Hôm đó tôi phải dỗ dành Hứa Yến mãi mới xong.
Thực ra phần lớn thời gian là Hứa Yến một mình lẩm bẩm, ăn giấm cả buổi.
Cậu ấy bảo bộ trang phục mà tiểu O kia phối kỹ lưỡng x/ấu xí, lớp trang điểm cũng chẳng ra gì.
Có lẽ Hứa Yến nghĩ mình ăn mặc quá xuề xòa, không thể lấn át đối phương chăng?
Tâm tư của Hứa Yến, tôi thực sự không thể hiểu nổi.
Về khoản phối đồ thì tôi cũng m/ù tịt.
Tôi chỉ thấy Hứa Yến mặc gì cũng đẹp đến mức khó tin.
Hoàn toàn không cùng một tầng lớp với những người khác.
Nhưng Hứa Yến vẫn tìm cơ hội khoe với tôi vẻ ngoài khi cậu ấy chỉn chu.
Trong buổi biểu diễn văn nghệ kỷ niệm trường, câu lạc bộ kịch của họ có tiết mục.
Hứa Yến vào vai một thiên thần.
Giữa hậu trường tấp nập, cậu vẫy cánh lớn gọi tôi:
"Chu Dương! Đây này!"
Tôi quay đầu nhìn theo, Hứa Yến khoác lớp voan trắng, lông vũ dài phấp phới, nụ cười rực rỡ chói lóa.
Khiến tôi dán mắt không rời.
Chỉ có điều trang phục quá mỏng manh, tôi liền cởi áo khoác đắp lên người cậu:
"Mặc ít thế này định dụ dỗ ai đây?"
Hứa Yến khúc khích cười, áp sát vào tai tôi thì thầm:
"Dụ dỗ anh đấy."
Rồi hỏi thêm:
"Đẹp không?"
"Ừ, đẹp lắm."
Tôi đỏ cả tai, thành thật đáp.
Hứa Yến chớp mắt:
"Có đẹp hơn mấy Omega kia không?"
....Sao cậu ấy vẫn còn ăn giấm vu vơ thế không biết.
Tôi thở dài, đáp:
"Đương nhiên rồi."
"Em đẹp hơn bất cứ ai."
Hứa Yến hài lòng, đi xếp hàng chờ biểu diễn.
Suốt buổi diễn, ánh mắt tôi dính ch/ặt lấy cậu.
Nhan sắc của Hứa Yến cùng lớp trang điểm này đúng là bẫy Alpha thứ thiệt.
Tôi bị dụ hoa mắt đầu óc quay cuồ/ng.
Kết thúc buổi diễn, tôi ngồi lại khán đài đợi đến khi khán giả tản hết vẫn chưa thấy Hứa Yến đâu.
Điện thoại bỗng nhận tin nhắn từ cậu:
[Em để quên hộp phấn trong phòng hóa trang rồi, anh vào tìm giúp em nhé.]
Đúng là đồ đạc linh tinh lúc nào cũng không giữ được!