Tôi sa sầm mặt mày gi/ật lấy máy tính, rồi nhét bừa bãi vào cặp táp.

Ngộ Tri Viễn ngồi bên cạnh cười, cười nhạo tôi không hiểu nổi lời nói đùa của hắn.

Tay đang dọn đồ của tôi khựng lại, b/án tín b/án nghi nhìn hắn.

Hắn nói: "Trêu cậu thôi, tôi thấy nhóm cậu đã sửa chữa phương án rất kỹ, nhưng vẫn cần điều chỉnh lại số liệu khảo sát thị trường."

Tôi lại lôi máy tính ra, cung kính dâng lên trước mặt thiếu gia.

"Sếp Ngộ, xin chỉ thị."

Tư duy của Ngộ Tri Viễn rất rõ ràng, cách giải mã phương án cũng rất thấu đáo, chỉ dăm ba câu đã giải thích rõ những chỗ cần sửa đổi.

Tôi không kìm được giơ ngón cái lên: "Đỉnh thật, cậu không nói thì bọn tôi cũng chẳng phát hiện ra phần số liệu này có vấn đề đâu."

Ngộ Tri Viễn xoa xoa tóc tôi, cười nói: "Cậu làm việc vẫn ẩu đoảng y như ngày xưa."

Tôi gạt tay hắn ra, vuốt lại kiểu tóc bị hắn vò rối.

"Vậy Sếp Ngộ, tôi về trước đây, chiều nay tôi sẽ gửi phương án mới nhất vào email của ngài."

"Khoan đã." Ngộ Tri Viễn gõ gõ vào cặp táp của tôi, cười khẽ, "Sắp trưa rồi, ở lại cùng ăn bữa cơm trưa nhé?"

Tôi liếc nhìn đồng hồ, 10:24, hình như vẫn chưa đến giờ cơm trưa mà.

Ngộ Tri Viễn chỉ vào phòng tiếp khách bên cạnh, cười rất chi là cố ý: "Hay là sửa phương án ngay tại đây đi, cũng tiện trao đổi với tôi."

Tôi hơi do dự, cuối cùng vẫn ôm cái cần câu cơm đi sang phòng tiếp khách.

Dù sao nếu lần này bị trả về nữa, chắc Sếp Chu bên tôi sẽ đóng gói tôi gửi sang Hoa Dương làm người hầu nam luôn quá.

Qua lớp kính có thể nhìn thấy chỗ ngồi của Ngộ Tri Viễn, khi hắn vào chế độ làm việc trông cũng nghiêm túc phết.

Mặt vẫn đẹp trai như thế.

Lắc lắc đầu, tôi tập trung tinh thần bắt đầu làm tài liệu, sau đó tổng hợp kế hoạch sửa đổi phương án gửi vào nhóm chat.

Tiểu Từ hỏi tôi trưa có về ăn cơm không.

Tôi nghĩ nghĩ rồi trả lời: [Không về đâu, Sếp Ngộ mời anh ăn cơm rồi, hì hì.]

Tiểu Từ trả lời ngay tắp lự: [Anh Lý cố lên! Dùng nhan sắc "bắt trọn" anh ta đi!]

Chữ "Cút" của tôi còn chưa kịp gõ xong.

Tiểu Lưu lặn mất tăm cả buổi sáng bỗng nhiên trồi lên.

Cậu ta thảng thốt: [Tôi thấy Sếp Ngộ trông cũng ra dáng con người lắm mà, không đến mức đói khát thế chứ?]

Tôi quyết định ném cái nhiệm vụ chạy ngoại cần làm số liệu cho cậu ta.

Thằng nhóc này ăn nói khó nghe quá đi mất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
2 MẸ NẤM Chương 11
5 Ngôi sao may mắn Chương 13
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
10 BỐI Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN

Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.
Linh Dị
232.69 K