Tri Duật Mộ Nam Chi

Chương 12

01/11/2024 16:27

12.

Tôi đứng tựa vào khung cửa, nhìn người đàn ông đang mặc tạp dề xanh trong bếp, lòng dâng lên chút xao xuyến. Tôi không thể tin rằng Tạ Tri Duật thật sự biết nấu ăn, và nhìn động tác của anh ấy, rõ ràng là rất thành thạo.

Phải nói là anh ấy giấu tài thật.

Tôi lên tiếng hỏi: “Tạ Tri Duật, hóa ra anh thật sự biết nấu ăn sao?”

Anh ấy ngừng lại một chút, giọng thản nhiên trả lời:

“Chi Chi à, mẹ anh bảo rằng nếu muốn chiếm được trái tim của người mình yêu thì phải chiếm được cái bụng của cô ấy trước.”

Tôi cười khúc khích, khóe môi tự nhiên cong lên.

Đúng là lời của mẹ Tạ Tri Duật nói ra mới phải.

“Vậy sao trước đây anh chưa từng nấu cho tôi ăn?”

Anh ấy ngượng ngùng sờ mũi, khẽ ho nhẹ:

“Cận Nhiên bảo điều này không hợp với hình tượng của anh trước đây, tốt nhất là đừng để em phát hiện.”

“Thực ra, anh đã từng nấu cho em rồi, chỉ là em chưa nhận ra thôi.”

Tôi sững người, không chắc chắn hỏi: “Bữa trưa đó là anh nấu à?”

Anh ấy nghiêm túc gật đầu.

Tôi bước đến ôm lấy anh, giọng nhẹ nhàng: “Tạ Tri Duật, sao anh ngốc thế?”

“Vậy Chi Chi có thể bù đắp cho anh không?” Anh ấy hạ giọng.

“Bù đắp thế nào?”

Anh ấy cúi đầu, đặt nụ hôn vội vã lên môi tôi, đầy mãnh liệt.

Tôi tựa vào anh ấy, hơi thở dồn dập.

Anh ấy nhìn tôi, mỉm cười dịu dàng:

“Bảo bối, anh luôn muốn làm vậy.”

“Em không biết anh đã phải chịu đựng thế nào khi bên cạnh em mà không được ôm, không được hôn em đâu.”

Mặt tôi nóng bừng, vội đẩy anh ra: “Mau nấu cơm đi.”

“Tuân lệnh, công chúa của anh.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm