NINH AN

Chương 2

14/04/2026 14:49

Thấy ta tới, Đỗ m/a ma vội vàng nghênh đón, "Sao giờ này cô nương còn tới, có chuyện gì chăng?"

"Trời sắp chuyển lạnh, ta có may mấy bộ y phục và giày tất cho bá mẫu."

"Bá mẫu lại sinh bệ/nh sao?" Ta cẩn trọng dò hỏi.

"Không có, chỉ là bữa tối dùng đồ không hợp bụng, hiện đang chợp mắt, hay là cô nương để mai hãy quay lại?"

Vừa nói, Đỗ m/a ma vừa khéo léo dìu ta ra ngoài. Ta đành giao đồ cho bà rồi quay lưng rời đi. Sáng sớm hôm sau, ta nấu d.ư.ợ.c thiện mang tới chủ viện, nhưng lại nghe thấy tiếng ho khan kịch liệt của Tạ bá mẫu phát ra từ bên trong.

Ta đẩy cửa bước vào, thấy gương mặt bà tiều tụy, yếu ớt tựa vào gối nằm. Chủ tớ hai người họ đều gi/ật mình kinh ngạc. Thấy không thể giấu giếm được nữa, họ đành đồng ý để ta ở lại chăm sóc. Ta tận tâm tận lực hầu hạ, trong suốt thời gian đó bà mấy lần định nói gì đó rồi lại thôi.

Tạ bá mẫu ngầm tìm cho ta vài mối nhân duyên, gia cảnh tuy không giàu sang nhưng đều là những nhà đàng hoàng, nề nếp. Ta biết bà muốn nửa đời sau của ta được an ổn, nhưng ta vẫn khéo léo từ chối ý tốt ấy.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, sức khỏe Tạ bá mẫu đã khá hơn trước. Ta cũng bàn giao dần công việc làm ăn của Tạ thị cho những người đáng tin cậy. Trước khi đi, ta mở tiệc riêng mời tri kỷ tâm giao là Lăng Trĩ. Nàng vốn là con nhà y d.ư.ợ.c thế gia, ta và nàng quen nhau vào năm năm trước, trên đường ta vào kinh buôn b/án đã bắt gặp nàng đang chật vật đào hôn. Sau đó, nàng theo ta về Vân Châu, ta giúp nàng mở một y quán, nàng cũng thường xuyên đến chăm nom sức khỏe cho Tạ bá mẫu.

Ngày ta rời đi, Lăng Trĩ vô cùng lưu luyến. Ta vốn định thuận đường từ biệt Tạ Chấp Ngọc, nhưng có lẽ giờ này hắn đã đến nơi nhận chức.

Năm Tạ Chấp Ngọc bị điều đi xa, ta tròn mười chín tuổi. Đó cũng là năm thứ tám ta ở nhờ tại Tạ gia. Tạ thị đã che chở ta khôn lớn, cơm ăn áo mặc chưa từng thiếu thốn, đọc sách học lễ cũng chẳng kém ai. Ta chưa từng oán h/ận quyết định của họ.

Ngày rời khỏi phủ Vân Châu, trời vừa hửng sáng. Ta khoác bao nải ra đến cổng phủ, Đỗ m/a ma vội vã đuổi theo từ phía sau.

"Cô nương, đây là chút lộ phí và vật dụng đi đường." Bà đưa bao nải cho Tùng Nguyệt - nha hoàn của ta.

Tạ bá mẫu cũng đi theo, mắt bà rơm rớm, dường như có ngàn lời muốn dặn dò, nhưng cuối cùng chỉ thốt ra một câu: "Bảo trọng bản thân."

"Bá mẫu, xin trân trọng." Ta hành lễ lần cuối.

Sau khi bái biệt họ, ta bước lên xe ngựa. Tạ bá mẫu đứng ch/ôn chân tại chỗ, hệt như những lần ta đi buôn b/án trước đây, bà vẫn đứng tiễn ta như thế. Nhưng lần này, ngày về không định trước.

Xe ngựa chậm chậm lăn bánh ra khỏi cổng thành, ta không kìm lòng được mà ngoảnh đầu nhìn lại. Ba chữ Vân Châu Phủ trên tường thành dần hóa thành một bóng mờ xa xăm.

Lòng ta thoáng chốc bị nỗi mất mát bủa vây, giống hệt như năm xưa lần đầu ta đặt chân đến đây. Giữa chốn xa lạ mang mang nỗi niềm lạc lõng, may nhờ có Tạ tổ phụ và Tạ bá mẫu dạy dỗ, bầu bạn. Ta cảm niệm ân tình của họ, lòng tuyệt không chút oán h/ận.

Buông rèm xe xuống, ngựa hướng về kinh thành mà đi. Trải qua bao dặm đường thủy lộ bộ hành, hơn một tháng sau, ta bình an đặt chân đến chốn kinh thành.

3.

Ngày vào kinh thành, chẳng may gặp một trận mưa lớn.

Ta kéo Tùng Nguyệt tìm chỗ trú chân, bước vào Hoa Lâu - t.ửu lâu bề thế nhất kinh thành. Nơi đây chạm lương vẽ cột, khách khứa qua lại đều là bậc quyền quý. Tiểu nhị thấy chúng ta phong trần mệt mỏi nhưng chẳng hề lộ vẻ kh/inh khi, dẫn chúng ta đến một vị trí cạnh cửa sổ ngồi xuống. Ta gọi vài món ăn đặc sắc của t.ửu lâu, định bụng sẽ dò hỏi tiểu nhị đôi chút về chuyện thế sự trong kinh.

Giữa lúc ấy, trong lâu bỗng có người hô hoán: "G.i.ế.c người rồi!"

Chúng nhân tức khắc k/inh h/oàng, lo/ạn lạc phân tranh. Một nam t.ử vận cẩm y đen tuyền từ trong bước ra, phía sau áp giải hai nam nhân người đầy m.á.u me. Vị công t.ử cẩm y ấy bên hông treo kim bài, chính là người của Hoàng Thành Ti. Khi hắn đi ngang qua cửa, vô tình liếc mắt về phía cửa sổ, vừa vặn chạm phải ánh mắt của ta.

Đối diện với gương mặt tuấn tú lạnh lùng ấy trong tích tắc, ta thấy hiện lên vẻ phóng đãng bất cần đời, nhưng nơi đáy mắt lại là sự lạnh lẽo thấu xươ/ng, dường như chẳng có điều gì trên thế gian này khiến hắn bận lòng.

Đoàn người rời đi, t.ửu lâu cũng chẳng vì thế mà thanh vắng. Tiếng cầm tranh lại vang lên hòa quyện cùng hương trà ngan ngát, mọi người xung quanh dường như đã quá quen với cảnh này, chẳng ai lấy làm lạ.

Ta và Tùng Nguyệt dùng bữa xong, đi về phía Nam thành thuê một gian tiểu viện. Sau khi thu xếp ổn thỏa, lại dành nửa ngày dạo chơi Tây Thị, bỏ tiền ra thuê một mặt bằng, dự định mở một tiệm trà nước. Gian tiệm ta chọn không quá lớn, nhưng lại nằm ở đoạn phố sầm uất nhất, phía sau còn có một hậu viện có giếng nước trong.

Nơi này phần lớn là lái buôn, người b/án rong từ ngoại thành vào kinh, vừa đặt chân đến là ở lại cả ngày. Trà bánh trong tiệm giá cả phải chăng, nên ngay ngày đầu khai trương đã đông nghẹt người. Mấy gã hán t.ử áp tiêu bị hương trà đặc chế của ta dẫn dụ, uống xong thì vỗ tay khen ngợi, lúc rời đi còn m/ua thêm không ít. Việc kinh doanh khởi sắc, ngày tháng cũng cứ thế bận rộn trôi mau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 8
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
373
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất