Tiền Đề Yêu

Chương 11

26/04/2026 17:56

Lấp đầy ngôi nhà trống trải từng chút một.

Tủ lạnh chất đầy rau củ quả tươi ngon, quần áo giặt sạch phơi trên ban công.

Tôi biết nấu ăn, biết dọn dẹp, biết giặt giũ, phơi đồ.

Biết chăm sóc bản thân thật tốt.

Tất cả đều là Diêm Bác Văn dạy tôi.

Thực ra anh ấy cũng không biết nấu ăn.

Nhưng để dạy tôi, anh đã học trước.

Những món ăn gia đình đơn giản.

Dù tôi nấu dở thế nào, anh cũng ăn hết, động viên tôi.

Anh từng nói.

"Đây là kỹ năng sống cơ bản, có thể em cả đời không dùng đến, nhưng phải biết."

"Đây là bản lĩnh để em đối mặt với bất trắc."

Lần đầu tôi dùng những kỹ năng này, là để rời xa anh.

Những điều anh dạy tôi.

Trở thành bản lĩnh để tôi rời bỏ anh.

tôi vẫn kém định hướng.

Cửa hàng chọn nơi gần nhà.

Vì trước đây cũng là tiệm hoa, không cần sửa sang nhiều, chỉ cần điều chỉnh chi tiết theo ý tôi.

Rất mệt, nhưng rất mãn nguyện.

tôi bước dưới nắng đông, từng chút cảm nhận hơi ấm đời thường.

Gần góc phố có con hẻm nhỏ, trong đó có khóm hoa dại, tôi định đem về trồng.

Trời càng lúc càng lạnh, ở ngoài dễ bị tê cóng.

Đào xong hoa, tôi định về.

Bỗng nghe tiếng nức nở nghẹn ngào.

Như mèo con chó con, lại giống tiếng người...

Quả thật là người.

Chàng trai mặc chiếc áo len rá/ch tươm, da thịt lộ ra đã đỏ ửng vì lạnh, đầu gục vào đầu gối khóc thút thít.

Tay tôi vừa chạm vai, cậu ta gi/ật mình đứng phắt dậy khiến tôi loạng choạng.

"Hết rồi, hết rồi, tôi nói hết tiền rồi mà!!"

"Tiền bị các người cư/ớp sạch rồi, đ/á/nh ch*t tôi đi, làm m/a cũng không tha cho các người."

Mắt chàng trai đỏ ngầu, khóe miệng có vết bầm.

Như chú chó con dựng lông.

tôi khoác áo cho cậu ta, hơi lạnh lập tức bao bọc tôi.

"Áo cho cậu mặc, trong túi có tiền, ra khỏi hẻm rẽ phải thẳng, có đồn cảnh sát."

Không nán lại, tôi quay lưng đi.

Mất áo khoác, tôi phải về nhà nhanh.

Ở đây không có bác sĩ gia đình 24/7 hay người giúp việc chăm sóc tôi.

Ngày mai còn phải giám sát thi công.

Bước vào khu dân cư, quẹt thẻ lên thang máy.

Bóng người nhỏ bé mặc áo tôi cũng lẻt xẻt theo vào.

Đứng xó góc, ngẩng lên liếc tôi rồi vội cúi đầu.

Đến lúc về tới cửa, tôi mới gi/ật mình.

Cậu ta... theo tôi về nhà?

tôi vừa bấm mật khẩu vừa liếc nhìn.

Cậu ta đứng cách tôi ba bốn bước chân.

Cửa mở, tôi bước một chân vào.

Sau lưng vang lên giọng nói.

"Em không cần tiền, anh có thể cho em ở nhờ một thời gian không?"

Mắt chàng trai vẫn đỏ hoe.

"Lúc nãy cảm ơn anh, em không cố ý m/ắng anh đâu, em tưởng bọn x/ấu quay lại."

"Em không phải trẻ hư, em biết dọn dẹp... em còn biết nấu mì."

Chàng trai dáng thanh tú, khóe mắt hơi rủ xuống trông rất đáng thương, ánh mắt đầy khát khao.

Tôi im lặng, cậu ta cắn môi.

Cúi người.

"Cảm ơn anh, lúc nãy giúp em, xin lỗi đã làm phiền."

Chiếc áo dài quá khổ, vạt áo chấm mắt cá trong khi tôi mặc chỉ tới gối.

Vai áo xệ xuống, tay áo rủ che kín bàn tay.

Đầu tròn xoe, nhìn sau lưng như quả bóng.

Thang máy từ tầng một đi lên.

Cửa mở ra.

Tôi nói.

"Vào đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thỏ tai cụp phải lòng kẻ thù tự nhiên

Chương 13
Tôi là một con thỏ tai cụp song tính, nhát gan, dễ bị giật mình đã tu luyện thành tinh. Để sống sót, tôi lén trà trộn vào Cục Quản lý Yêu quái làm nhân viên văn phòng. Nhưng tôi không ngờ, cấp trên trực tiếp của mình - Hoắc Nghiên - lại là một con rắn đen. Sự áp chế của thiên địch khiến mỗi lần gặp hắn tôi đều mềm nhũn chân, còn phải cố sống cố chết kẹp chặt cái đuôi, sợ lộ ra chút bí mật khó nói. Để giữ mạng, ngày nào tôi cũng xịt nước hoa xua rắn lên người. Cho đến hôm liên hoan tập thể, tôi lỡ uống nhầm rượu, co ro trong góc run rẩy. Cái đuôi của Hoắc Nghiên lặng lẽ quấn lên. Hắn thè lưỡi sát bên tai tôi, giọng khàn khàn nguy hiểm: "Thỏ con, em không biết sao?" "Mùi này đối với loài rắn… chẳng khác nào tín hiệu cầu bạn tình."
294
2 NHÃ HÀ Chương 19
6 Lấy ơn báo đáp Chương 15
10 Nói đi, em yêu anh Chương 21
11 Cún Con Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm