Sau khi cúp điện thoại của Trần Kinh Liêm, tôi mơ một giấc mơ.

Trong mơ, Trần Kinh Liêm mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, đứng trước một tấm bia m/ộ, sắc mặt rất lạnh.

Tôi nhìn theo tầm mắt anh, thấy ảnh của tôi rõ ràng được dán trên đó.

Tôi ý thức được có lẽ đây không phải mơ, mà là chuyện đã xảy ra ở kiếp trước.

Trần Kinh Liêm quỳ một gối xuống đất, cẩn thận lau bức ảnh của tôi.

Tấm ảnh còn rất mới, nhìn có vẻ tôi hẳn chưa ch*t bao lâu.

Trần Kinh Liêm đặt một bó hoa dành dành trước m/ộ tôi.

Anh cúi người hôn lên ảnh tôi, thấp giọng nói: “Tiểu Giác đừng sợ, chú nhỏ đến ở bên em.”

Anh giơ tay rút con d/ao Thụy Sĩ bên hông ra.

Ánh mắt anh kiên định, không chút lưu tình rạ/ch cổ tay mình.

Sắc mặt tôi thay đổi, vội vàng tiến lên nắm lấy con d/ao kia, nhưng chỉ có thể vô ích nhìn nó xuyên qua tay tôi.

M/áu tươi không ngừng phun trào ra ngoài.

Môi Trần Kinh Liêm bắt đầu trắng bệch.

Anh tựa đầu vào bia m/ộ của tôi, khóe môi cong lên một nụ cười rất nhạt.

“Tiểu Giác, nếu có kiếp sau, chúng ta bắt đầu lại từ đầu, được không?”

Đáp lại anh chỉ có tiếng gió tiêu điều bên tai.

Tôi bừng mở mắt, lồng ngựk ngột ngạt, toàn thân đ/au thắt.

Tôi tha thiết muốn nghe thấy giọng Trần Kinh Liêm.

Tôi hoảng lo/ạn lục điện thoại ra, phát hiện bây giờ mới bốn giờ sáng.

Giờ này, Trần Kinh Liêm đã ngủ từ lâu rồi.

Anh trước nay ngủ rất sớm, mười một giờ rưỡi đã nghỉ ngơi.

Tôi thất thần nhìn điện thoại, nhìn thời gian trôi qua từng phút từng giây.

Mãi đến bảy giờ, tôi mới xuống giường đến cầu thang gọi điện thoại.

Chuông reo hai giây đã được bắt máy.

Giọng bên kia rất gấp: “Tiểu Giác, xảy ra chuyện gì sao?”

Sau khi trọng sinh, tôi chưa từng chủ động gọi điện thoại cho Trần Kinh Liêm.

Nhận được điện thoại của tôi, phản ứng đầu tiên của anh là cho rằng tôi xảy ra chuyện.

Tôi siết ch/ặt điện thoại, giọng không nhịn được mà nhiễm tiếng khóc.

Tôi hỏi anh: “Trần Kinh Liêm, kiếp trước anh có phải đã tuẫn tình vì tôi không?”

Đầu bên kia im lặng rất lâu, rồi mới lên tiếng: “Không có, có phải em gặp á/c mộng không?”

Nước mắt tôi rơi ào ào.

“Trần Kinh Liêm, nếu anh còn lừa tôi nữa, tôi thật sự sẽ không cần anh nữa.”

Trần Kinh Liêm khẽ thở dài.

Cuối cùng anh nói: “Đều qua rồi, Tiểu Giác.”

“Bây giờ chúng ta đều vẫn ổn.”

Tôi dựa lưng vào tường, chậm rãi ngồi xổm xuống.

Cuối cùng tôi cũng để lộ chút yếu mềm, nghẹn ngào mở miệng: “Trần Kinh Liêm, tôi muốn gặp anh.”

“Anh đến tìm tôi được không?”

Đầu bên kia không hề do dự.

“Chờ anh.”

Tôi không nói với Trần Kinh Liêm rằng, lần này chỉ cần anh đến, tôi sẽ quên đi quá khứ, bắt đầu lại từ đầu với anh.

Bốn tiếng sau, tôi đón được Trần Kinh Liêm ở cổng trường.

Tôi không đợi anh mở miệng, không nói một lời kéo tay anh đi về phía khách sạn.

Làm xong thủ tục nhận phòng, tôi vội vàng hôn lên môi Trần Kinh Liêm, kéo áo anh đẩy anh lên giường.

Trần Kinh Liêm đ/au lòng ôm lấy tôi, trấn an mà bóp nhẹ gáy tôi, giúp tôi điều chỉnh hơi thở hỗn lo/ạn.

Trong nụ hôn dịu dàng của anh, cuối cùng tôi không kìm được nữa, vùi vào lòng anh khóc lớn.

Trần Kinh Liêm ôm tôi đung đưa, khàn giọng dỗ dành: “Không buồn nữa.”

“Đều là lỗi của chú nhỏ.”

“Ngoan nào, bé ngoan, đừng khóc nữa, được không?”

Trần Kinh Liêm càng an ủi, tôi càng khóc lớn hơn.

Trần Kinh Liêm cứ ôm tôi như vậy, vụng về trấn an tôi.

Tôi ôm eo Trần Kinh Liêm khóc đến trời đất tối sầm.

Cuối cùng khóc đủ rồi, Trần Kinh Liêm xuống giường rót cho tôi một cốc nước.

“Giọng khàn hết rồi, uống chút nước cho dịu cổ họng.”

Tôi uống mấy ngụm theo tay Trần Kinh Liêm.

Cảm xúc chậm rãi bình tĩnh lại.

Tôi hít sâu một hơi, cuối cùng cũng hạ quyết tâm nói: “Trần Kinh Liêm, chúng ta bắt đầu lại từ đầu đi.”

Tay đang cầm cốc nước của Trần Kinh Liêm run lên.

Rất lâu sau, anh mới chậm rãi quay mặt lại.

Anh vuốt lên mặt tôi, giọng khàn đặc: “Có thấy tủi thân không?”

“Em chậm rãi tha thứ cho anh cũng không sao.”

Tôi hít mũi, lắc đầu.

Đặt mình vào vị trí của anh mà nghĩ, nếu tôi là Trần Kinh Liêm, nghe thấy những lời kia, có lẽ tôi cũng sẽ có phản ứng giống anh.

Trần Kinh Liêm đặt cốc nước xuống rồi ôm lấy tôi.

Anh cúi đầu cọ lên mặt tôi, giọng r/un r/ẩy nói: “Cảm ơn em, Tiểu Giác.”

**Ngoại truyện Trần Kinh Liêm**

Khi Hạ Giác tan biến trước mặt tôi, trái tim tôi đ/au đến mức không thở nổi.

Ngay tại chỗ, tôi phun ra một ngụm m/áu.

Khi tỉnh lại lần nữa, tôi nhìn căn phòng trống rỗng, đột nhiên ý thức được Hạ Giác thật sự không còn nữa.

Sau khi Hạ Giác ch*t, tinh thần tôi hoảng hốt, sống ch*t không chịu chấp nhận sự thật em đã rời đi.

Vì vậy tôi tự lừa mình rằng em vẫn còn sống.

Em chỉ đi xa một chuyến thôi.

Bây giờ, tôi tận mắt nhìn thấy em ch*t trước mặt mình.

Tôi không thể tiếp tục lừa mình được nữa.

Cuối cùng tôi đến cục cảnh sát lấy lại di vật của Hạ Giác.

Cảnh sát nói: “Trên xe vốn còn có một chiếc bánh kem, nhưng để quá lâu rồi, chỉ chụp lại một tấm ảnh thôi.”

“Chiếc bánh bị m/áu nhuộm đến mức không còn nhìn ra dáng vẻ ban đầu nữa.”

Tôi chợt nhớ ra, Hạ Giác vì chạy quá tốc độ nên đ/âm vào rào chắn.

Trong lòng tôi mơ hồ đã có đáp án.

Em vì muốn vội về mừng sinh nhật tôi, nên mới gặp t/ai n/ạn xe.

Sức khỏe của Hạ Giác không tốt, nhưng em lại luôn thức đêm viết code.

Để sửa tật x/ấu này của em, tôi từng nói với em: “Tôi mười một giờ rưỡi đúng giờ đi ngủ, nếu em về muộn thì cút sang phòng khách mà ngủ.”

Tôi chưa bao giờ chờ em.

Em không về, tôi sẽ khóa cửa.

Lâu dần, em cũng quen ngủ sớm.

Tôi đột nhiên mất hết sức lực, ngã xuống đất.

Tôi ôm chiếc hộp kia, vừa khóc vừa cười.

Trong hộp là món quà sinh nhật Hạ Giác chuẩn bị cho tôi.

Một chuỗi Phật châu đã được khai quang.

Trên đó khắc tám chữ: “Bình an vui vẻ, mãi mãi đồng tâm.”

Tôi mang món quà Hạ Giác tặng tôi đến ngôi chùa kia.

Tôi muốn biết em có từng ước nguyện điều gì không.

Giữa những dải cầu phúc đầy trời, tôi nhìn thấy nguyện vọng của Hạ Giác.

Người khác đến đây để cầu nguyện, còn em đến đây để trút gi/ận.

“Trần Kinh Liêm là tên đại ngốc, đồ khốn, thích tôi một chút thì ch*t à? Tôi đã thích anh lâu như vậy rồi.”

Tim tôi đ/au thắt, nước mắt rơi xuống.

Tôi thật ng/u xuẩn.

Sao tôi lại không tin Hạ Giác thích tôi chứ?

Tôi đi vào chính điện, viết hai chữ rồi treo bên cạnh.

“Chờ anh.”

Trước khi t/ự s*t, tôi quyên hết toàn bộ tài sản cho ngôi chùa này.

Tôi c/ầu x/in nó cho tôi một cơ hội làm lại.

Nếu có thể làm lại, tôi nhất định sẽ yêu thương Hạ Giác thật tốt.

Lần này, đổi lại là tôi yêu em.

hết

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
6 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0