Từ khi mười tám tuổi phân hóa thành alpha cấp cao nhất, tôi vẫn luôn bị mẹ kế xem là cái gai trong mắt, cái dằm trong th!t.

Người cha thân yêu của tôi vì lấy lòng cô vợ bé bỏng của ông ta, gần như không quan tâm sống ch*t của tôi.

Cũng là khoảng thời gian trước, tôi mới tình cờ biết được ông ngoại để lại cho tôi một khoản di sản lớn.

Chỉ sau khi kết hôn, tôi mới có thể nhận.

Trong lòng tôi thầm tính toán, sau khi thừa kế di sản, tôi sẽ ly hôn hòa bình với đối tượng liên hôn.

Nếu không phải lần này bị mẹ kế ám toán.

Thôi vậy.

Đợi mọi chuyện kết thúc, tôi có thể bắt đầu cuộc sống mới rồi.

Tôi khẽ vuốt di ảnh của mẹ.

Trong ảnh, nụ cười của bà phóng khoáng tùy ý.

Đó là khoảnh khắc đẹp nhất trong cuộc đời bà.

Nếu không phải gả cho cha tôi, lẽ ra bà đã có một đời giàu có hạnh phúc.

Tôi thề tuyệt đối sẽ không đi vào vết xe đổ.

Tạm thời cúi đầu chỉ là vì tự do trong tương lai.

Ngày hôn lễ, người chồng mới cưới của tôi từ đầu đến cuối đều không xuất hiện.

Tuy tôi là alpha cấp cao nhất, nhưng gia thế của chồng tôi còn hơn một bậc.

Cho nên dù anh ta chỉ là một beta tàn phế, vẫn chiếm danh phận chồng.

Tôi mặc váy cưới đặt may riêng, chờ trong phòng.

Khăn voan che khuất tầm mắt tôi.

Đợi một lúc, trong phòng vẫn không có ai động đậy.

Tôi không nhịn được tự mình tháo khăn voan xuống.

Nhưng giây tiếp theo, đèn trong phòng đột nhiên tắt hết.

Mùi tin tức tố vodka nồng đậm xộc thẳng lên đỉnh đầu.

Trong bóng tối, tôi nhạy bén nhận ra đây là mùi tin tức tố của enigma đã đá/nh dấu tôi đêm đó.

Anh ta thật to gan.

Dù người chồng mới cưới của tôi có vô dụng thế nào thì cũng là con trưởng dòng chính của nhà họ Mục.

Anh ta sao dám lẻn vào phòng tân hôn của chúng tôi trong đêm tân hôn?

Tôi vừa định mở miệng bảo anh ta cút đi.

Tất cả những lời mắ/ng ch/ửi liền bị nuốt sạch vào trong bụng.

Tôi gần như sắp ngạt thở.

Tuyến thể từng bị đá/nh dấu như tro tàn ch/áy lại.

Tôi cảm thấy mình sắp bị châm lửa.

Khó khăn lắm mới thoát khỏi trói buộc, tôi há miệng thở từng ngụm không khí trong lành.

“Anh còn không mau cút đi, lát nữa chồng tôi về thì anh ch*t chắc.”

Anh ta vuốt ve cánh môi sưng đỏ của tôi, khẽ cười hỏi tôi: “Sao mất trí nhớ rồi, ngay cả chồng cũng quên?”

Tôi ngẩn ra trong nháy mắt.

Khi đại n/ão đang vận chuyển thật nhanh, anh ta giữ eo tôi, xoay người tôi lại.

Đôi tay hơi lạnh ấy lướt qua tuyến thể nóng rực của tôi.

Anh ta hung dữ nói: “Nếu n/ão quên rồi, vậy dùng cơ thể mà nhớ lại đi.”

Lời vừa dứt, răng nanh của anh ta không chút lưu tình đá/nh dấu tuyến thể của tôi.

Tin tức tố cấp cao cọ rửa từng dây th/ần ki/nh của tôi.

Cả người tôi đều bị mùi vodka thấm đẫm.

Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, tôi hiểu ra.

Người chồng mới cưới của tôi không phải beta, mà là enigma.

Tin tức tố vẫn không ngừng rót vào trong cơ thể tôi.

Lượng lớn tin tức tố xung kích đã dẫn phát phát tình giả.

Cả người tôi không còn sức, trước mắt tối sầm từng trận.

Tôi lại bị tạm thời đá/nh dấu lần nữa.

Đến khi tin tức tố vodka rót đầy cơ thể tôi, anh ta mới hơi buông tôi ra.

Giọng nói trầm thấp của anh ta lộ ra vẻ thỏa mãn: “Chỉ tạm thời đá/nh dấu thôi còn xa mới đủ.”

Hai má tôi đỏ bừng, ý thức hỗn lo/ạn.

Trên người tôi vẫn mặc váy cưới kiểu Tây.

Lồng ngựk người phía sau nóng rực.

Nhưng đôi chân tôi đang ngồi lên lại lạnh băng.

Tôi đoán nhà họ Mục đã nói một lời nói dối kiểu dựng phim.

Mục Ngôn không phải beta.

Nhưng chuyện anh là một người tàn phế bị liệt hai chân, phần lớn là thật.

Trong lòng tôi đột nhiên nhiều thêm vài phần thương tiếc.

Anh cắn tôi lâu như vậy cũng không làm chuyện khác, phần lớn là có lòng mà không đủ sức.

Nghĩ đến đây, tôi thấu tình đạt lý thay anh giải vây: “Không sao đâu, tuy anh là người tàn phế, nhưng bình thường tôi cũng sẽ không chê anh đâu.”

Anh vẫn luôn im lặng không nói.

Tôi hơi lo lắng có phải mình nói quá thẳng làm anh bị tổn thương rồi không.

Tôi cố chống cơ thể xoay người lại.

Đầu ngón tay thử thăm dò chạm vào hàng mày mắt đang rũ xuống của anh.

Giây tiếp theo, tay tôi bị anh nắm lấy.

Tôi nghe thấy tiếng cà vạt bị tháo ra.

Hai tay tôi bị anh trói ngược ra sau lưng.

Bàn tay lạnh lẽo dò xuống dưới thân, dùng sức x/é mạnh.

Nước mắt lập tức tràn đầy hốc mắt tôi.

Tôi đ/au đến mức không thể kêu thành tiếng.

Tôi bị anh hôn đến trước mắt tối sầm, gần như ngạt thở.

Đôi tay vốn còn đang giãy giụa đẩy ra cũng bắt đầu yếu ớt trượt xuống.

Cuối cùng anh cũng buông tôi ra.

Tay anh lướt qua bụng dưới tôi.

Giọng điệu nguy hiểm: “Nghe nói alpha cũng có thể mang th/ai, hay là tối nay chúng ta thử xem?”

Tuy mặt không chút cảm xúc, nhưng tôi biết anh không vui.

Người nhà họ Mục trong bữa tiệc lạnh nhạt đến cực điểm.

Sự quan tâm không đ/au không ngứa nghe càng giống lời châm chọc ngầm.

Sau khi tôi m/ắng cho vài tên ng/u xuẩn bỏ đi, tôi tức gi/ận đẩy Mục Ngôn rời khỏi đó.

Trên đường về, cơn gi/ận của tôi vẫn chưa nguôi.

Mục Ngôn lại chọc chọc mặt tôi: “Sao gi/ận đến mức phồng lên như cá nóc vậy?”

Tôi nhìn gương mặt bình tĩnh của anh, có chút h/ận rèn sắt không thành thép: “Anh rõ ràng là enigma, tại sao lại mặc kệ bọn họ b/ắt n/ạt anh như vậy?”

Trên gương mặt tuấn tú của anh lộ ra vẻ đ/au thương.

“Cha mẹ tôi đều là alpha cấp cao nhất.”

“Khi tôi ba tuổi, bọn họ đã hy sinh trong trận chiến của đế quốc.”

“Năm tám tuổi, tôi bị người trong gia tộc thiết kế b/ắt c/óc.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
8 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7