Ta lập tức hóa thành một con rắn nhỏ dài nửa mét, hớn hở quấn ch/ặt lấy cổ tay hắn. Thế chẳng phải là xong rồi sao?

Thập Hoan nhìn đến ngây người: "Tiểu cha, làm sao Người có thể làm được cái trò vừa hèn mọn vừa kiêu ngạo như vậy?"

Ta nháy mắt với nó: "Con lại đây, ta bảo cho."

Thập Hoan không chút phòng bị mà tiến lại gần.

Ta tại chỗ dựng một truyền tống trận, đưa con bé thẳng tới Yêu giới: "Đi làm trâu ngựa đi con, nếu không có chuyện đại sự kiểu trời sập xuống thì đừng có về đây tìm ta và cha con trấn giữ đại cục."

Phía đầu kia của truyền tống trận, vọng lại tiếng con bé m/ắng xối xả từ xa: "Lâu Niên, ta tuyệt đối sẽ không nhận cái người cha này nữa đâu!"

Không nghe thấy gì hết, không nghe thấy gì hết.

Trên đường trở về Phù Sinh Đảo, Ngân Hào lo lắng hỏi: "Cứ thế vứt con bé lại đó, thật sự ổn chứ?"

Ta ôm lấy eo hắn: "Huynh không chê con bé vướng mắt à?"

Ngân Hào nghĩ nghĩ, rồi dõng dạc đáp: "Chê!"

[Hết]

Mình giới thiệu một bộ cổ đại khác do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:

THIÊU ĐỐT PHẬT CỐT

Ân sư tính ra ta có một kiếp nạn, khuyên ta nên nhập thế để hóa giải, "Huyền Độ, con tuy bẩm sinh mang Phật cốt, nhưng tâm lại như khối gỗ mục chẳng biết bi hỉ."

"Nước có thể chở thuyền cũng có thể lật thuyền, nếu lòng từ bi chẳng chứa tình, sao có thể độ nổi chúng sinh."

Mười năm nhập thế, ta đã chứng kiến nước sông vỡ đê, ruộng đồng khô ch/áy, cũng từng thấy khói lửa liên miên, thây phơi khắp nội. Ta luôn khắc cốt ghi tâm: lấy từ bi làm gốc, đối đãi bình đẳng, chẳng chút thiên vị.

Cho đến ngày ấy nơi cuối con ngõ rá/ch nát, ta thoáng thấy một thiếu niên hơi tàn lực kiệt. Bắt gặp đôi mắt chứa chan lòng h/ận th/ù thấu tận trời xanh ấy, tràng hạt nơi tay ta khẽ lung lay. Nhớ lại lời Ân sư "chúng sinh đều bình đẳng", ta đã ra tay c/ứu lấy thiếu niên kia.

Nhiều năm sau gặp lại đôi mắt ấy lần nữa, ta mới thấu hiểu kiếp nạn mà Ân sư nhắc đến năm nào, tựa như đi trên vực thẳm nghìn trượng, mỗi bước mỗi kinh tâm.

Chương 1:

1.

Hợp Hoan Tông vốn nổi danh kiêu xa d/âm mỹ, hành vi hoang đường, chuyên đi dụ dỗ tu sĩ trẻ tuổi để luyện tà thuật, xưa nay luôn bị giới chính đạo phỉ nhổ. Nhưng nhờ Tông chủ gần đây hành thiện tích đức, giữ vững đại nghĩa, lại nghiêm chỉnh răn đe môn hạ đệ t.ử nên danh tiếng có phần khởi sắc, dần được các danh môn chính phái đón nhận.

Thế nhưng gần đây, Hợp Hoan Tông lại xuất hiện một tên tà tu.

Hắn dùng hương sát địch, đi đến đâu dị hương ngập trời đến đó. Tu sĩ tu vi thấp một khi bị mê hoặc sẽ hoàn toàn mất đi thần trí, trở thành con rối bị hắn sai khiến, lạm sát kẻ vô tội, thôn tính tu vi người khác để kéo dài mạng sống. Th/ủ đo/ạn tàn đ/ộc vô cùng, đệ t.ử các phái hiếm ai may mắn thoát khỏi tay hắn.

Ngặt nỗi hắn bẩm sinh mang mị thể, mê hoặc nhân tâm, ngay cả kẻ th/ù gặp mặt cũng phải rung động ba phần. Thế nhân đều bại dưới chân hắn.

Có tin đồn Tông chủ Hợp Hoan Tông đã bị Vạn Vô Cữu ngược sát mà c.h.ế.t. Ki/ếm Tông vì muốn thay trời hành đạo, trừ diệt yêu m/a, đã đích thân dẫn đồ đệ tiến đ.á.n.h Hợp Hoan Tông. Không ngờ lại chuốc lấy kết cục toàn quân bị tiêu diệt. Tông chủ Lăng Hồng càng t.h.ả.m hơn khi sa vào đ/ộc thủ của Vạn Vô Cữu, bị luyện thành lô đỉnh.

Ta chưa từng ngờ tới, tên tà tu bị giới chính đạo m/ắng nhiếc là phóng đãng hình hài ấy, lại chính là thiếu niên năm xưa ta từng vì một niệm thiện tâm mà ra tay c/ứu giúp.

2.

Trước bậc thang đ/á dưới chân núi, đoàn quân các phái chuẩn bị đ.á.n.h vào Hợp Hoan Tông chợt im bặt. Ngay sau đó có người kinh hãi hô lên: "Là Vạn Vô Cữu, tên yêu m/a đó xuất hiện rồi!"

Thiếu niên vận cẩm y hoa lệ từ trên trời giáng xuống. Mái tóc đen nửa xõa nửa búi, đôi mắt mang theo h/ận ý tà mị khát m/áu, nhưng đầu ngón tay lại đang mân mê chuỗi niệm châu ta tặng năm nào để khuyên hắn hướng thiện.

"Chư vị đường xa tới đây, chẳng hay là muốn chiêm ngưỡng lô đỉnh mà Vạn mỗ vừa luyện hóa xong, hay là muốn trở thành một vị d.ư.ợ.c dẫn cho lò luyện của ta?"

Vạn Vô Cữu vừa hiện thân, chỉ cần một ánh mắt liếc qua, những kẻ vừa rồi còn gào thét đòi thảo ph/ạt đều k/inh h/oàng tháo lui, sợ họa ập xuống đầu. Trong phút chốc, chẳng ai dám rút ki/ếm lên tiếng trước.

"Tên tà tu này diện mạo yêu nghiệt, giỏi mê hoặc lòng người, muốn bắt hắn phải là người có ý chí sắt đ/á."

"Huyền Độ thiền sư mang Phật pháp kim thân, tà túy chắc chắn không dám xâm phạm."

"Huyền Độ thiền sư vừa vặn cũng ở đây..."

Vạn Vô Cữu bắt gặp ta trong đám đông, hắn chợt sững người, lệ khí kiêu ngạo quanh thân dần tan biến. Hắn bỗng mỉm cười duyên dáng, diện mạo tựa đóa hoa đào rực rỡ, "Thánh tăng, ta đang định đi tìm Người, không ngờ Người lại tự mình đến đây, thật đúng là tâm hữu linh tê."

Lời của hắn lọt vào tai các vị Tông chủ và Trưởng lão. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, có kẻ thì thầm: "Không lẽ Thánh tăng cũng có tư thông với tà tu?"

"Chớ có nghe lời khích bác của tên tà tu này!"

"Nhưng tràng hạt của Thánh tăng đang nằm trong tay Vạn Vô Cữu, đó là vật tùy thân của Phật t.ử mà?"

"Bảo vật các phái bị hắn tr/ộm đi còn ít sao!"

Giữa những lời nghị luận, Vạn Vô Cữu phất mạnh tay áo, người đã đứng trước mặt ta, "Thánh tăng đã đến rồi, nếu không vào tông môn của ta ngồi chơi thì thật là đáng tiếc."

Có tu sĩ không biết sống c.h.ế.t ra chiêu đ.á.n.h lén: "Ngươi cũng xứng bàn đạo cùng Ngài sao..."

Lời còn chưa dứt, Vạn Vô Cữu liếc mắt, buông một câu: "Ồn ào."

Kẻ đó liền bị ngọn lửa vô hình th/iêu thành một làn khói đen. Miếng ngọc bài trên người hắn rơi xuống đất kêu "cạch" một tiếng, chỉ còn trơ trọi một chữ "Dược".

Chứng kiến đệ t.ử chân truyền của Vạn Dược Tông bị g.i.ế.c c.h.ế.t như giẫm nát con kiến, ai nấy đều kinh sợ lùi bước.

3.

"Huyền Độ thiền sư, c/ầu x/in Ngài ra tay thay trời hành đạo!"

"Huyền Độ thiền sư, c/ầu x/in Ngài thanh tẩy tà túy, trả lại thái bình cho Thiên Địa!"

"Một lũ phế vật chỉ biết dựa dẫm vào người khác." Vạn Vô Cữu định nhấc tay lần nữa.

Dáng vẻ đầy sức sống của hắn lúc này so với kẻ thoi thóp nơi đầu ngõ năm ấy thực sự như hai người khác biệt. Ta chắp tay trước ng/ực, đứng chắn trước mặt hắn, "Vạn pháp do tâm sinh, chớ nên tạo thêm sát nghiệp nữa."

Ánh mắt hắn khẽ động, chợt trở nên lạnh lẽo: "Thánh tăng hối h/ận rồi sao? Dẫu sao thì..."

"Năm đó Người là kẻ c/ứu ta, nếu không nhờ lòng từ bi của Người, sao có được thịnh thế như ngày hôm nay?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm