Giọng Cố Lân hiếm khi hoảng hốt đến vậy.
Tôi bị ép phải tựa vào n.g.ự.c hắn, mùi hương tuyết tùng đan xen với nước sát trùng trên áo blouse trắng bủa vây lấy tôi.
Xuyên qua lớp áo, tôi cảm nhận rõ ràng sự rung động bất quy tắc trong lồng n.g.ự.c hắn, bên tai vang lên tiếng tim đ/ập hoảng lo/ạn như đ.á.n.h trống của hắn.
Hóa ra hắn cũng biết căng thẳng, cũng biết bất an sao?
Tôi muốn cười, nhưng lại chẳng còn sức lực.
Trong cơn mơ màng, tôi nhìn thấy hình xăm vết răng lộ ra trên xươ/ng quai xanh của hắn.
Đó là dấu vết tôi để lại trong một lần phản kháng vào ba năm trước.
10
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đang nằm trên giường b/ệnh, mu bàn tay cắm kim truyền nước biển.
Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa chớp rọi lên mặt, tôi thẫn thờ một chốc, ngoảnh đầu lại thì thấy Cố Lân đang ngồi cạnh.
Hắn đan hai bàn tay vào nhau đặt trước ngựk, chiếc áo blouse nhăn nhúm không ra hình th/ù gì, vẻ mặt mệt mỏi rã rời, đang nhắm mắt dưỡng thần.
Cơ thể nặng trĩu không thể nhúc nhích, tôi đảo mắt nhìn quanh phòng một vòng, nhìn thấy con trai đang ngủ ngoan trên chiếc giường bên cạnh, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
"Tỉnh rồi à."
Cố Lân giơ tay day day sống mũi, giọng nói khàn đặc mệt mỏi.
Tôi nhìn hắn, hắn cũng nhìn tôi.
Đột nhiên, hắn cúi người ghé sát lại, tôi không còn đường tránh né, thu người rút sâu vào trong chăn.
Bàn tay ấm áp khô ráo của hắn áp lên trán tôi, "Hạ sốt rồi."
Hắn biết điểm dừng liền rút tay về, lại khôi phục vẻ mặt lạnh lùng quen thuộc.
"Anh không biết mình đang bị sốt sao?"
Ý trách móc cực kỳ rõ ràng.
Tôi giả vờ không nghe thấy, quay mặt đi không để hắn nhìn mình.
Có thể do tôi đang b/ệnh, cũng có thể do đã đến nước đường cùng đành liều mạng buông xuôi.
Việc che giấu vào giây phút này đã chẳng còn chút ý nghĩa nào nữa.
Nỗi sợ hãi khi gặp lại hắn ngược lại đã tan biến.
Tôi và hắn cứ thế giằng co, không ai mở miệng nói thêm một lời.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên kỳ quái.
Cho đến khi y tá tới thay th/uốc, tôi nghe thấy Cố Lân thở dài thườn thượt.
Như mệt mỏi, lại như bất lực.
"Anh."
Tiếng xưng hô này đã kéo tôi trở về với hiện thực.
Tôi cực kỳ á/c cảm việc hắn gọi tôi như thế.
Ngọn lửa gi/ận dữ trào dâng trong lòng, nháy mắt thay thế nỗi k/inh h/oàng của đêm qua.
Tôi dồn hết sức bình sinh, vồ lấy khay đựng t.h.u.ố.c của y tá ném thẳng về phía hắn.
11
Cố Lân không thèm né, chiếc khay đ/ập trúng phóc vào mặt hắn, rồi loảng xoảng rơi xuống đất, phát ra âm thanh không hề nhỏ.
M/áu tươi tuôn ra chảy ròng ròng trên trán hắn.
Rồi từ từ chảy dọc qua khóe mắt, trượt qua gò má xuống cằm, rỏ xuống chiếc áo blouse trắng.
Loang lổ thành một vệt đỏ nhức mắt.
"Bác sĩ Cố!"
Y tá kinh hãi kêu lên, toan bước tới giúp hắn xử lý vết thương.
Cố Lân xua tay từ chối, ra hiệu cho cô ấy ra ngoài trước.
Y tá do dự liếc nhìn tôi một cái, cuối cùng vẫn lùi ra khỏi phòng b/ệnh.
Trong phòng lại khôi phục vẻ tĩnh mịch như tờ.
Tôi thở hổ/n h/ển, mũi kim trên mu bàn tay rỉ m.á.u ngược ra, đ/au nhói âm ỉ.
Cố Lân không nói năng gì, chỉ ngồi xổm xuống, không nhanh không chậm nhặt chiếc khay lên.
M/áu tươi nhỏ giọt xuống sàn, hắn không hề thấy đ/au đớn, chỉ một mực nhặt nhạnh những món đồ văng tung tóe trên đất.
Hắn luôn là như vậy.
Mãi mãi dùng sự bình tĩnh để che đậy sự đi/ên cuồ/ng.
Mãi mãi nắm giữ mọi thứ trong tay.
Tôi nắm ch/ặt nắm đ/ấm, khớp xươ/ng trắng bệch, móng tay cắm ngập vào lòng bàn tay ứa cả m/áu.
Cố Lân chậm rãi đứng thẳng người lên, thu dọn đồ vật lại vào khay, rồi đặt khay về lại trên tủ.
Đôi mắt hắn xuyên qua vết m.á.u nhìn tôi, điềm tĩnh đến mức khiến người ta phải rùng mình:
"Trút gi/ận xong chưa?"
Dây th/ần ki/nh lý trí của tôi đ/ứt phựt hoàn toàn.
Tôi vớ lấy cốc nước hung hăng ném thẳng tới, mảnh thủy tinh vỡ vụn n/ổ tung dưới chân hắn b.ắ.n ra những giọt nước li ti.
"Dựa vào cái gì! Dựa vào cái gì mà cậu lúc nào cũng đối xử với tôi như vậy!"
Những tủi thân và phẫn nộ kìm nén bao năm qua vỡ đê tuôn trào.
"Giam cầm tôi như một con chó, bây giờ lại làm như không có chuyện gì mà diễn vở kịch tình thâm huynh đệ trước mặt tôi sao!"
"Bây giờ nhìn thấy tôi thống khổ thế này, cậu vừa lòng rồi chứ gì?"
Hắn chỉ hờ hững liếc tôi một cái, "Nói xong chưa?"
12
Cố Lân hoàn toàn phớt lờ sự đ/au đớn của tôi.
Hắn tiến lên một bước, đế giày da dẫm lên mảnh vỡ thủy tinh, phát ra âm thanh ken két gh/ê người.
"Vậy bây giờ đến lượt tôi."
Cố Lân đứng trước mặt tôi, từ trên cao nhìn xuống tôi, cái bóng của hắn nuốt trọn lấy kẻ đang nổi đi/ên trong sự vô dụng là tôi.
Hắn ung dung chăm chú nhìn tôi, "Thứ nhất, tôi nh/ốt anh, là vì lúc đó anh muốn tìm c.h.ế.t."
Hơi thở tôi đình trệ.
"Thứ hai."
Cố Lân khựng lại một nhịp, cúi gập người áp sát vào tôi, hơi thở phả lên mặt tôi mang theo cả mùi m.á.u tanh tưởi xộc thẳng vào mũi.
Trên khuôn mặt đầy vết m.á.u của hắn thoáng hiện một nụ cười tưởng như dịu dàng, "Anh thực sự nghĩ rằng, nếu không có sự ngầm đồng ý của tôi, anh có thể giả c.h.ế.t trốn đi dễ dàng như vậy sao?"
Lòng tôi bỗng nhiên chấn động kịch liệt.
"Thứ ba..." Hắn giơ tay vuốt ve gò má tôi, vẻ ôn nhu trên mặt gần như là tà/n nh/ẫn, "Tôi chưa bao giờ..."
"Ba ơi?"
Một giọng nói non nớt ngái ngủ đột ngột vang lên, c/ắt ngang lời Cố Lân.
Con trai dụi dụi đôi mắt ngái ngủ nhìn về phía chúng tôi, nhìn thấy cái trán đẫm m.á.u của Cố Lân, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc trắng bệch.
Cố Lân gần như nghiêng người đi theo bản năng, vội vã chộp lấy miếng gạc che đi vết thương.
Hắn nặn ra một nụ cười gượng gạo nhưng ôn hòa với Kỳ An:
"Chú không cẩn thận nên bị đụng trúng thôi."
Hành động bảo vệ trong vô thức.
Ngọn lửa gi/ận trong tôi đột ngột đông cứng lại nơi lồng ngựk.
Không m/ắng ra được, mà nuốt cũng chẳng trôi.
Thật sự gh/ê t/ởm muốn c.h.ế.t.