Nửa Bước Không Rời

Chương 2

13/04/2026 04:19

“Giang thiếu gia, tình trạng khoang sinh dục của ngài rất tốt. Sau khi ghép cặp thành công, có thể sắp xếp cấy phôi.”

“…Được.”

Bắp chân đặt trên giá đỡ quá lâu, tuần hoàn m/áu kém, vừa chạm đất, hai chân lập tức tê rần.

Chu Kiều gần như trong khoảnh khắc tôi mềm nhũn ngã xuống đã ôm ch/ặt lấy tôi.

Cánh tay rắn chắc mạnh mẽ, cả khuôn mặt tôi vùi vào lồng ng/ực anh ta, trong mũi toàn là mùi của anh ta.

“À đúng rồi quên nói, đừng vội xuống giường, hay là ngồi lại trước—”

Có lẽ vì bị Chu Kiều liếc một cái, bác sĩ lập tức im bặt.

Tôi giữ nguyên tư thế nghỉ một lúc lâu, đôi chân như vừa bay ra ngoài không gian cuối cùng cũng dần dần lấy lại cảm giác.

Chu Kiều ngồi xuống, nhặt phần quần tụt đến mắt cá chân giúp tôi.

Từ góc nhìn trên xuống, mái tóc húi cua của anh ta trông có vẻ rất dễ sờ.

Tôi không do dự mà đưa tay chạm vào.

Lòng bàn tay tê tê, ngứa ngứa.

Chu Kiều vẫn không có biểu cảm gì, cúi đầu giúp tôi cài lại thắt lưng.

3

Trợ lý đã chờ ngoài cửa từ lâu, thấy chúng tôi đi ra liền lập tức đưa lịch trình.

“Giang tổng, trễ hơn dự kiến mười lăm phút, buổi gặp phía sau dời lại hay hủy?”

Tôi nhận lấy máy tính bảng, lướt xem.

Khi tôi đứng cạnh trợ lý bàn bạc, Chu Kiều lặng lẽ đứng sau bên trái tôi nửa mét.

Không quá gần, cũng không quá xa.

Tôi đã quen với việc chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể thấy anh ta trong tầm mắt.

Một cảm giác an toàn cố định.

Cuối cùng buổi gặp vẫn bị hủy.

Cơ thể dính mồ hôi không thoải mái, gel cũng chưa kịp lau sạch.

Ngồi trong xe, trong một phút tôi đổi đến tám trăm tư thế.

Dù đầu dò khá nhỏ, nhưng bị hành như vậy, phía dưới vẫn rất khó chịu.

Nếu không phải vì di sản của ông nội, tôi cũng chẳng đến chịu loại tội này.

Ông cụ để đảm bảo Giang gia có người nối dõi, đã lập di chúc: trong ba anh em, ai sinh được người thừa kế trước thì sẽ nhận toàn bộ gia sản.

Đúng vậy, ba anh em Giang gia đều là Omega, hơn nữa đều là kiểu người đặt sự nghiệp lên đầu, không màng tình cảm.

Anh cả quá bảo thủ, nhờ mai mối chuẩn bị liên hôn.

Em út thì quá không bảo thủ, trực tiếp bắt người vào khách sạn tạo "em bé".

Hoàn toàn không thể hiểu nổi.

Tại sao họ không giống tôi, chọn thụ tinh nhân tạo chứ?

Khoa học, hiệu quả, vệ sinh.

Không có cách nào tốt hơn cách này.

Khó chịu quá, tôi lại đổi tư thế, còn khẽ rên một tiếng.

Chu Kiều – suốt đường không nói lời nào – bỗng lên tiếng:

“Đau sao? Có phải bị thương rồi không?”

“Không đ/au.”

Tôi quay đầu, khóe môi cong lên:

“Chu Kiều, anh không có gì muốn giải thích với tôi sao?”

Chiếc xe vừa lúc chạy vào đường hầm.

Dưới ánh đèn mờ tối, đường nét góc cạnh nơi cằm anh ta lộ ra một vẻ lạnh lẽo cứng rắn.

Căng đến mức tưởng như có thể đ/ứt ra.

Tôi chống đầu, nhìn ánh đèn trong đường hầm như sao băng, hết đợt này đến đợt khác lướt qua phía sau anh ta.

Chu Kiều mím môi:

“Bảo vệ ngài là trách nhiệm của tôi.”

Tầm nhìn chợt sáng lên.

Sau lưng anh ta biến thành mặt biển lấp lánh ánh vàng vụn.

Lần kiểm tra cuối cùng thuận lợi đến vậy, không phải vì tôi có thiên phú gì mà thích nghi được với đầu dò.

Mà là vì khi tôi đ/au đến mức nhe răng trợn mắt, Chu Kiều đã phóng thích pheromone.

Bác sĩ là Beta, không cảm nhận được trong phòng kiểm tra khi đó, mùi kim loại gỉ đột ngột bùng lên nồng đậm đến mức nào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dòng Máu Xanh

Chương 9
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không ổn, là trong buổi tập huấn sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình và nói: "Hãy nhớ kỹ, máu người có màu xanh lam, chỉ khi tiếp xúc với không khí mới từ từ oxy hóa thành màu đỏ." Ban đầu tôi tưởng ông ta đang đùa, cho đến khi thấy tất cả mọi người đều gật đầu nghiêm túc ghi chép, tôi không nhịn được giơ tay. "Thưa thầy, thầy nhầm rồi phải không? Máu vốn dĩ luôn màu đỏ mà." Giảng viên và tất cả đồng nghiệp trong phòng đều nhìn tôi như nhìn một con quái vật. Giảng viên nhíu mày, lật giáo trình chỉ cho tôi xem, trên đó ghi rõ ràng chữ đen trên giấy trắng: "Máu có màu xanh lam." Tôi há hốc mồm, mở điện thoại tra cứu, nhưng phát hiện tất cả kết quả đều giống như trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vỹ kéo tôi ra một góc, lo lắng hỏi: "Dạo này cậu mệt quá à? Ngay cả kiến thức cơ bản thế này cũng quên rồi sao?" Tôi không biết phải trả lời thế nào. Dưới ánh mắt kỳ lạ của mọi người, tôi đành cười gượng nói vừa rồi chỉ là đùa thôi. Buổi tập huấn vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh, cắn răng dùng ghim bấm chọc thủng đầu ngón tay. Máu đỏ tươi trào ra, tôi thở phào nhẹ nhõm. Trí nhớ của tôi không sai. Dù không rõ nguyên nhân, nhưng chắc chắn họ đã bày trò đùa quá đáng với tôi. Đúng lúc định bước ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài lọt vào tai tôi. "Phương Nặc hôm nay buồn cười thật, lại còn nói máu vốn là màu đỏ." "Ừ nhỉ, đúng lúc tôi chảy máu chân răng, muốn kéo cô ấy đến xem lắm." Tôi nhìn trộm qua khe cửa phòng vệ sinh. Người đồng nghiệp đang nhe răng trước gương, dùng khăn giấy lau vết máu trong miệng. Trên hàm răng trắng muốt, máu màu xanh lam đang dần chuyển sang đỏ.
Hiện đại
1
Kỳ Mệnh Sư Chương 6