗ mang th/ai đứa con của anh mà không dám nói, một mình sợ hãi, một mình bất lực, một mình nằm lên bàn mổ."
"Em sai ở chỗ thích anh nhưng chẳng nói gì."
"Em sai ở chỗ khiến anh tưởng mình ngủ bậy, tự thấy mình dơ bẩn, không dám tỏ tình!"
Mắt tôi trợn tròn: "Anh vừa nói... vừa nói..."
Hệ thống ngôn ngữ hỗn lo/ạn, tay bám ch/ặt cánh tay anh lắc lư.
"Là ý em nghĩ không? Là vậy không anh?"
"Anh nói đi, anh!"
"Trước khi em nhận ph/ạt, anh không muốn nói gì cả."
Tôi cuống quýt, tay chân luống cuống cởi thắt lưng anh.
"Vậy anh đ/á/nh em, anh ph/ạt em đi, anh, em xin anh, nói rõ cho em đi."
"Đưa tay đây."
Tôi lập tức chìa lòng bàn tay: "Chỉ đ/á/nh tay thôi sao? Anh hết gi/ận chưa?"
"Tất nhiên rồi." Anh nắm lấy ngón tay tôi, nhưng lại đeo vào một chiếc nhẫn nhỏ.
Vừa khít, không rộng không chật, khóa ch/ặt ngón tay, lòng bỗng bình yên lạ.
Hơi thở tôi nghẹn lại, khóe mắt bỗng rực lửa.
"Anh vốn định đợi em lớn thêm chút nữa."
"Đợi em phân biệt được tình yêu và lệ thuộc."
"Nhưng giờ, anh không muốn đợi nữa."
Đầu ngón tay r/un r/ẩy trong lòng bàn tay anh, tôi dán mắt vào khuôn mặt ấy, lòng ngập tràn chỉ muốn khóc.
Vì cả hai đều hiểu, dù là yêu hay lệ thuộc, rốt cuộc đều không thể rời xa.
Anh đưa tay tháo kính, vệt đỏ nơi khóe mắt càng rõ.
Mặt tôi được nâng nhẹ, ánh mắt anh lướt qua lông mày tôi.
"Em đồng ý."
"Em cũng thích anh."
"Phải không?"
Người anh thông minh cả đời, cũng có lúc cẩn trọng hỏi câu ngốc nghếch trong tình yêu.
Tôi gật đầu dứt khoát, lần này không có nước mắt rơi.
Môi lưỡi quấn quýt dịu dàng, mùi hương hoa hồng khiến linh h/ồn tôi r/un r/ẩy.
Tay nắm ch/ặt vạt áo anh, được vỗ về thâm sâu hơn.
Trong khoảng khắc nghỉ thở, hàng mi dài của Quý Băng Lan lướt qua trước mắt.
Tôi chắc chắn lúc này, không ai trên đời hạnh phúc hơn tôi.
Bởi tôi đang được người mình yêu thương nhất, thành khẩn hôn lên môi.