Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1575: Anh con cũng không phải là dễ bị bắt nạt

05/03/2025 10:06

Hu hu hu

Anh Hai…

Sao anh còn chưa đến…

C/ứu mạng!!

A

C/ứu mạng!!!

Lục Cảnh Lễ thoát khỏi được đám người mà cứ như vừa bò từ chỗ ch*t ra.

Dĩ nhiên là anh ta rất yêu thích các cô em xinh tươi nhưng mấy cô em này anh ta chẳng cần ai hết, bởi vì tất cả đều muốn ép anh phải lấy họ!

Yêu đương thì còn có thể, nhưng hiện giờ anh đây không muốn đặt chân vào nấm mồ hôn nhân sớm thế đâu!

Người có thể khiến anh cam tâm tình nguyện bước vào ngôi m/ộ kia thì phải cỡ thần tiên tỷ tỷ mới được!

"Ba mẹ! Hai người thật quá đáng! Con là con ruột hai người hả? Vừa nãy con cầu c/ứu đến thế rồi mà chẳng ai thèm để ý con!" Lục Cảnh Lễ lạch bạch chạy đến cạnh Nhan Như Ý với Lục Sùng Sơn, thật là gi/ận quá đi.

Nhan Như Ý giúp con trai sửa lại mái tóc bị làm rối rồi hơi gi/ận giọng nói: "Lại nói hươu nói vượn cái gì thế! Gì mà c/ứu hay không c/ứu! Con lớn thế rồi cũng nên cân nhắc chuyện chung thân đại sự đi! Hôm nay có nhiều cô bé ưu tú thế mà con chẳng coi trọng một ai sao?"

"Nuông chiều con nhiều năm thế cũng đủ rồi, nhân cơ hội này thì con mau tìm một đối tượng rồi kết hôn luôn trong năm nay đi!" Lục Sùng Sơn không vui hạ xuống quân lệnh.

Lục Cảnh Lễ bất mãn làu bàu: "Ba mẹ chỉ biết b/ắt n/ạt con thôi! Có bản lãnh thì đi mà nói thế với anh con ý!"

Lục Sùng Sơn trợn mắt: "Anh mày cũng thế cả thôi!"

Nhan Như Ý nhìn những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp tới đây hôm nay thì trên mặt hiện rõ sự khao khát: "Mấy cô gái tối nay thật không tệ, nói không chừng sẽ có người Đình Kiêu thích đấy..."

Lục Cảnh Lễ thản nhiên nhìn lướt qua: "Mẹ đừng nói lời trái lương tâm được không, chẳng có ai đẹp bằng chị dâu cả!"

"Chị dâu cái gì mà chị dâu! Đừng có mà gọi bừa!" Lục Sùng Sơn bất mãn cảnh cáo.

Ông ta biết tối nay Ninh Tịch sẽ không xuất hiện, cho nên quyết định giấu đi chuyện Lục Đình Kiêu đã có bạn gái.

Mặc dù trước đây Lục Đình Kiêu đã từng công khai, nhưng chỉ cần tối nay Ninh Tịch không xuất hiện gây cản trở thì mọi chuyện đều có khả năng.

Tất nhiên là Lục Cảnh Lễ biết ý đồ của cha mình, lúc này anh không nhịn được hất cho một bát nước lạnh: "Ba, con thấy ba ngây thơ quá đó, ba nghĩ là chị dâu con không đến được thì anh con sẽ mặc cho ba muốn làm gì thì làm sao? Anh con đâu có biết điều, hay nghe lời, lại dễ b/ắt n/ạt như con đâu..."

"Cái thằng nhóc này! Nói cái gì thế hả? Không muốn tốt cho anh con sao?" Nhan Như Ý bất đắc dĩ lắc đầu một cái rồi liếc nhìn đồng hồ treo tường: "Đúng rồi, đến giờ này rồi mà sao anh con còn chưa tới?"

Nhan Như Ý đang chuẩn bị gọi điện hỏi một chút thì hiện trường đột nhiên vang lên những tiếng hô kích động.

Bắt đầu từ cửa, đoàn người tự động tách ra nhường một con đường.

Đi chính giữa là hai thân hình một lớn một nhỏ đang chậm rãi bước vào phòng tiệc.

Người đàn ông cùng một bé trai mặc âu phục cùng kiểu cực kì hấp dẫn ánh nhìn.

Bé con kia mặc một bộ đồ màu đen trầm, trên mặt là biểu cảm lạnh lùng hời hợt y hệt Lục Đình Kiêu. Đúng là một bản sao hoàn chỉnh của anh, ngay cả bộ dạng từ chối người từ ngàn dặm cũng y đúc.

Mặc dù bé con này có khuôn mặt rất xuất sắc, thừa kế hoàn hảo bộ gien ưu tú của Lục gia cơ mà dẫu sao tuổi vẫn còn nhỏ, như thế này có vẻ hơi âm trầm quá chăng?

Trong đám người có người xuất hiện ý nghĩ như vậy thì bé con từ từ tiến đến gần.

Đến gần rồi bọn họ mới phát hiện ở túi ng/ực của bé con có một món đồ trang sức hình con thỏ con cực kì đáng yêu, nhất thời nó khiến cho bé con thêm mấy phần sinh động đáng yêu, khiến mọi người xung quanh nhũn hết cả lòng.

Lục Đình Kiêu vẫn mang một thân hơi thở mạnh mẽ bức bách người người như thường nhưng mà như thế cũng không đủ át đi sự hấp dẫn của khuôn mặt đẹp như điêu khắc kia.

Những cô gái trẻ tuổi tới đây hôm nay vốn còn đang lo sợ vì tin đồn Lục Đình Kiêu đ/áng s/ợ lạnh lùng, thế nhưng sau khi thấy người thật thì kích động đến nỗi chỉ kém nhào thẳng tới mà thôi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
3 Đồng nữ Chương 7
10 Mùa đông thứ 23 Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm